Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
(1) 2 3 4 5 6 7 »
5-Văn học & Nghệ thuật : X.- CẢ GIA ĐÌNH QUANG DŨNG BỊ TRUY ĐÌ ĐẾN CHẾT CHỈ VÌ MỘT CÂU THƠ
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 14.04.2009 23:40 (1342 lần xem)

X.- NGƯỜI ĐẸP AKIMI ĐEM GIỌT MÁU RƠI CUẢ TUẤN SƠN TRAO LẠI CHO ÔNG BÀ NỘI NUÔI DƯỠNG...

NHỮNG CUỘC TÁI NGỘ BẤT NGỜ Ở SÀI GÒN SAU DI CƯ, VÀ Ở MỸ SAU NĂM 75...

ĐẶNG VĂN NHÂM

(kỳ thứ 10, tiếp theo và hết)

Cấm trích dịch, hoặc cóp lại những tình tiết trong truyện này, nếu không có phép cuả tác giả.


TRAO CON CHO ÔNG BÀ NỘI NUÔI DƯỠNG

Chị Akimi tiếp tục kể về thân thế cuả anh Tuấn Sơn: -” Anh là người con trai độc nhất cuả một
( Foto: thi sĩ Quang Dũng lúc tuổi già, sắp giã từ " thiên đàng" vô sản của bác và đảng vẫn hiên ngang chống choi với đói khổ đoạ đầy!)
ông bác sĩ , giám đốc một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Xuất thân trong một gia đình giàu có, danh giá, khi cuộc chiến chống xâm lăng bùng nổ , anh Tuấn Sơn đang là một sinh viên ưu tú cuả ngành y khoa, chỉ còn 6 tháng nưã là cũng trở nên bác sĩ, có khả năng nối nghiệp cha. Vì lòng yêu nước nhiệt thành, gặp kháng chiến, anh Tuấn Sơn đã trở nên một thanh niên trí thức Hà thành đầu tiên xung phong tòng quân theo bộ đội. Anh đã cùng anh Quang Dũng tham gia trung đoàn Tây Tiến. Trong thời gian đó nhị vị thân sinh cuả anh Tuấn Sơn vẫn ở lại Hà Nội. Riêng ông cụ vẫn tiếp tục giữ chức vụ giám đốc bệnh viện như cũ. Từ đó cho đến ngày từ giã cõi đời, anh Tuấn Sơn vẫn thường xuyên liên lạc , thăm hỏi tin tức và vấn an sức khoẻ cuả song thân. Anh là người con chí hiếu. Lúc nào cũng nhớ thương và nghĩ đến cha mẹ. Khi biết tôi đã thụ thai, anh Tuấn Sơn mừng lắm, cũng đã viết thơ kể lại chuyện đó cho cha mẹ nghe. Ngoài ra, anh còn biên cho tôi đầy đủ tên tuổi cuả ông bà thân sinh ra anh , cùng với điạ chỉ cuả gia đình hiện đang cư ngụ ở phố Hàng Đào, Hà Nội.

Sau những lần trao đổi thơ từ như thế, anh Tuấn Sơn đã cho tôi biết , bà cụ khi nghe tin sắp có cháu nội thì bà vui lắm... Được biết như thế, khi trở về Hà Nội, tôi đã đánh bạo tìm tới nhà thăm ông bà cụ. Tôi xưng tên và tự giới thiệu, nguyên là vợ cuả anh Tuấn Sơn, và cái bào thai tôi đang mang trong bụng hiện thời chính là con cuả anh Tuấn Sơn để lại. Sau khi nghe tôi nói thế, bà cụ đã ôm chầm lấy tôi mà khóc nức nở. Câu đầu tiên bà nói mà mãi đến sau này không bao giờ tôi quên được: -" Tội nghiệp con dâu tôi quá! " Thế rồi bà cụ kể tiếp: -" Ba me đã nhận được tin anh Sơn gửi về, kể rõ cả rồi. Anh Sơn là con trai độc nhất của mẹ đấy. Nay nó vì nước mà hy sinh, ba me cũng buồn lắm. Nhưng may mà nó còn để lại giọt máu của nó cho ba me, thì ba me cũng bớt buồn. Mẹ mong sao con sẽ sinh ra một cháu trai giống anh Sơn cho ba me. Thôi con đừng buồn nữa. Thôi bây giờ con ở lại đây ăn cơm với ba me nhé!" Hôm ấy tôi bị xúc động mạnh, nên cứ khóc hoài. Bà cụ đã phải dỗ dành tôi mãi và tha thiết muốn tôi ở lại. Tôi cũng cố làm vui lòng bà, nhưng đến chiều thì tôi đành phải xin phép về để đón các cháu về ăn cơm.

Từ đó, hằng ngày, cứ chiều chiều , bà cụ lại xuống thăm tôi, an ủi tôi , và có khi còn dắt tôi đi bệnh viện để các bác sĩ quen của ông cụ khám thai và cho tôi thuốc uống dưỡng thai. Tôi thấy bà cụ thật là tội nghiệp. Bà lo đi sắm từng tấm tã lót và quần áo, chuẩn bị sẵn sàng để chờ đón đứa cháu nội của bà sắp chào đời. Khi tôi biết chỉ còn vài ngày nữa là sinh, nên tôi lo gửi các cháu về nhà mẹ đẻ của tôi để nhờ bà ngoại trông nom giúp. Vì đã sinh nở đến 3 lần rồi, nên tôi có kinh nghiệm.
Một buổi sáng kia tôi cảm thấy triệu chứng khác thường , và bắt đầu chuyển bụng, nên tôi bảo bà cụ:
-" Mẹ à, con sắp sinh rồi. Mẹ đưa con vào nhà thương đi kẻo chậm, vì con sinh dễ lắm!" Tất cả các bác sĩ ở nhà thương mà bà cụ sắp đem tôi tới, họ đã được ông cụ gửi gắm cả rồi. Nên khi tôi và bà cụ vừa tới, thì các cô nữ hộ sinh đã ra dìu tôi vào và săn sóc cho tôi cực kỳ chu đáo. Khi sắp sinh, tôi vẫn cứ lẩm nhẩm cầu khấn trời phật cho tôi sinh ra được một cháu trai, giống anh Sơn , để cho bà cụ vui và thỏa lòng ước nguyện. Nhưng đáng buồn thay, khi sau khi sinh, bác sĩ cho biết cháu lại là con gái. Nó cân nặng hơn 3 kí lô và khỏe mạnh bình thường.
Hôm ấy, tôi thấy nét mặt bà cụ vui hẳn lên. Bà không về nhà mà ở lại túc trực đêm ngày bên cạnh mẹ con tôi trong nhà bảo sanh. Bà cụ lo cho tôi và lo cả cho cháu. Bà cụ tỏ ra thương cháu lắm. Mỗi khi nó thức giấc, ọ ọe muốn khóc, tự tay bà cụ đến bế cháu lên , để tôi cho cháu bú. Xong cụ lại đặt cháu vào nôi.Cụ không để cho một cô nữ hộ sinh nào sờ đến cháu của bà. Suốt ngày cụ vui với nó. Sau 7 ngày , tôi phải xuất viện. Trước khi xuất viện, tôi và bà cụ thân mẫu cuả anh Sơn đều đồng ý với nhau đặt tên cho cháu là: Sơn, gọi là để tưởng nhớ mãi mãi đến anh, mặc dù nó là con gái.

xem tiếp... | Lớn 23132 Bytes | Nhận xét
5-Văn học & Nghệ thuật : IX.- THI SĨ QUANG DŨNG VÀ NGƯỜI ĐẸP AKIMI...
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 02.04.2009 18:20 (715 lần xem)

IX.- MỐI TÌNH BI THẢM ĐẪM MÁU VÀ NƯỚC MẮT GIƯÃ NGƯỜI ĐẸP AKIMI VỚI TUẤN SƠN, TRUNG ĐOÀN TRƯỞNG TRUNG ĐOÀN ” TÂY TIẾN”!

* Sau khi Tuấn Sơn, trung đoàn trưởng trung đoàn Tây Tiến, tử trận, người đẹp Akimi đau buồn dẹp bỏ chiếc quán lá bên đường...Trở về Hà Nội, trong cơn loạn lạc, một nách 3 đưá con nhỏ với cái bào thai cuả Tuấn Sơn để lại, Akimi đã xoay sở cách nào?

ĐẶNG VĂN NHÂM

(kỳ 9, tiếp theo. Cấm trích từng đoạn hay từng phần, kể cả việc cóp lại những tình tiết về Quang Dũng đã được kể trong loạt bài này, nếu không có phép cuả tác giả).

CÁI TANG BẤT NGỜ...

Thấy anh Tuấn Sơn đối với chúng tôi có vẻ cởi mở và vui vẻ, nên chúng tôi cũng yên tâm, nhưng dù sao trong không khí vẫn thiếu vẻ thân mật, thoải mái, như chúng tôi vẫn thường cảm thấy mỗi lần cùng đến đây với anh Quang Dũng. Tuy anh Dũng cũng là một cấp chỉ huy cuả chúng tôi, nhưng dường như bản chất cuả anh là một nghệ sĩ, tính anh lại giản dị, xuề xoà, nên chúng tôi cảm thấy gần gũi với anh hơn. Còn anh Tuấn Sơn, một cấp chỉ huy quân sự, theo tôi thấy, dù cho anh đối xử với chúng tôi thân mật đến thế nào chăng nưã vẫn không sao xoá được cái khoảng cách tự nhiên đã hiện ra rõ rệt trong lòng cuả chúng tôi rồi. Vì thế, sau vài câu chuyện trao đổi xã giao, chúng tôi nán ngồi lại thêm vài phút nưã rồi cũng mượn cớ thoái thác xin ra về. Khi chúng tôi sắp bước ra khỏi quán, anh Tuấn Sơn còn ân cần dặn thêm:

-” Các chú cự tự nhiên thỉnh thoảng ra đây chơi với chị Akimi cho đỡ buồn nghe!”

Chúng tôi vâng dạ cho xong , rồi nhanh chân chuồn thẳng. Mấy hôm sau, chúng tôi vẫn ra quán chị Akimi giải khát như thường lệ. Cho đến lúc bấy giờ , các anh lớn tuổi hơn tôi, cũng thuộc thành phần thanh niên Hà Nội , vì nặng lòng yêu nước chống xâm lăng đã thoát ly gia đình theo kháng chiến, thỉnh thoảng vẫn kéo nhau đến quán cuả chị Akimi để uống cà phê, hút thuốc lá vặt, và tán gẫu với nhau trong khi rảnh rỗi. Nhưng thỉnh thoảng lóng tai nghe những câu chuyện tâm tình riêng tư cuả họ, tôi nhận thấy dường như anh nào cũng đều có vẻ muốn ” trồng cây si” đại thụ bên người đẹp!

Mấy hôm nay, tôi nghe thấy trong câu chuyện cuả các anh ấy có vẻ chuyển hướng. Họ kháo nhau là anh Túân Sơn đã ” chớp” được chị Akimi rồi. Tôi càng không khỏi ngạc nhiên , khi thấy họ xì xào với nhau: Nếu không đi trận, tối nào anh Tuấn Sơn cũng lén mò ra quán ngủ với chị Akimi! Té ra các anh chàng si tình này cũng đã bám sát người đẹp rất kỹ. Nên họ đã tỏ ra thạo tin hơn chúng tôi nhiều.

Trong số cũng có vài anh thì thào bàn tán với nhau :

-” Tao sợ cho ông trung đoàn trưởng này quá. Ông ấy gan cùng mình mới dám cặp với bà Akimi. Vì ông ta là cán bộ lớn lại có đảng tịch nưã...”

-” Ừ phải đâý! Dù sao bà Akimi cũng là một vũ nữ. Đối với đảng, gái nhảy bị đánh giá là loại gái chơi bời, cặn bã xã hội...Bây giờ ông Tuấn Sơn lại đi yêu bà Akimi, trong đảng ai cho phép.

Tao nghĩ ông ấy sẽ bị đảng phê bình và ngăn cấm...”

Một anh khác làm ra vẻ thông thạo hơn phụ hoạ:

-” Theo tao, vấn đề này có thể còn nghiêm trọng hơn nưã chứ chẳng chơi đâu. Nếu đảng suy diễn , nghi ngờ đây là một ” mỹ nhân kế” cuả địch cài vào sát nách cuả ông Tuấn Sơn để moi tài liệu mật và phá hoại quân ta...Thế mà ông ấy lại không biết lo sợ gì cả. Ông ấy đã không cần giấu diếm gì hết, lại còn dám ngang nhiên cặp kè trước mắt mọi người...”

xem tiếp... | Lớn 25278 Bytes | Nhận xét
5-Văn học & Nghệ thuật : VIII. - THI SĨ QUANG DŨNG VÀ BÀI THƠ "QUÁN BÊN ĐƯỜNG"
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 04.03.2009 08:50 (770 lần xem)

VIII.- NGƯỜI ĐẸP AKIMI GỤC ĐẦU VÀO NGỰC QUANG DŨNG THỔN THỨC KHI NGHE ANH NGÂM BÀI THƠ ” QUÁN BÊN ĐƯỜNG”!...
• QUANG DŨNG RA ĐI KHÔNG MỘT LỜI GIÃ BIỆT!
• NGƯỜI KHÁCH LẠ BỖNG THÌNH LÌNH XUẤT HIỆN GIƯÃ ĐÊM KHUYA...

ĐẶNG VĂN NHÂM

( Tiếp theo, kỳ 8.Cấm trích từng đoạn hay từng phần , kể cả việc cóp lại những tình tiết về Quang Dũng đã được kể trong loạt bài này, nếu không có phép cuả tác giả).

SỐT RÉT !

Khi nghe anh Quang Dũng nói như thế, trong lòng anh em chúng tôi không khỏi bồn chồn lo ngại, cố nhanh chân , rảo bước theo anh đến quán lá cuả chị Akimi. Hôm nay, tôi không ngờ quanh cảnh chiếc quán bên đường lại hoàn toàn vắng lặng, khác hẳn mọi ngày. Tuy nhiên chúng tôi vẫn tiếp tục theo chân anh Dũng vào thẳng trong nhà thì thấy chị Akimi đang nằm đắp chăn trên chiếc giường tre ọp ẹp. Dưới lớp chăn dầy, chị nằm im đôi mắt nhắm nghiền, như mê man, mái tóc dầy phủ loà xoà che khuất nưả khuôn mặt xinh đẹp cuả chị. Nhờ làn tóc xoã rối bời đen nhánh ấy mà sắc da trắng , với đôi má ửng hồng tự nhiên cuả chị càng nổi bật thêm ma lực gợi cảm rất hấp dẫn. Sắc diện cuả chị có vẻ mệt mỏi. Toàn thân chị khuất dưới lớp chăn dầy vẫn rung chuyển đều đều. Hai hàm răng đang đánh vào nhau lập cập, và trong làn môi đỏ như son đầy đặn khẽ tiết ra một âm điệu rên rỉ.
Nhìn thấy thế, tôi thầm biết ngay chị đang lên cơn sốt rét, là một chứng bịnh mà trong thời gian kháng chiến, chạy giặc tản cư, nhiều người đã mắc phải. Tôi không nói một lời nào.Nhưng tôi thấy anh Dũng kéo chăn ra.
Lúc bấy giờ chị mới giương đôi mắt xinh đẹp lên nhìn anh Dũng vẻ lờ đờ. Nhưng chị vẫn còn tiếp tục run rẩy khắp toàn thân, và hai hàm răng vẫn còn va vào nhau liên tiếp, nên chị chẳng nói được lời nào. Anh Dũng cũng không nói gì, lặng lẽ đậy chăn lại, rồi đi thẳng xuống bếp, nhanh tay mồi lưả, nấu một ấm nước sôi. Khi đã có nước nóng, anh Dũng bưng bát nước lên , ngồi ghé xuống bên cạnh giường cuả chị, móc túi lấy ra hai viên thuốc sốt rét, loại cuả Tây đem qua VN, rồi gọi chị Akimi:
-” Em. Anh đem cho em thuốc sốt rét đây. Em cố gượng ngồi dậy, uống đi cho mau khỏi”.
Tôi thấy trong chăn động đậy. Anh Dũng nghiêng mình, luồn một tay ra sau lưng nâng chị lên và âu yếm dỗ dành:
-” Em chịu khó uống đi. Chỉ độ năm , mười phút là hết sốt ngay à!”
Loại thuốc sốt rét này quả thực rất hiệu nghiệm. Khoảng mười phút sau, tôi thấy chị Akimi đã hết run và đôi hàm răng không còn khua lập cập nưã.Chị đã có thể nói lên thành tiếng rõ ràng. Nhưng câu đầu tiên chị nói với anh Dũng là:
-” Anh ơi, trong người em bây giờ lại nóng ran lên anh ạ!”
Anh Dũng trấn an:
-” Sốt rét là vậy đó , em ạ! Khi hết rét là sang nóng ngay. Nhưng em đã uống thuốc rồi thì chỉ nóng một chút, vài ba phút thôi, rồi khỏi ngay!”
Đúng như lời anh Dũng nói, chỉ vài phút sau cơn sốt đã từ từ hạ xuống. Nhưng nhìn chị tôi thấy những giọt mồ hôi đã rịn ra lấm tấm trên khuôn mặt đỏ hồng. Những giọt mồ hôi từ chân tóc cũng bắt đầu đổ xuống ướt đẵm cổ áo, trông như chị vưà mới tắm. Anh Dũng nói:
-” Sau khi cơn sốt rét đã qua rồi thì mệt lắm. Bây giờ em hãy chịu khó nằm nghỉ thêm một chút nưã. Nếu ngủ được thì em cứ ngủ cho khoẻ. Mọi việc để anh lo liệu cho!”
Lúc bấy giờ có lẽ đã đến khoảng hơn hai giờ chiều rồi. Sau khi thấy chị Akimi đã nằm yên, và hơi thở trong chăn đã phát ra đều đều, anh Dũng biết chị lúc đó đã ngủ ngon rồi, mới quay sang nói chuyện với chúng tôi:
-” Hồi nãy anh bảo các chú theo anh ra đây sớm một chút là có ý nhờ hai chú giúp anh và chị Akimi một tay,coi xem cơm nước ra sao. Các chú nấu cơm cho ba cháu nhỏ ăn. Chứ chị ấy đau như thế đâu có lo gì cho con được. Chúng sẽ đói...Sau khi đã cho các cháu ăn uống xong, hai chú đem chúng nó đi tắm rửa và dỗ cho chúng nó ngủ giúp chị ấy.Công việc chỉ có thế thôi!”

xem tiếp... | Lớn 40326 Bytes | Nhận xét
5-Văn học & Nghệ thuật : CUỘC ĐỜI TÌNH ÁI CỦA THI SĨ QUANG DŨNG TRONG THỜI KHÁNG CHIẾN
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 19.02.2009 15:00 (833 lần xem)

VII.- LỊCH SỬ MỘT MỐI TÌNH LÃNG MẠN, ĐẦY NGANG TRÁI, CHUNG QUANH CHIẾC ”QUÁN BÊN ĐƯỜNG” THỜI KHÓI LƯẢ.

* VÌ ĐÂU NGƯỜI ĐẸP AKIMI LẠI CÓ CÁI TÊN THUẦN TUÝ MÙI VỊ PHÙ TANG TAM ĐẢO ?

• MỐI GIAO TÌNH CAO ĐẸP GIƯÃ TRANG HỒNG NHAN ĐA TRUÂN VỚI THI NHÂN DỒI DÀO TÌNH CẢM QUANG DŨNG.

ĐẶNG VĂN NHÂM ( kỳ 7, tiếp theo)

CHÚ Ý: Cấm trích từng đoạn hay từng phần, kể cả việc cóp lại những tình tiết về Quang Dũng đã được kể trong truyện này, nếu không được phép cuả tác giả.

QUANG DŨNG VÀ AKIMI.

Như trên đã nói chiếc ”quán bên đường” đã lập ra từ khoảng đầu năm 1947, nhưng cho mãi đến cuối năm 1948, tức hơn một năm sau, trung đoàn cuả tôi mới về đóng quân gần đó. Nhờ vậy tôi mới có dịp quen biết người đẹp Akimi.


Nơi đây là một vùng quê xa các thị trấn đông đúc dân cư, nên chiếc quán nghèo cô đơn cuả chị, người đẹp nổi tiếng cuả Hà Thành hiển nhiên đã trở thành một tụ điểm thu hút rất nhiều trang thanh niên trí thức từ bỏ gia đình theo tiếng gọi cuả núi sông trong trung đoàn cuả chúng tôi. Sở dĩ tôi gọi Akimi bằng chị vì năm đó tôi hãy còn là một chàng trai mới lớn lên, vưà đến tuổi thành nhân. Trong khi đó chị Akimi đã vào khoảng 23-24 tuổi.

Mặc dù vậy, trông chị vẫn hãy còn trẻ măng, tưởng chừng hãy còn đôi tám, và nhìn sắc diện bên ngoài, quả thực không một ai dám ngờ năm ấy chị đã có đến 3 con.

Chiều chiều, những khi nhàn rỗi, anh em chúng tôi thường rủ nhau đến quán cuả chị để uống cà phê, hay mua thuốc lá ngoại, hiệu Cotab, là một thứ thuốc thơm đặc biệt , rất hiếm , rất đắt hồi bấy giờ, ở trong vùng tề đem ra bán lậu. Lần đầu tiên đến quán chị, thấy chị đẹp và vui vẻ, nên tôi lân la hỏi chuyện làm quen , thì không ngờ được biết chị vốn là em ruột cuả anh Lân, người đã dạy chúng tôi hát ở đội Thiếu Niên Tiền Phong trước kia. Nhờ thế, tôi đã có thể làm quen với chị rất dễ dàng và mau chóng trở nên thân tình với chị sau này.

Không lâu sau, đến khoảng đầu năm 1949, anh Quang Dũng đã không còn ở trung đoàn Tây Tiến nưã, mà được chuyển về làm trưởng phòng văn nghệ cuả liên khu 3. Về phần tôi, lúc bấy giờ thuộc đội tuyên truyền cuả một trung đoàn nằm dưới hệ thống chỉ huy trực tiếp cuả bộ tư lệnh liên khu, nên tôi đã có dịp thường gặp anh Quang Dũng. Trong thời gian này, vì nhiệm vụ , anh Quang Dũng cũng thường đến thăm đội tuyên truyền cuả chúng tôi để hướng dẫn và bổ khuyết các thiếu sót trong công tác. Tôi còn nhớ một hôm anh Quang Dũng đến thăm đội cuả chúng tôi như thường lệ. Nhưng lần này anh lại đưa cho chúng tôi xem bản nhạc ” Ba Vì” cuả anh mới sáng tác, đồng thời còn hát luôn cho chúng tôi nghe. Thấy bài hát hay quá, nên trong đội lúc bấy giờ có cô em gái là Kim Ngọc, một con chim hoạ mi cuả đội, liền đòi anh Quang Dũng phải dạy cho cô hát ngay bài hát ấy. Không ngờ chỉ 15 phút sau, Kim Ngọc đã hát rất vững và rất hay, lại còn cực tả được tinh thần cuả bài hát, nên anh Quang Dũng đã tỏ ra rất vui , và không ngớt lời khen ngợi chúng tôi.[xin xem đoạn viết thêm về Kim Ngọc, do nhạc sĩ Trịnh Hưng kể, sẽ đăng vào cuối truyện].

Đến chiều hôm đó, vào lúc nghỉ ngơi, anh Quang Dũng đã nói riêng với tôi và một người bạn nưã làm đội trưởng đội cuả tôi (còn tôi là đội phó), là hôm nay anh rất vui, vì thấy đội cuả chúng tôi đã cố gắng vượt bực để đạt được nhiều thành quả tốt đẹp. Dịp này anh muốn khao chúng tôi một chầu uống tại quán cuả chị Akimi.

Nói rồi, anh hỏi:

-” Chắc mấy chú đã biết quán ấy rồi chứ?”
-” Dạ, vâng. Tuị chúng em mấy tháng nay đóng quân ở đây, gần quán , nên thỉnh thoảng cũng đã đến đó.”

Đến khoảng 7 giờ tối, anh Quang Dũng dắt chúng tôi ra quán đó. Trên đường đi, trong thâm tâm tôi cứ nghĩ , chắc anh Quang Dũng chỉ mới nghe tiếng quán cuả chị Akimi thôi, chứ chưa bao giờ có dịp đến đó. Nên lần này, anh mượn dịp để cùng đi với chúng tôi đến đó cho vui. Nhưng thực là hoàn toàn bất ngờ. Tôi không dè chẳng những anh Quang Dũng đã biết quán đó rất rành , lại còn đã quen rất thân tình với chị Akimi.

xem tiếp... | Lớn 27432 Bytes | Nhận xét
5-Văn học & Nghệ thuật : VI.- GIAI NHÂN TUYỆT SẮC của QUANG DŨNG TRONG BÀI THƠ ”QUÁN BÊN ĐƯỜNG” HIỆN LÀ MỘT LÃO BÀ ĐANG SỐNG LƯU VONG Ở HK !
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 03.02.2009 17:20 (1189 lần xem)

VI.- QUANG DŨNG VỚI BÀI THƠ TÌNH CẢM LÃNG MẠN TUYỆT TÁC THỜI KHÁNG CHIẾN ”QUÁN BÊN ĐƯỜNG” CHƯÁ ĐỰNG MỘT MỐI TÌNH THƠ MỘNG NHƯNG VẪN ĐẪM MÁU VÀ NƯỚC MẮT!
• GIAI NHÂN TUYỆT SẮC TRONG BÀI THƠ ”QUÁN BÊN ĐƯỜNG” HIỆN LÀ MỘT LÃO BÀ ĐANG SỐNG LƯU VONG Ở HK !
• CÁC NHÀ SOẠN KỊCH CẢI LƯƠNG NÓI:” TÌNH CHỈ ĐẸP KHI TÌNH DANG DỞ”. NHƯNG THEO TÔI: TÌNH CUẢ THANH NIÊN NAM NỮ V.N. THỜI KHÁNG CHIẾN CHỈ ĐẸP KHI ĐẪM MÁU VÀ NƯỚC MẮT CHIA LY !

Open in new window( Foto: Nhạc sĩ Trịnh Hưng & Đặng Văn Nhâm)

ĐẶNG VĂN NHÂM (kỳ 6, tiếp theo)



CHUYỆN MỘT BÀI THƠ

Mới đây trong một dịp tới thủ đô ánh sáng Ba Lê, tôi lại có dịp gặp nhạc sĩ Trịnh Hưng. Ngồi trong quán cà phê quen thuộc ấm cúng ở góc đường Tolbiac, qua khung cưả kính chúng tôi nhìn mưa xuân rơi lấm tấm mà chẳng ai nói với nhau một lời nào. Dường như anh Trịnh Hưng cũng đang thả hồn về dĩ vãng theo hương khói cuả tách cà phê thơm với điếu thuốc lá gần tàn. Riêng tôi, lúc bấy giờ những giọt mưa xuân trên đường phố Ba Lê cũng khiến tôi đang bâng khuâng chạnh nhớ đến quê nhà ở Ngọc Hà, Hà Nội, vào thời thơ ấu , mà nay đã hơn nưả thế kỷ trôi qua vẫn chưa từng được một lần về thăm lại.

Bỗng anh Trịnh Hưng lên tiếng :
-” Này anh Nhâm, loạt bài viết về thi sĩ Quang Dũng đăng trên báo Đại Chúng dường như cũng được nhiều độc giả ưa chuộng lắm đấy?!”
-” Đúng vậy. Nhất là những anh chị em lưá tuổi chúng mình là những người thời trai trẻ đã trải qua cuộc kháng chiến muà Thu cuả dân tộc. Có mấy anh chị đã điện thoại cho tôi kể rằng loạt bài Quang Dũng đã khiến các anh các chị ấy bừng sống lại thuở đôi mươi trong không khí kháng chiến, đầy gian nguy nhưng rất hào hùng và lãng mạn ở liên khu 3...”

Cuộc đối thoại bất ngờ khựng lại trong giây lát ngắn ngủi. Vì khi nhắc đến cuộc kháng chiến muà Thu cuả dân tộc, bỗng tôi đã chợt nhớ đến một bài thơ tuyệt tác khác cuả thi sĩ Quang Dũng. Open in new window

Tôi hỏi:
-” Ngoài những bài Tây Tiến và Đôi Mắt Người Sơn Tây...tôi nhớ anh Quang Dũng còn có một bài thơ nổi tiếng khác là bài ” Quán Bên Đường”. Nhưng tôi rất tiếc chỉ còn nhớ được lõm bõm. Không biết anh có nhớ hết không? Và anh có biết vì sao mà anh Quang Dũng đã làm nên bài thơ đó không?”

-” Tôi thuộc lòng bài ấy không sót một chữ ”. Anh Trịnh Hưng đáp. Và dường như khi tôi hỏi đến nguyên nhân tạo ra bài thơ ” Quán Bên Đường” đã bất ngờ chạm đúng vào một đầu mối ẩn ức đã chất chứa thầm kín lâu năm trong tâm tư cuả anh, nên anh đã tuôn ra thẳng một tràng những chuyện liên quan đến bài thơ này. Anh hậm hực nói:
-” Anh Quang Dũng đã làm bài thơ đó là do cám cảnh cuộc đời cuả một trang giai nhân tuyệt sắc mà đa truân, bị trôi nổi trong giòng định mệnh cùng với những sóng gió dồn dập cuả lịch sử dân tộc. Nhưng hiện giờ trang giai nhân ấy đã trở thành một lão bà hãy còn sống ở Mỹ, trong mái gia đình ấm cúng với con cháu...

xem tiếp... | Lớn 17616 Bytes | Nhận xét
(1) 2 3 4 5 6 7 »
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
10 người đang xem (8 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 10

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 1277127712771277
Hôm qua: 1174117411741174
Total: 749127749127749127749127749127749127
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved