Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
(1) 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »
Dịch thuật, thơ, văn : HẬU QUẢ CỦA “ CÁI CHẾT ” CỦA TÔI
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 31.05.2009 09:40 (1005 lần xem)

HẬU QUẢ CỦA “ CÁI CHẾT ” CỦA TÔI

*NGUYỄN ĐẮC XUÂN

Open in new window (Foto: Nhã Ca dễ thương trước ống kính Đặng Văn Nhâm)
LỜI MỞ ĐẦU: Như một số người VN, nhất là giới sinh viên học sinh Huế thời kỳ Tết Mậu Thân ai cũng nghe nói đến Ng. đắc Xuân và anh em nhà Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan , Ng. Văn Hảo và đặc biệt là giặc thầy chùa Thích Đôn Hậu (dân miền Trung thường gọi lén là : THÍCH ĐOẢN HẬU !). Họ biết đến những người ấy với những thành tích khát máu đồng bào, bạn bè, bà con, đồng nghiệp,lối xóm ...đến man rợ, vô nhân tính!
Tuy nhiên đó chỉ là bề ngoài, thiên hạ đã biết thoáng qua, song không trật. Nhưng còn sự giao du thân mật và liên kết "đồng chí " với nhau, người ngoài nhóm làm sao ai biết được, nếu chính họ không tự kể.
Như tôi đã từng nói: con người luôn luon có 2 bộ mặt: Mặt giả, đóng tuồng với mọi người , kể cả thân thuộc và bằng hữu luôn luôn mang ỏ bên ngoài. Còn mặt thật, nằm sâu bên trong, nhất là giữa bọn đồng chí CS năm vùng với nhau ờ miền Trung, xứ Huế.
Đây là một chuyện kín hay mặt thật của nhóm tắm máu đồng bào vô tội ở Huế, xin cống hiến bạn đọc nhàn lãm...
ĐVN).


*
Một ngày vào năm 1970, cơ sở của Thành uỷ ở Huế gởi báo cáo ra cho biết Chính phủ Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn vừa trao cho nhà văn nữ Nhã Ca một giải thưởng lớn dành cho cuốn Bút ký Giải Khăn Sô Cho Huế - cuốn sách nói xấu lục lượng cách mạng trong tết Mậu thân. Đặc biệt chương 7 Chuyện Từ Thành Nội viết xuyên tạc các hoạt động cách mạng của anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường - Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, và các vị nhân sĩ trí thức trong Liên minh các LLDTDC và HB Thành phố Huế .v.v. Anh Tống Hoàng Nguyên-phụ trách an ninh của Thành uỷ cho tôi mượn cuốn sách, tôi đọc thấy ở Chương 7 viết về nhân vật Đắc “là một sinh viên trẻ trung, hăng hái..Thời trước Đắc làm thơ, Đắc tranh đấu, rồi bỏ ra khu. Để rồi trở lại Huế lập những phiên toà nhân dân, kêu án tử hình hàng loạt người, rồi đích tay đào một cái hố, bắt một bạn học cũ có xích mích từ trước ra đứng bên hố để xử tử”. Bài ghi chép xem Đắc như một dẫn chứng về tội ác nhồi sọ trí thức của Cộng sản .

Biết Nhã Ca viết ám chỉ mình, nhưng đọc xong chương sách tôi không hề giận tác giả, chuyện phục vụ tâm lý chiến rẻ tiền, cặp vợ chồng Trần Dạ Từ - Nhã Ca phụ trách nguyên cả một chương trình của đài Tự Do của Mỹ tôi còn lạ gì. Chỉ buồn cười thôi. Các hoạt động của tôi ở Huế dân Huế biết, các đồng chí đồng sự của tôi hiện còn đang sống đều biết rất rõ. Giữa một cuộc chiến đấu lớn lao, đông đảo như thế, tôi xử ai và tôi giết ai tôi không thể làm một mình và chắc chắn 30 năm qua những đối tượng ấy không thể làm thinh trước dư luận báo chí trong và ngoài nước. Tôi đã mở toà án ở đâu và xử ai ? Đến nay ở nước ngoài có lẽ Nhã Ca có thể viết rõ ra để chứng minh tính chân thực của cuốn sách được Nguyễn Văn Thiệu trao giải năm nào. Còn tôi,-một sinh viên Phật tử mới thoát ly chưa đầy một năm rưởi, không có quyền hành gì, nếu tôi muốn làm những việc như Nhã Ca viết thì cũng không thể làm được. Không ai cho tôi làm. Nếu tôi tự ý làm, làm sao tôi có thể thoát được sự phê phán của đồng chí đồng sự của tôi, đặc biệt là những người sau nầy không còn đứng trong hàng ngũ kháng chiến nữa. Những chuyện Nhã Ca bóp méo sự thật vẽ rắn thêm chân chẳng quan hệ gì với tôi.Open in new window( Foto:Tác giả Nguyễn Đắc Xuân, người kể chuyện này)

Nhã Ca hay Trần Thy Nhã Ca là bút hiệu của cô Thu Vân. Thu Vân học một lớp với bà chị họ Nguyễn Thị Xuyến của tôi. Tôi gặp Thu Vân ở nhà chị tôi ở đường Chi Lăng nhiều lần. Cô không đẹp, khuôn mặt hơi nặng nên bọn em trai của chị tôi cùng thế hệ với cô lúc ấy ít người để ý đến cô. Năm cô đang học đệ Tam hay đệ Nhị gì đó ở trường Đồng Khánh cô có làm một bài thơ nhan đề Quê ngoại (hay Quê mẹ ?) và gởi cho báo Văn nghệ Tiền Phong- một tờ báo lá cải ở Sài Gòn lúc ấy. Bài thơ chưa được đăng thì cô nhận được thư của một người mang tên Hoài Nam - nhân danh một người có quyền ở báo Văn Nghệ Tiền Phong, báo cho cô biết bài thơ cô đã bị vứt sọt rác, nhưng may mắn Hoài Nam nhặt được, đọc thơ thấy tác giả là một cô gái Huế có tâm hồn nên đã đưa bài thơ lên báo. Hoài Nam trở thành ân nhân của Thu Vân. Từ đó Thu Vân và Hoài Nam có quan hệ tình cảm với nhau. Tôi không nhớ rõ vào năm 1959 hay 1960 gì đó, Thu Vân hồ hỡi lên ga Huế đón bạn Hoài Nam ra thăm người yêu ở Huế. Tàu đến, cô hồi hộp vô cùng. Nhưng quái lạ, trong những khách đi tàu xuống ga cô không thấy có người nào để cô có thể nhầm đó là Hoài Nam được cả. Cô nữ sinh Thu Vân thất vọng đứng nép mình bên sân ga. Bỗng nhiên cô thấy có người đàn ông đi sau cùng, tay xách cái túi con, mặt rỗ, tóc đỏ bù xù trước mặt. Thấy Thu Vân, người đó hỏi:” Cô có phải là Thu Vân không ?”. Vượt quá sức tưởng tượng của mình, Thu Vân đáp :” Không. Tôi không phải là Thu Vân”. Hai người lặng lẽ ra ga, mỗi người đi về mỗi ngã. Thu Vân về nhà ở Bến Ngự. Người khách chính là Hoài Nam về nhà Ngô Đức Chương-một người làm thơ ở với mẹ già tại một ngỏ hẹp của đường Ngô Đức Kế trong Thành Nội. Nhà chật có khách thơ, Chương mượn tôi[1] cái giường bố cho Hoài Nam nằm. Hằng ngày Hoài Nam viết truyện ngắn hay làm thơ đăng trên nhật báo Công Dân của Lê Trọng Quát kiếm tiền độ nhật. Về sau, có lẽ hối hận về hành động phủ phàng của mình, Thu Vân đã tìm đến với Hoài Nam và hai người đã yêu nhau thật sự ngay trong nhà Ngô Đức Chương. Sau đó Thu Vân bỏ học vào nam với Hoài Nam và hai người có hai bút hiệu mới là Trần Dạ Từ và Trần Thy Nhã Ca. Trong những năm Huế luôn có những phong trào đấu tranh chống Mỹ Thiệu Kỳ, ở Sài Gòn Trần Dạ Từ viết cho mấy tờ báo của Chu Tử thân chính quyền Sài Gòn và có quan điểm chống Cộng rất gay gắt. Trần Dạ Từ có nhiều bài viết xuyên tạc phong trào đấu tranh ở miền Trung, xúc phạm đến nhiều bậc đáng tôn kính ở Huế. Do đó mùa hè năm 1966, Trần Dạ Từ ra Huế tiếp tục nói xấu phong trào miền Trung đã bị anh em Sinh viên Quyết tử chận lại tại sân bay Phú Bài và buộc anh phải rời miền Trung. Sau đó tôi quá bận với việc đối phó với những lời đe doạ “ làm cỏ” phong trào miền Trung của Thiệu Kỳ, tôi không theo dõi được những bài viết của Trần Dạ Từ về miền Trung nên không rõ anh đã có ý nghĩ về tôi như thế nào. Còn tôi, lúc ấy chuyện quan điểm đấu tranh bất bình với nhau là chuyện bình thường. Không riêng gì những người tay sai Mỹ-Thiệu Kỳ có quan điểm khác chúng tôi, ngay trong hàng ngũ sinh viên tranh đầu chúng tôi vẫn có những chuyện không chịu nhau và sát phạt nhau. Nhưng khi hết tranh đấu rồi lại chơi với nhau bằng tình bè bạn. Những quan điểm trái ngược nhau trong lúc đấu tranh trở thành những kỷ niệm. (Dĩ nhiên những người tôi nói đây thuần túy sinh viên, trí thức, không thuộc phe nhóm đảng phái chính trị nào). Tôi đã nghĩ và đã sống suốt những năm sinh viên như thế.

Sau 1975 về lại Huế, trong các chiến dịch “chống văn hoá độc hại của Mỹ ngụy” (3.1976) nhiều người đặt bài cho tôi viết lên án Nhã Ca. Tôi từ chối. Lý do: Thứ nhất, sách của Nhã Ca có nêu đích danh tôi đâu mà tôi phải lên tiếng. Thứ hai, dù sao Nhã Ca cũng là bạn của chị tôi, nỡ nào tôi lại “đánh” người dưới ngựa bạn của chị mình. Nếu sau giải phóng tôi viết bài đả kích Nhã Ca, ngành nội chính sẽ có thêm căng cứ để kéo dài thời gian học tập của cô lâu hơn. Như vậy nó trái với con người của tôi. Tôi không viết.

Bẵng đi mấy năm không còn có dịp nhắc đến Nhã Ca nữa. Rồi đến một dạo trước năm 1980 (tôi không còn nhớ đích xác năm nào) tôi vào TP HCM, được anh Phương Hà ở báo Đại Đoàn Kết cho mượn một chiếc xe đạp để đi tìm mua tài liệu cũ về Huế xưa. Nhà anh ở trên tầng cao của cái Building ngay ngã tư Đồng Khởi-Lê Thánh Tôn. Khi gởi xe cho người giữ ở tầng trệt xong, tôi thả bộ dọc đường Đồng Khởi tìm mua cho con anh Phương Hà một gói bánh. Cách đó khoảng năm sáu gian phố gì đó tôi thấy có cái quán giải khát vắng vẻ, bên ngoài kê một cái tủ kính bên trên có mấy thẩu bánh (ga-tô hay bánh thuẫn ? ).

xem tiếp... | Lớn 30232 Bytes | Nhận xét
Dịch thuật, thơ, văn : Những Mùa Xuân Qua
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 23.01.2009 19:44 (4436 lần xem)

Open in new windowNhững Mùa Xuân Qua

* Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

ĐÔI LỜI TÂM TÌNH CỦA TÁC GIẢ: nhân dịp mừng Xuân Kỷ Sửu của dân tộc VN, theo truyền thống cổ, Lệ Tuyền xin cống hiến toàn thể bạn đọc và đồng bào thân thương hiện lưu vong hài ngoại hay còn đang sống trên quê hương ngục tù tạm thời dưới bàn tay cai trị dã man của CS, một bài tự truyện, kèm theo với tất cả ước mơ và nguyện cầu cho dân tộc VN anh hùng sớm quật cường , vùng lên tự giải thoát ách nô lệ của bọn CS gian manh, tàn ác, tham nhũng, thối nát... Đồng thời, Lệ Tuyền còn xin kính gửi đến toàn thể độc giả đồng bào khắp nơi trong nước và hải ngoại một năm " con trâu" khỏe mạnh dồi dào và an vui hạnh phúc.

Trần Lệ Tuyền bái bút



Trong đời nguời, chắc chắn ai cũng có những mùa Xuân để nhớ mãi. Xuân buồn, xuân vui, xuân hạnh ngộ ...
Riêng tôi, vẫn nhớ mãi về những mùa Xuân của một thuở Thanh Bình, vào thời kỳ đầu của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, của tuổi ấu thơ, với những chiều ba muơi tết xun xoe, vuốt ve tà áo mới, chờ trông đêm giao thừa chóng qua, để sáng mai mùng một tết, mặc áo mới, chạy ra con ngõ dài lát đá xanh, hai bên có hàng chè tàu thẳng tắp đã đuợc cắt xén cẩn thận từ chiều hôm truớc. Để ra đứng nép mình vào thân cây buởi. Để xem cái đầu của mình đã cao hơn cái vết khắc trên thân cây buởi hay chưa ?Open in new window

Ngày ấy, tôi vẫn thuờng dùng những mẫu đá dăm khắc vào thân cây, phía trên đầu của mình. Để thỉnh thoảng tôi ra đứng đó, nép vào thân cây buởi để xem mình đã cao lên đuợc bao nhiêu. Tôi đâu biết tuổi của cây buởi còn non hơn tuổi của tôi nữa, nên tôi cao thêm một tí, thì cây buởi cũng cao thêm; bởi tôi thích làm nguời lớn, vì nghĩ rằng làm nguời lớn sẽ vui thích hơn nhiều.

Rồi tuổi thơ đã đi qua, khi đuợc làm nguời lớn rồi thì mọi thứ đã không như cái đầu non nớt của tôi đã tưởng. Bởi lúc ấy, Miền Nam Tự Do đã bắt đầu những bất ổn, khi cái gọi là “ Mặt trận giải phóng miền Nam “ đã ra đời vào ngày 20/12/1960.

Tuy đã được ngụy trang bằng cái mỹ danh “Mặt trận giải phóng miền Nam “ nhưng thực ra là một tổ chức khủng bố trực thuộc đảng Cộng sản Bắc Việt. Sở dĩ tôi gọi là khủng bố vì tôi đã chứng kiến những hành động tàn ác, côn đồ, dã man của những tổ chức nầy từ khi còn bé. Vì thế, tôi đang cố gắng để hoàn thành một cuốn sách, trong đó, tôi sẽ chứng minh bằng những tài liệu, hình ảnh, tên họ, quê quán và những nhân chứng sống, mà tôi đoan chắc là những tên tội đồ của dân tộc nầy không có đường chối cãi.

Mặc dù vậy, nhưng vào thời kỳ ấy, nhờ có Ấp Chiến Lược nên người dân ở nông thôn vẫn còn có được một cuộc sống tương đối yên vui.

xem tiếp... | Lớn 35629 Bytes | Nhận xét
Dịch thuật, thơ, văn : Những Mùa Xuân Qua
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 23.01.2009 19:37 (4490 lần xem)

Open in new windowNhững Mùa Xuân Qua

* Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

ĐÔI LỜI TÂM TÌNH CỦA TÁC GIẢ: nhân dịp mừng Xuân Kỷ Sửu của dân tộc VN, theo truyền thống cổ, Lệ Tuyền xin cống hiến toàn thể bạn đọc và đồng bào thân thương hiện lưu vong hài ngoại hay còn đang sống trên quê hương ngục tù tạm thời dưới bàn tay cai trị dã man của CS, một bài tự truyện, kèm theo với tất cả ước mơ và nguyện cầu cho dân tộc VN anh hùng sớm quật cường , vùng lên tự giải thoát ách nô lệ của bọn CS gian manh, tàn ác, tham nhũng, thối nát... Đồng thời, Lệ Tuyền còn xin kính gửi đến toàn thể độc giả đồng bào khắp nơi trong nước và hải ngoại một năm " con trâu" khỏe mạnh dồi dào và an vui hạnh phúc.

Trần Lệ Tuyền bái bút



Trong đời nguời, chắc chắn ai cũng có những mùa Xuân để nhớ mãi. Xuân buồn, xuân vui, xuân hạnh ngộ ...
Riêng tôi, vẫn nhớ mãi về những mùa Xuân của một thuở Thanh Bình, vào thời kỳ đầu của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, của tuổi ấu thơ, với những chiều ba muơi tết xun xoe, vuốt ve tà áo mới, chờ trông đêm giao thừa chóng qua, để sáng mai mùng một tết, mặc áo mới, chạy ra con ngõ dài lát đá xanh, hai bên có hàng chè tàu thẳng tắp đã đuợc cắt xén cẩn thận từ chiều hôm truớc. Để ra đứng nép mình vào thân cây buởi. Để xem cái đầu của mình đã cao hơn cái vết khắc trên thân cây buởi hay chưa ?

Ngày ấy, tôi vẫn thuờng dùng những mẫu đá dăm khắc vào thân cây, phía trên đầu của mình. Để thỉnh thoảng tôi ra đứng đó, nép vào thân cây buởi để xem mình đã cao lên đuợc bao nhiêu. Tôi đâu biết tuổi của cây buởi còn non hơn tuổi của tôi nữa, nên tôi cao thêm một tí, thì cây buởi cũng cao thêm; bởi tôi thích làm nguời lớn, vì nghĩ rằng làm nguời lớn sẽ vui thích hơn nhiều.

Rồi tuổi thơ đã đi qua, khi đuợc làm nguời lớn rồi thì mọi thứ đã không như cái đầu non nớt của tôi đã tưởng. Bởi lúc ấy, Miền Nam Tự Do đã bắt đầu những bất ổn, khi cái gọi là “ Mặt trận giải phóng miền Nam “ đã ra đời vào ngày 20/12/1960.

Tuy đã được ngụy trang bằng cái mỹ danh “Mặt trận giải phóng miền Nam “ nhưng thực ra là một tổ chức khủng bố trực thuộc đảng Cộng sản Bắc Việt. Sở dĩ tôi gọi là khủng bố vì tôi đã chứng kiến những hành động tàn ác, côn đồ, dã man của những tổ chức nầy từ khi còn bé. Vì thế, tôi đang cố gắng để hoàn thành một cuốn sách, trong đó, tôi sẽ chứng minh bằng những tài liệu, hình ảnh, tên họ, quê quán và những nhân chứng sống, mà tôi đoan chắc là những tên tội đồ của dân tộc nầy không có đường chối cãi.

Mặc dù vậy, nhưng vào thời kỳ ấy, nhờ có Ấp Chiến Lược nên người dân ở nông thôn vẫn còn có được một cuộc sống tương đối yên vui.

xem tiếp... | Lớn 35323 Bytes | Nhận xét
Dịch thuật, thơ, văn : -Nguyễn Chí Thiện : NHỮNG VẦN THƠ CÔNG KÍCH CỦA THI SĨ HỒ CÔNG TÂM [ kỳ 2 ]
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 22.11.2008 11:10 (2706 lần xem)

" VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA".CỚ SAO NG. CHÍ THIỆN SỢ DƯ LUẬN VÀ CỨ QUANH CO ÚP MỞ? NHẤT LÀ TẠI SAO NG. CHÍ THIỆN PHẢI DÙNG ĐẾN CẢ BẦY CHÓ SĂN CẮN CÀN BẢO VỆ ?

-NHƯNG THIÊN BẤT DUNG GIAN TẶC. TÊN ĐIỆP BÁO CS NẰM VÙNG NG.CHÍ THIỆN ĐÃ BỊ THI SĨ HỒ CÔNG TÂM, MỘT NHÀ THƠ GIEO VẦN THẦN TỐC NHƯ NHỮNG NHÁT BÚA THIÊN LÔI PHỦ, KHIẾN CẢ BỌN RỤNG RỜI, ÔM ĐẦU CHẠY KHÔNG KỊP!


PHÓNG SỰ bằng thơ của HỒ CÔNG TÂM

(tiếp theo kỳ trước)


VÀNG PHỎNG VẤN THIỆN LÉOpen in new windowOpen in new window( fOTO: [color=CC3300]EM VÀNG VÀ MÃ GIÁM SINH,chủ động đĩ quán bà Mau , Hài Phòng)
[/color]


Trong tư thế quyền uy chủ động
Quán Bà Mau, gắt gỏng, nạt ngang
Trả lời át giọng Bút Vàng
Làm như miệt thị gái làng… bán dâm!

Ngó Thiện Lé chầm bầm một đống
Phận con Vàng bé bỏng đớn hèn
Mỗi lần Vàng lại mon men
Thò tay coi thử, Thiện bèn gạt đi !

Hễ mở miệng nói thì Thiện gạt
Phăng-xi-lô muốn át giọng Vàng
Làm như khi thị chị chàng
Tay dơ, mâm mó bẩn trang giấy ngà

Phận chủ tớ khác xa thấy rõ
Động hoa hèn, lối cỏ lất lay
Ả nô lệ đã lâu ngày
Bào mòn nữ tính, nào hay phận mình!

Chồng (!) chẳng phải nhân tình nhân ngãi
Rõ gái già mê mải theo trai
Khi thì theo gã tây lai
Khi thì ông lão đã ngoài bẩy mươi

Ôi nhục nhã phận người cô quả
Cho chồng con, cho cả họ hàng!
Hỡi ơi thân phận con Vàng
Thảm thương Thị Nở muộn màng tình duyên!

November 20, 2008

Hồ Công Tâm
* CÒN NỮA. Xin bấm : XEM TIẾP

xem tiếp... | Lớn 4656 Bytes | Nhận xét
Dịch thuật, thơ, văn : Truyện ngắn tuyệt tác:CON KÌNH NGƯ
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 04.11.2008 19:10 (3084 lần xem)

CON KÌNH NGƯ
Open in new window
* Nguyên tác của văn hào Pháp MICHEL DÉON
* Mộng Chi dịch thuật


SƠ LƯỢC TIỂU SỬ TÁC GIẢ:

Ông Hàn MICHEL DÉON sanh năm 1919 , tại Ba- Lê, thủ đô Pháp quốc. Sau một thời gian dài tạm trú tại Hy-Lạp. Ông đã đến cư ngụ tại Ái Nhỉ Lan. Năm 1970, tác phẩm “LES PONEYS SAUVAGES” (Những chú ngựa hoang) của ông đã được trao giải thưởng INTERALLIE.

Năm 1973 , tác phẩm, “UN TAXI MAUVE” ( Chiếc taxi màu hoa cà) được viện Hàn Lâm Văn Học Pháp trao giải thưởng GRAND PRIX DU ROMAN. Sau đó ông đã ấn hành 2 tác phẩm nổi danh: “LE JEUNE HOMME VERT” và “LES VINGT ANS DU JEUNE HOMME VERT”.

Đến ngày 8, tháng 6, năm 1978, ông đã được bầu vào VIỆN HÀN LÂM PHÁP QUỐC.

***

Một buổi sáng nọ, giữa lúc tôi đang ngồi bên cữa sổ, nhìn xem Dino làm việc ngoài vườn bỗng có tiếng kêu thất thanh vang lên ở phía hồ. Trên mặt nước một cái đầu cố ngoi lên, và đôi tay đập vung vít, nước văng tung tóe... “Help! Help!...” Tiếng kêu thất thanh, nguy ngập, thỉnh thoảng lại bị đứt quãng vì sặc nước của một phụ nữ.

Tôi vội vàng cởi bỏ quần áo, chỉ còn chừa lại một chiếc quần lót, phóng gấp xuống thang lầu, gọi với Dino đang đứng ngó về phía hồ, kêu hắn theo dõi. Tôi đã chạy đến bờ hồ tiếng kêu đứt đoạn “Help! Help!...” vẫn còn vang lên và đôi tay đang cố gắng vùng vẫy đập trên mặt nước hồ phẳng lặng một cách tuyệt vọng. Khoảng cách giữa tôi và nạn nhân lúc bấy giờ chỉ chừng 50 thước, nhưng dường như đả trở thành xa xôi lắm. Khuôn mặt to lớn, đỏ rần của nạn nhân, phủ bù xù đầy tóc và đôi mắt đảo lộn láo liên như 2 hòn bi lộ ra ngoài... Khi tôi bơi đến gần, nạn nhân bối rối, hốt hoảng chụp vai tôi, nhưng đã không nắm được. Tôi vội xoay mình bơi xa hơn một chút để tìm cách nâng lưng nạn nhân lên, nhưng khốn thay nạn nhân cũng xoay mình và tiếp tục kêu cứu “Help! Help!...” om sòm, bằng một nội lực nghe thật hùng hậu !

Cuối cùng thì tôi cũng kê được 1 đầu gối vào ngang thắt lưng và choàng một cổ tay dưới cầm nạn nhân để đưa nàng vào bờ. Bấy giờ nạn nhân không còn vùng vẫy nữa, mà có vẻ nằm yên để mặc sức cho tôi lo liệu. Tôi ngó lên bờ thấy Dino đã không chạy theo tôi, mà bình thản đi mở cửa nhà chứa thuyền, chuẩn bị mái chèo, đẩy thuyền xuống hồ. Dưới cánh tay tôi nạn nhân là một phụ nữ thân xác khổng lồ, đang bị nghẹt thở đang vùng vẫy để vuột ra khỏi cánh tay siết chặt của tôi và lại kêu réo ầm ỉ, khiến tôi bắt buộc phải dùng đầu gối thúc mạnh vào thắt lưng , uốn cong nạn nhân lại, làm cho nàng phải thốt lên một tiếng kêu đau đớn.
Bên bờ hồ Dino ra dấu cho tôi biết hãy cố gắng kiên nhẫn, đợi chờ. Hắn bình tĩnh chèo thuyền ra. Trong khi ấy , dân chúng khắp làng Gandria đều thò đầu ra cửa sổ, lo lắng theo dõi biến cố hiếm hoi này.

xem tiếp... | Lớn 27557 Bytes | Nhận xét
(1) 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
14 người đang xem (13 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 14

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 1255125512551255
Hôm qua: 1174117411741174
Total: 749105749105749105749105749105749105
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved