Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
-Thích Nhất hạnh : ĐIỂM MẶT SƯ HỔ MANG Ở HẢI NGOẠI: NHẤT HẠNH -Phần7
Đăng bởi GioTay đăng ngày 22.01.2008 20:50 (666 lần xem)

2. Một đoạn khác:

"Những người lính Mỹ trẻ bị đưa sang Việt Nam để giết người và cũng để bị giết đã chịu biết bao đau khổ và sự đau khổ vẫn kéo dài tới hôm naỵ Gia đình, đất nước họ cũng đau khổ. Tôi có thể thấy rằng nguyên nhân sự đau khổ của chúng tôi tại Việt Nam không phải do những người lính Mỹ. Mà vì đường lối thiếu khôn ngoan, vì hiểu lầm, vì sự sợ hãi là nền tảng của những đường lối đó."

3. Thầy cũng nói tới những người khủng bố đã bị lôi cuốn về dục vọng chém giết cũng đau khổ không kém gì người bị giết. Thầy nói Làng Mận (Plum village) của thầy đã từng là chỗ thầy mời những người Palestin và người Israel tới để tu học chung và đã tạo được mối thông cảm giữa những người nàỵ
"Sau hai tuần tu học, họ đã có thể ngồi với nhau, thiền hành với nhau, ăn chung với nhau và ngồi yên lặng, lắng nghe người kia nói Hai tuần tu học có kết quả rất thành công, một người phụ nữ nói: Thầy, đây là lần đầu tiên, tôi thấy rằng hoà bình có thể có ở Trung Ðông…"
Họ hứa sẽ tới học đông hơn và sẽ giảng thuyết về cách lắng nghe của thầy vì:
"Khi tới Làng Mận, người ta nhìn nhau yêu thương, đi đứng bình an và làm tất cả mọi sự với sự thức tỉnh. Tôi không tin điều này có thể xẩy ra, có vẻ như không thật với tôi"

4. Thầy tin rằng cuộc khủng bố cũng gây ra những đau khổ nhưng theo thầy, Phật pháp dậy tha thứ bởi vì thù hận, trả thù khủng bố sẽ tạo ra càng nhiều đau khổ. Thầy dậy "Người New York phải biết bình tĩnh, vun trồng hạt giống nhân ái và khôn ngoan và hiểu về nghệ thuật… (mindful consumption). Ðây mới là cuộc cách mạng chân chính để chống lại thù hận và bạo lực..."
Thầy kể lại nỗi giận dữ của thầy về thành phố Bến Tre bị tàn phá: để nêu ra cách hành động, tấm gương của thầy:
"Khi tôi nghe tin Bến Tre, thành phố 300 ngàn dân bị tàn phá vì bị Mỹ dội bom, tôi giận vô cùng những tôi không nói gì, không làm gì. Là một người tu hành, tôi quay trở vào những hơi thở của mình, quán sát chính lòng mình, niềm thương cảm dâng trào, tôi viết bài thơ:

Úp mặt vào hai bàn tay
Không, tôi không khóc
Úp mặt vào hai bàn tay
Ðể niềm cô đơn ấm lại
Hai bàn tay bảo vệ
Hai bàn tay dưỡng nuôi
Hai bàn tay giữ gìn
Linh hồn tôi không rơi vào giận dữ.

***

Bài phỏng vấn cuả Anne A Simpkinson. "Tôi sẽ nói gì với Osama Bin Laden" (1)

5. Ðược hỏi về kinh nghiệm đau thương trong chiến tranh Việt Nam và thầy sẽ nói gì với những người bị mất mát người thân trong cuộc khủng bố ngày 11 tháng 9, thầy Nhất Hạnh trả lời:
"Khi chúng tôi nghe tin thành phố Bến Tre ở Việt Nam có 300 ngàn căn nhà bị tàn phá và những phi công tuyên bố với báo chí là họ tàn phá thành phố để cứu nó, tôi kinh hoàng, giận dữ và đau đớn, chúng tôi thiền hành, dịu dàng trên đất để mang lại sự yên tĩnh cho trí óc và bình yên cho trái tim..."

6. Ðược hỏi Thế nào là hành động đúng để trả lời khủng bố?

Ý chính cuả thầy là "Lắng nghe với trí óc vô tư để hiểu biết, thông cảm và đưa đến yêu thương lẫn nhau bởi vì tình yêu là cứu cánh cuả con người để tránh chiến tranh. Nếu gặp Osama Bin Laden tôi sẽ lắng nghe để tìm hiểu tại sao những người chủ trương Khủng bố lại giận dữ, lại ghét người Mỹ..."

7. Lý do nào người Mỹ bị tấn công?
Tại tiêu thụ nhiều quá. Trẻ con Mỹ xem phim bạo hành nhiều quá. Ðường lối đối ngoại thiếu thực tế, không chịu nghe để tìm hiều những nước khác cần gì? Mất mát những gì…
Tóm lại thầy có ý bảo tại lỗi tại Mỹ cả, Mỹ ngoại giao dở, ăn ở phí phạm, làm những điều thất đức như vụ Bến Tre cuả thầỵ

***
Thầy giảng rất hay nhưng những người đã quen, đã biết thừa lối ngụy biện ngọt ngào, bóng bẩy, sâu sắc và đầy vẻ cao quý, bác ái thấy ngay những điều không thật, dù người ấy dốt cả về đạo và về đời, về chính trị như cỡ tôi Hơn nữa, tin vịt thầy nghe về Bến Tre còn tạo ra một hình ảnh dã man về người lính Mỹ và sự ngu ngốc của người Việt, dân cũng như quân, miền Nam khi rước người về giết dân mình:

1 và 4:
Bến Tre bao lớn mà có bị bỏ bom tàn phá tới 300 ngàn ngườỉ (1) Bến Tre có thật bị bỏ bom không thì đã có những nhân chứng sống lên tiếng: Những nhân vật có thẩm quyền của tinh Bến Tre đã lên tiếng khẳng định là không có vụ bỏ bom Bến Tre và tỉnh Bến Tre làm gì có một thành phố lên tới 300 ngàn dân cho Mỹ bỏ bom như thầy vọng ngữ.

2. Lính Mỹ được đưa sang Việt Nam để giết người và bị giết? Thầy quên rằng HCM đã có Nga, Tầu giúp đỡ đưa quân vào đánh chiếm miền Nam, cuộc chiến xẩy ra trong miền Nam, không có cuộc chiến đó thì chẳng có lính Mỹ, lính nào vào VN cả... Ðó là một cuộc chiến để tự vệ và bảo vệ những tự do, nhân phẩm cuả người miền Nam.

3. Người Palestin và người Israel tới để tu học chung và đã tạo được mối thông cảm giữa những người này tại làng Mận của thầy vì họ là những người có thiện chí, có từ tâm nên mói đến làng Mận dự khoá tu của thầỵ Chắc chắn trong số đó không có Osama Bin Laden hay Omar. Bao giờ thầy mời được những nhân vật đó tới ngồi chung với thủ lãnh Bắc Quân để tu học, tôi xin nhất bộ nhất bái lạy thầỵ

4. Người dân New York, nói chung người Mỹ phải học lắng nghe, tha thứ và đấy mới là cứu cánh để tiêu diệt hận thù? Thật ra, người Việt sống trên đất Mỹ rất khâm phục sự hiểu biết và tôn trọng pháp luật cuả người Mỹ. Với vụ khủng bố tàn phá nặng nề như vậy, với hậu quả như vậy mà chỉ lẻ tẻ có vài vụ giết người Hồi xẩy ra trong khi nhiều đoàn thể người Mỹ biết nhìn xa, đã lập ra những đoàn bảo vệ người Hồi giáo, đưa đón họ đi lại để tránh những vụ trả thù vô lý. Ðặc biệt chính phủ cấm tuyệt đối kỳ thị và báo chí tạo cơ hội cho những người Hồi nói lên ý nghĩ, tâm sự của họ để tạo niềm thông cảm. Mỹ dù sao vẫn là một nước văn minh với những chính sách đầy nhân bản.

5. Thầy nghe tin (vịt) rằng: Bến Tre bị bỏ bom "300 ngàn căn nhà bị tàn phá", thầy đau đớn, cầu nguyện, thiền hành để tìm sự bình an trong tâm hồn vậy sao thành phố Huế với cái tang hàng năm ngàn người bị chôn sống trong tết Mậu Thân thì không nghe thầy xót xa, thiền hành, cầu nguyện chi cả? Hay chỉ những người bị bom Mỹ (lại tin vịt của thầy) mới làm thầy đau Còn người bị Việt Cộng chặt đầu, trói tay, chôn sống, thầy không đau Không cần cầu nguyện? Thầy có nghe và có đau khi hàng bao nhiêu ngàn đồng bào bỏ xác trên biển cả?

6 + 7. Theo thầy, hành động tốt nhất là lắng nghe và tha thứ! Mình tha cho nó, nó có tha mình không? Ai là người đánh bom WTC? Mỹ hay Bin Laden? Thầy kêu gọi "Make love, no war". Thầy Thiện Minh cũng nghĩ như thầy, sau biết ra, thầy đòi tranh đấu với con quái vật Cộng Sản và đã bị nó đánh đến chết trong tù.

Tôi phục thầy sát đất. Thời chiến tranh, thầy đâm sau lưng chiến sỹ, gián tiếp giúp VC Thầy đòi Mỹ phải "No war", rút về để thầy "Make love" với VC! Bây giơ, thầy xin về, nó chẳng thèm cho thầy "Make love" hay "No war" chi cả. Nó từ chối thẳng. Phái đoàn của thầy về, muốn giảng đạo cũng không được phép tụ tập đông; muốn ở trong chùa nó cũng không cho đăng ký tạm trú, nó bắt cả phái đoàn ra khách sạn ở. (2) Thử hỏi, với những con người chỉ nhìn thấy một con đường của họ là đúng, tất cả mọi người đều sai, thầy lắng nghe cái gì? tha thứ làm sao Hay trước khi thầy ngồi xuống lắng nghe thì nó đã giết thầy mất rồi còn đâu
Thầy có nghe chăng tiếng gào của những nhà lãnh đạo tôn giáo đang vang vang vì mọi tôn giáo đang bị bách hại

Bi, Trí, Dũng cuả Phật pháp, chỉ nghe thầy giảng được chữ Từ Bi. Tôi thật rất lấy làm buồn phải viết những lời này vì tôi là Phật tử. Sung sướng gì khi làm người khác buồn lòng? Khi đem niềm hãnh diện ra xoá bỏ?

Thầy là người Phật tử đầu tiên của Việt Nam nổi tiếng trên thế giới. Ðáng lẽ ra chúng tôi phải kính trọng, hãnh diện có thầy nhưng những lời khuyên của thầy hình như đang lạc điệu. Hơn nữa, tôi còn khổ tâm hơn vì đã phạm tội sân si khi đọc những gì thầy viết mà tôi thì chỉ muốn là một người Phật tử biết kính tăng, trọng đạo.
Ngồi Thiền
Tặng “thầy” Nhất Hạnh

Ta ngồi quán niệm pháp môn
Tụng ba-la-mật xuất hồn đi ra
Qua băm sáu cõi ta bà
Đầu trâu mặt ngựa, gian tà ngổn ngang.
Biến rằng giữa chốn huyền không
Phật duyên vô lượng, đạo tràng chân như.

Hốt nhiên thấy một thiền sư
Lập đàn thuyết pháp giải trừ bệnh căn
Ngờ đâu “thầy” chỉ lăng nhăng
Thốt lời vọng ngữ, nói năng hoang đường.
Chữ rằng Phật ngự mười phương
Độ người bể khổ, lầm đường bến mê.
Tiền oan “thầy” lắm ê chề
Sao giờ hậu nghiệt vẫn nghe hồ đồ?

Khuyên “thầy” về gặp ni-cô
Xin xâu chuỗi hạt tròng vô tim mình
May ra đốn ngộ ... . chữ Tình!

Phạm Tâm Phố

Sư Có Vợ
Sư Nói Láo

Tho Kathy TRAN

Sư nói láo chính nòi Sư Vẹm
Ở Làng Hồng tu luyện thành Tinh
Bùa mê, thuốc lú đầy mình
Ngày chay, đêm mặn thỏa tình Sư chơi!

Tới Nữu-Ước buông lời dối trá
“Ba trăm ngàn dân xã Bến-Tre
Bị bom Mỹ giết thảm thê”
Hỡi Sư nói láo, người nghe rùng mình!

Cả thiên hạ bất bình lên tiếng
Sư đánh bề ngậm miệng mần thinh
Mác Lê kinh kệ đã rành
Mưu gian, chước quỷ lưu-manh hại đời.

Sư có vợ chính nòi dâm đảng
Ở Làng Mai bầu bạn đêm khuya
Tụng kinh gõ mõ đề huề
Trên Sư dưới Phượng (*), má kề vai ôm.

Sư bán hồn cho phường Quỷ Đỏ
Có Đô la xây tổ uyên ương
Lại còn giở thói bất lương
Hùa theo “khủng bố” để chường mặt gian!

Ới cái lũ gian tăng gian ác
Áo cà sa vai khoác lừa người
Cạo đầu dối thế dễ ngươi
Ngày sa địa ngục hết đời Ma Tăng.

Đả Cẩu Đại-Hiệp

(*) Cao Ngọc Phượng.
Điếm Không Thể Tưởng
Thích "hạnh" thôi đâu, còn thích "phượng",
Thích lăng nhăng vậy cũng là sướng.
Kể như lỡ nặng số đào hoa,
Cầm chắc gây thêm phần nghiệp chướng.
Khiến đứa không ưa cứ bảo: tồi,
Làm người chẳng hiểu thì chê: ngượng.
Riêng nhà em... . ngắm ảnh "thiền sư",
Bả bảo điếm sao không thể tưởng.
Nam Man

Đọc thơ thiền sư Nhất Hạnh

Văng Bút Thư Sinh

Úp mặt vào hai bàn tay
Không, tôi không khóc.
Úp mặt vào hai bàn tay
Để giữ cho sự cô đơn của tôi ấm cúng.
Hai tay tôi che chở
Hai tay tôi nuôi dưỡng
Hai tay tôi ngăn ngừa linh hồn tôi rời khỏi tôi một cách giận dữ.

Tôi làm thơ trong thời gian chiến tranh Việt Nam sau khi tôi nghe về việc ném bom ở Bến Tre. Một thành phố 300. 000 người đã bị phá hủy bởi vì vài du kích bắn một vài loạt súng chống phi cơ không kết quả gì rồi bỏ đi.
Sự đau đớn của tôi thật sâu xa.
(Thích Nhất Hạnh)

Làng tôi hôm qua có ba người Việt Cộng về
Nên đã bi dội bom hoàn toàn tan nát
Cả làng tôi chết sạch
Thềm hoang ngơ ngác
Lũy tre xác sơ
Tôi về thăm nhìn mây nước dửng dưng
Cả làng tôi chết sạch!
Cả đất nước tôi chết sạch!
Cả dân tộc tôi chết sạch!
Làm sao để giải thích đây là cuộc chiến tranh giải phóng (1)
cho dân tộc tôi?
Cả dân tộc tôi ngơ ngác bàng hoàng!
(Thích Nhất Hạnh 1965)

(1) giải phóng của Hoa Kỳ để đưa một đất nước chậm tiến và nghèo khó thành văn minh (!). Chú thích này là của người sưu tầm/ biên soạn chứ không phải của thi sĩ NH, tác giả bài thơ.

Hỏi thiền sư Nhất Hạnh

1.
Bài thơ đầu, mời thiền sư diện bích
Úp mặt vô tường
Đều thấy quê hương 25 năm lầm than dưới gông cùm Mác Xít
Sao thiền sư không khóc
Để cạn vơi những điều không thật
Trong tâm bồ đề bị vỡ vụn giữa vô minh?
Là một Phật tử ít khi đi chùa và không biết tụng kinh
Đọc thơ thiền sư tôi vô cùng thương tâm đau đớn
Giữa tôi và thiền sư, cái tâm nào cho đất nước đau hơn?!

2.
Bài thơ kế, thiền sư không thật
Bài thơ như của một người cộng sản múa bút, phóng tay Lê Mác
Thổi bùa mê vào đầu hàng vạn lứa tuổi xanh “sinh Bắc tử Nam”
Cho Sài Gòn bị nhuộm đỏ 75
Cho lớp lớp người bỏ nước ra khơi trùng dương thăm thẳm
Cho rêu phong, sỏi đá khóc thầm
Cho muôn dân quặn mình trong hờn câm uất hận
Xin hỏi thiền sư tâm thiền có bao giờ vướng bận
Khi Tổ Quốc chìm sâu trong áp bức đoạn trường
Sao thiền sư không bàng hoàng một chút với quê hương?
Bàng hoàng lúc cả dân tộc ta, đất nước ta gần như cùng đường chết sạch!
Thiền sư thử niệm giùm tôi câu “Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát!”
Để xem thiền sư cứu độ vớt vát được ai
Thiền sư không cần úp mặt vào hai bàn tay
Để suy nghiệm nguyên nhân nào đã sơn đen cả tương lai dân tộc
Thiền sư cũng không cần khóc
Thiền sư cũng không cần hỏi từng chân tơ kẻ tóc
Mới biết mình còn vướng mắc vô minh
Dù đã từng tụng cả vạn chương kinh
Dù đã lần tay nghìn lần tràng hạt
Mà thiền sư không ngộ ra sự thật
Đất nước vì ai mà tan nát
Đọc thơ thiền sư mà lòng tôi ngơ ngác
Mà lòng tôi tan tác bàng hoàng!

Văng Bút Thư Sinh

Trong đám sì kin hét (1) ai bằng "thầy" (2) Nhất Hạnh !
Bao năm ... ... ăn trai (3) nên tiếng nổi như cồn (4)
Ngồi thiền lâu e tê đít ... ... . bên dưới lót là... ... l... ... ...
Chim chùa Cát Phượn g... ... hai con để đời
Từ bi hỉ xả... ... . ái thầy quá thầy ơi
Hỏi "thầy"... . chưa tĩnh ... ... ... sao còn cưu mang?
Niết bàn... ... ... địa ngục hai đàng... ...
Vu vi (5) học thuyết thầy mang cho đời !
(1) skinned-head
(2) thầy: tiếng lóng ý nói con dê đực
(3) ăn trai: đọc trại từ tiếng ăn chay... ... ... ... hay ăn con trai
(4) cồn: tiếng của mấy bà Bắc gọi thay cho "đồ" của mấy bả
(5) vu vi: vu= la vulve: nghĩa như cồn hay đồ... ... vi = le vie= đời
Riêng tặng "thầy" Nhất Hạnh
Thượng Sĩ Mai "Mô de"
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thượng tọa Thích Viên Ðịnh, Viện chủ Tổ đình Thập Tháp ở Bình Ðịnh, trả lời thư của Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Thượng tọa xác định: "Giáo hội của một tôn giáo mà dựa vào một đảng phái chính trị nhất thời để sống còn thì quả là mất gốc và không lâu dài" - Phái đoàn chư Tăng Huế ra Hà Nội đón rước Sư Ông Nhất Hạnh bị Nhà cầm quyền cấm không cho gặp
2005-01-22
Trước khi về Việt Nam, Sư Ông Thích Nhất Hạnh viết thư gửi toàn thể "chư tôn đức Tăng Ni các tổ đình, tu viện, thiền viện, tự viện, tịnh xá, tịnh thất, niệm Phật đường, Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam, các Học viện Phật giáo Việt Nam, các Trường Cao Trung Phật học, các lớp Sơ cấp Phật học". Thư viết từ Ðạo tràng Mai Thôn ở Pháp, đề ngày 30.11.2004. Mục đích rõ ba điều:

Thứ nhất, Sư Ông Nhất Hạnh tỏ lòng "cảm kích khi nhận được sự nâng đỡ và yểm trợ của chư vị tôn đức, Sư trưởng, Ni trưởng và toàn thể huynh đệ cho chuyến về viếng thăm Việt Nam đầu năm 2005";

Thứ hai, thông báo ngày giờ đến phi trường Nội Bài, Hà Nội, lúc 7 giờ sáng ngày 12.1.2005, rời TP Hồ Chí Minh ngày 11. 4. 2005 lúc 23 giờ tại phi trường Tân Sơn Nhất ; và

Thứ ba, Sư Ông đề xuất chư tôn đức Tăng Ni đến tham dự những khóa tu do Sư Ông hướng dẫn, Sư Ông viết: "Thiết nghĩ, chỉ có vào những khóa tu, chúng ta mới có thời gian và điều kiện thuận lợi để được ngồi yên bên nhau trong không khí thiền vị đầm ấm, an lạc, thân thương. Tôi chưa có cách nào làm hay hơn, nên mong chư tôn đức hoan hỷ nhận đây là lời thân mời, để chúng ta được gặp nhau trong thời gian các khóa tu đã được công bố. Ðồng thời xin quý ngài hoan hỷ khích lệ hai giới tu sĩ và cư sĩ cùng đến tham dự để được học hỏi và nâng đỡ lẫn nhau".
Cách mời trên đây, hiểu theo ngôn ngữ ngoài đời là "triệu tập đi tu học". Và do tinh thần bình đẳng, Sư Ông gửi thư chung ấy đến mọi người, không ghi danh tánh, chức vụ của bất cứ ai. Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Ðộ cùng các Hòa thượng, Thượng tọa, Ðại đức trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đều nhận đủ bức thư chung không danh chức người nhận ấy. Nhiều vị trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất thán lên rằng: Chúng tôi có nâng đỡ hay yểm trợ gì đâu trong chuyến viếng thăm này mà cũng được cám ơn?!.

Thượng tọa Thích Viên Ðịnh, Viện chủ ngôi Tổ đình Thập Tháp ở Bình Ðịnh và chùa Giác Hoa ở Saigon, đã viết bức thư hồi âm gửi Thiền sư Thích Nhất Hạnh hôm 19.1.2005. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế vừa tiếp nhận bản sao thư ấy. Qua thư này, Thượng tọa cho biết tình trạng bị quản chế nên không có mặt tại Tổ đình Thập Tháp, Bình Ðịnh, theo lời mời của Thiền sư. Mặt khác, Thượng tọa Thích Viên Ðịnh cũng nói lên tình trạng khó khăn, bị đàn áp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất để Sư Ông rời xa quê hương bốn mươi năm thêm tỏ tường. Thượng tọa cũng không giấu được nỗi buồn lo của Thượng tọa khi viết rằng: "Xem thư xong, con vừa mừng vừa lo, vui buồn lẫn lộn. Mừng là lâu lắm Ngài mới được trở về thăm quê hương sau 40 năm xa cách. Buồn là không biết vì thời gian hay vì hoàn cảnh, Ngài đã quên không nhắc gì đến Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất mà Ngài chỉ nói đến Giáo hội Phật giáo Việt nam của nhà nước mới thành lập, là thành viên của Mặt trận tổ quốc. Và cuối cùng là lo. Có lẽ Ngài cũng biết con bị quản thúc ở chùa Giác Hoa, không có mặt ở tổ đình Thập Tháp, nên Ngài cho người đem thư gửi thẳng vào chùa Giác Hoa, vì vậy, quí thầy ở tại tổ đình Thập Tháp không ai biết gì về việc này".
Dù rằng Thượng tọa thông cảm với chuyến về Việt Nam của Sư Ông: "Ðọc nội dung các lá thư Ngài gửi về, với mong ước được về thăm quê hương sau gần 40 năm xa cách và cũng để truyền bá pháp môn thiền, việc đó ai cũng thông cảm được, vì đó cũng là tâm tư của những người Việt xa quê hương trong những ngày lễ Tết".

Tuy nhiên, Thượng tọa Thích Viên Ðịnh tỏ ra thắc mắc cung cách muốn hợp nhất hai Giáo hội của Sư Ông Nhất Hạnh khi Sư Ông yêu cầu hai Giáo hội cùng ra đón Sư Ông ở phi trường, cùng hộ tống Sư Ông về Huế và hai Giáo hội cùng Sư Ông làm chung lễ Bố tát (1):
"Trong đoạn thư gửi hai Hòa thượng ở Huế, Ngài đề nghị Hòa thượng Thích Ðức Phương (Trưởng Ban Trị sự Gíao hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa Thiên) và Hòa thượng Thích Thiện Hạnh (Chánh thư ký Viện Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất) ra phi trường đón Ngài và phái đoàn, để chư tăng hai bên đi chung một đoàn. Và Ngài cũng đề nghị chư tăng bố-tát chung tại chùa Báo Quốc, thay vì hai nơi Từ Ðàm và Linh Quang như hiện nay. Chỉ cần vài ba phút là chư tăng sẽ hòa hợp thành một. Vấn đề hợp nhất Giáo-hội, có lẽ Ngài không rõ nội tình trong nước nên mới có ý kiến như vậy. Nhưng, muốn hòa giải, trước nhất, Ngài nên đứng giữa và phải tôn trọng cả hai bên, không nên bên trọng, bên khinh, một bên thì nêu tên tuổi, chức vụ, Giáo-hội, còn bên kia thì như quên lãng, các bên sẽ nghi ngờ việc làm của Ngài không phải hòa hợp mà là sáp nhập. Cũng giống như nhà nước kêu gọi đoàn kết, nhưng thật ra là sáp nhập. Vì đoàn kết thì các bên tôn trọng lẫn nhau, còn sáp nhập thì gom lại một mối để điều khiển". (....) "Ngài nên vận động theo lời đề nghị hòa hợp hai Giáo hội của Hòa thượng Viện trưởng Viện Hóa Ðạo Thích Quảng Ðộ gần đây: "Muốn hòa hợp phải để Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất phục hoạt như cũ, và Giáo hội Phật giáo Việt nam phải ra khỏi Mặt trận tổ quốc. Khi ấy chư tăng sẽ ngồi lại với nhau, sắp xếp việc hòa hợp, các thế lực bên ngoài không được can thiệp vào. Nói chung, muốn giải quyết việc gì phải có dân chủ, nhân quyền là điều tiên quyết. Ðó là một đề nghị dễ dàng, hợp tình, hợp lý nhất, không cần đề nghị nào khác.

Ðối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam, tức là Giáo hội Phật giáo Nhà nước, thì Thượng tọa Thích Viên Ðịnh nói rõ bản chất của Giáo hội ấy chẳng khác chi những Giáo hội phù du trong các nước Xã hội chủ nghĩa, không "sống chết theo mệnh nước nổi trôi" mà là sống chết theo các thể chế độc tài: "Sau năm 1981 đến trước năm 1989 những phái đoàn Giáo hội Phật giáo các nước Xã hội chủ nghĩa đến thăm Việt nam cũng như mời Gíáo hội Phật giáo Việt Nam, thành viên của Mặt trận, đi hội họp và thăm viếng. Nhưng từ sau năm 1989 các nước XHCN tan rã thì các Giáo hội ấy cũng tiêu luôn không còn thấy nữa. Giáo hội của một tôn giáo mà dựa vào một đảng phái chính trị nhất thời để sống còn thì quả là mất gốc và không lâu dài".

Thượng tọa Viên Ðịnh nhận xét tế nhị việc Nhà nước và Giáo hội Phật giáo Nhà nước tiếp đón tưng bừng Sư Ông như sau: "Ngài là người nhiều kinh nghiệm, nhớ rõ câu tục ngữ "ở bầu thì tròn ở ống thì dài" nên ở Tây phương, bên Pháp, Mỹ, những nước theo chế độ tự do, có dân chủ nhân quyền, Ngài muốn đi qua lại nước này nước kia lúc nào cũng được tự do tự tại, chứ đâu cần phải thương lượng, trao đổi nhiều năm, nhiều tháng như xin về Việt nam đâu. Hơn nữa Ngài đã ở nước ngoài lâu rồi, coi như khách, lại về Việt nam chỉ có ba tháng nên cách đối xử cũng khác, chánh phủ tiếp Ngài như tiếp phái đoàn quốc tế tham quan vậy thôi. Nếu Ngài về ở ba năm thì vấn đề lại khác, chưa chắc được như vậy. Vì vậy nên phái đoàn Ngài từ Pháp về, được Nhà nước và Giáo hội Phật giáo Việt Nam đón tiếp, mời mọc long trọng, chứ chư tăng trong nước, như con ở Sài gòn về Bình định đã không được rồi. Và vừa rồi cả phái đoàn của Hòa thượng Viện trưởng Viện Hóa Ðạo từ Sài gòn về Bình định thăm đức Tăng thống bị bịnh nặng thập tử nhất sinh, nằm ở bệnh viện Qui nhơn cũng bị Nhà nước ngăn chặn, đâu có đi được. Ở Việt-Nam, đạo đức, văn hóa, tự do, nhân quyền của con người bị tước đoạt như vậy, Ngài có biết không ?".

Trên mặt tu hành và trong đời sống tâm linh, Thượng tọa Thích Viên Ðịnh khai thị điều thiết yếu với những ai chỉ kêu gọi tỉnh thức suông mà không chịu tỉnh thức liên tục trong đời sống thường nhật: "Sở dĩ chúng ta đến bây giờ chưa thành Phật được, không phải vì chúng ta không tỉnh thức mà vì chúng ta không tỉnh thức luôn".

Chung quanh chuyến viếng thăm của Sư Ông Thích Nhất Hạnh, thì tin từ Huế cho biết, Thượng tọa Thích Thái Hòa thuộc chùa Từ Hiếu, là ngôi Tổ đình của Sư Ông Thích Nhất Hạnh, đã lấy máy bay ra Hà Nội đón rước Sư Ông và Tăng thân Làng Mai tại phi trường Nội Bài ở Hà Nội. Ðồng thời bốn chiếc xe hơi lớn nhỏ chở trên 40 chư Tăng từ Huế đi Hà Nội chào đón Sư Ông. Nhưng công an ở Hà Nội không cho chư Tăng Huế gặp mặt để đảnh lễ Sư Ông. Lấy cớ Nhà nước phải "tăng cường an ninh" chặt chẽ cho Sư Ông Thích Nhất Hạnh. Khiến chư Tăng Huế phải ngậm ngùi giúp Nhà nước "bảo vệ" Sư Ông, nên đi không rồi lại về không trên hàng nghìn cây số.

Khách bàng quan ở phi trường Nội Bài thấy có 600 Tăng Ni, Phật tử ra đón Sư Ông và phái đoàn Làng Mai. Nửa số là công an mặc thường phục. Hiển nhiên để "tăng cường an ninh" cho Sư Ông, đồng thời tăng lượng người trong tình cá nước "công" và "dân".
Nhiều đề tài đổi thay bất ngờ trong chương trình thuyết pháp mà chẳng ai biết lý do. Chẳng hạn buổi thuyết giảng ở Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh qua đề tài "Vai trò Phật giáo trong xã hội đương đại", nay đổi ra "Người thương tôi chết, bây giờ người ở đâu ?". Một số đề tài dự tính thuyết trình trong khuôn viên Ðại học, thì nay chuyển vào Trường Ðảng Nguyễn Ái Quốc, v. v... . Theo tin trong nước, thì chương trình thay đổi xoèn xoẹt.

Sau đây, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng nguyên văn bức thư của Thượng tọa Thích Viên Ðịnh trả lời Thiền sư Nhất Hạnh mà chúng tôi trình bày sơ lược ở phần đầu thông cáo:
Thượng tọa Thích Viên Ðịnh trả lời thư của Thiền sư Thích Nhất Hạnh


(1) Bố tát: tiếng Phạn là Upavasatha, Pali là Uposatha, Hán dịch là tịnh trụ, trưởng dưỡng... Tức lễ tịnh giới. Cứ mỗi nửa tháng vào dịp Rằm và ngày 29 hay 30 âm lịch, chúng tăng họp lại một chỗ, thỉnh vị tỳ kheo tinh thông giới luật nói cho nghe giới bản Ba-la-đề-mộc-xoa (Pratimoksa) để xét hành vi của mình nửa tháng qua. Nếu phạm giới thì phải sám hối trước chúng tăng. Pháp này giúp các tỳ kheo an trụ lâu dài trong tịnh giới, tăng trưởng pháp lành và công đức (PTTPGQT chú).
LỜI NHẮN MỘT ÔNG SƯ
(Bài của Bùi Bảo Trúc)
Sư Nhất Hạnh đã được cho về Việt Nam và sẽ lưu lại Việt Nam trong ba tháng. Những người chung quanh ông cho biết ông sẽ đi thuyết giảng tại Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Bình Định.
Trước khi nói tiếp, xin được nói qua về chữ "sư" ở đây. Có thể sẽ có một số người cho rằng chữ này không đủ bầy tỏ sự tôn kính cho ông. Xin thưa ngay rằng gọi như thế đã là đủ.
Một người như Đức Đạt Lai Lạt Ma, giải Nobel Hòa Bình năm 1989 chứ không phải chỉ là được đề nghị giải này như ông Nhất Hạnh, cũng chỉ luôn luôn tự xưng mình là một ông sư tầm thường -- a simple monk.
Như thế, gọi ông Nhất Hạnh là sư Nhất Hạnh cũng là đủ. Vả lại người tu hành, nhất là người tu hành Phật giáo thì lại càng không cần những trang sức mầu mè như thế. Các vị sư khả kính cũng vẫn chỉ khiêm tốn tự xưng là bần tăng, không lẽ sư Nhất Hạnh lại còn lòng trần đến độ cần được mọi người cung kính hơn cả đức Đạt Lai Lạt Ma, một vị Phật sống với đời sống thanh bần, đạo hạnh được cả thế giới tôn kính về mặt chính trị cũng như về phẩm hạnh, đạo đức và hiểu biết về Phật giáo.
Sư Nhất Hạnh có chương trình hoạt động của ông nhưng trong chương trình và các nơi viếng thăm của ông, không thấy ghi tỉnh Bến Tre mặc dù thỉnh thoảng ông cũng nhắc tới thị trấn này.
Ông nên về thăm Bến Tre, giúp đỡ thành phố này, vì ông đã dùng tên của thành phố này nhiều lần trong những lần thuyết giảng ở Hoa kỳ.
Trong một trang quảng cáo đăng trên tờ New York Times để quảng cáo cho buổi thuyết pháp tổ chức hôm 25 tháng 9 năm 2001 tại New York, sư Nhất Hạnh đăng lại mấy câu mà ông nói là thơ ông viết trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam bầy tỏ nỗi đau đớn của ông khi ông nghe tin tỉnh Bến Tre bị phi cơ Mỹ oanh tạc hồi tết Mậu Thân.
Bên cạnh mấy câu thơ ấy, ông viết bằng tiếng Anh rằng ông viết bài thơ ấy sau khi nghe tin tỉnh Bến Tre bị dội bom. Thành phố này, vẫn theo ông, với 300 ngàn dân đã bị phá tan chỉ vì du kích ở dưới bắn lên vài quả đạn phòng không nhưng không trúng đích, rồi bỏ đi. Chỉ vì thế, Bến Tre bị phá tan nát.
Thực ra thì Bến Tre bị thiệt hại rất nặng. Nhưng nói là bị phá tan là không đúng. Phần lớn nhà cửa của thị trấn này vẫn còn nguyên vẹn sau những trận oanh tạc của phi cơ Mỹ. Ông viết những điều đó khi không ở Việt Nam. Chuyến đi Việt Nam lần này, ông nên tới Bến Tre để biết rõ hơn, đừng nói bậy như đã làm.
Nhưng rồi trong bài phỏng vấn của Anne Simpkinson do Beliefnet and Rodale Press xuất bản nhan đề From The Ashes: A Spiritual Response To The Attack On America, ông lại nói nguyên văn như thế này: "When we learned of the bombing of the Ben Tre village in Vietnam, where 300,000 homes were destroyed... . " Theo câu này, thì ở Bến Tre, 300 ngàn ngôi nhà đã bị phá tan.
Lúc thì ông nói là 300 ngàn dân. Lúc thì 300 ngàn căn nhà.
Như thế, mỗi người dân Bến Tre ở một căn nhà hay sao?
Không thể có chuyện đó.
Thế thì hãy cứ xét chi tiết 300 ngàn ngôi nhà vậy.
Nếu 300 ngàn căn nhà có 300 ngàn gia đình như ở các nơi khác ở Việt Nam, và cứ tính trung bình mỗi gia đình Việt Nam có 4 người gồm hai vợ chồng và 2 con, thì ở Bến Tre, trong 300 ngàn căn nhà đó phải có 1 triệu 200 ngàn dân. Còn có nhiều người khác ở trong những căn nhà không bị bom phá sập.
Như vậy, tính rẻ ra ở Bến Tre năm 1968 cũng phải có khoảng 1 triệu 500 ngàn dân.
Đây là điều không thể đúng được. Trước năm 1975, dân số Bến Tre không thể là 1 triệu 500 ngàn.
Nhưng nếu nói là Bến Tre có 300 ngàn dân, mà cứ mỗi nhà có 4 người, thì chỉ có thể có 75 ngàn căn nhà, không thể có 300 ngàn căn nhà như ông nói ở chỗ khác.
Nói như sư Nhất Hạnh là nói bậy. Ông chỉ muốn phóng đại tội ác của Mỹ Ngụy khi đưa ra những con số gian dối như thế.
Hãy nghe lại mấy câu ông ta nói: vài du kích (some guerrillas), đạn phòng không cũng chỉ vài viên (several rounds) lại không trúng đích (unsuccessful) rồi lại bỏ đi (and then left). Thế mà lập tức Mỹ Ngụy kéo đến oanh tạc tan tành 300 ngàn căn nhà.
Ông nói ông đau đớn vô cùng.
Nhưng ở Huế, nơi ông từng sống và lớn lên, cái chết của mấy ngàn người bị chôn sống trong vụ Mậu Thân thì ông không bao giờ nhắc tới. Chỉ vì những bàn tay bấm những cò súng giết mấy ngàn người dân Huế là những bàn tay của lính Cộng Sản Bắc Việt.
Đó là lý do tại sao ông phóng đại chuyện này trong khi lờ quách chuyện kia.
Ông nên về Bến Tre giúp đỡ cho những người dân ở đây một số tiền để bù lại cho việc lợi dụng tên của thành phố này trong những lời tuyên bố nhảm nhí của ông từ bao nhiêu năm nay.
Ông từng chi một món tiền lớn để đăng nguyên một trang quảng cáo trên tờ New York Times viết lăng nhăng bậy bạ về Bến Tre. Ông hãy tặng Bến Tre một số tiền tương đương với số tiền trả cho tờ báo Mỹ này.
Tại sao về Việt Nam trong lúc này, lúc mà cả thế giới đang hướng về các nạn nhân sóng thần?
Nhắc ông sư này một chuyện ở Canada: các Phật tử ở đây quyết định bán ngôi chùa họ đã mất bao nhiêu công của dựng lên để lấy tiền tặng cho quĩ cứu trợ giúp nạn nhân sóng thần.
Sao ông không làm được một việc như vậy?
Hỏi chơi ông vậy thôi chứ biết chắc ông sẽ không bao giờ làm được những việc tử tế như thế.
Chiếc áo không làm nên thầy tu!
Joseph Kiên Trung



Bài khác
14.12.2009 05:40 - Các tướng Thiệu-Kỳ-Khiêm lên cầm quyền đã công khai vận dụng đến cả 3 lực lượng Không Quân, Hải quân, và Bộ Binh vào dịch vụ buôn lậu các mặt hàng quốc cấm
05.12.2009 12:00 - TƯ 1993, VỢ CHỒNG HỨA VẠNG THỌ ĐÃ HỒ HỞI, PHẤN KHỞI CHẠY LĂNG XĂNG KHẮP ÂU CHAU TUYÊN TRUYỀN VẬN ĐỘNG CHO NGUYỄN HỘ, MOT TÊN C.S.KHÁT MAU!
01.12.2009 09:50 - THIỆU-KỲ-KHIÊM- QUANG...TRANH ĐUA NHAU BUÔN LẬU BẠCH PHIẾN ( tiếp theo kỳ trước).
25.11.2009 00:20 - THIỆU-KỲ- KHIÊM...VÀ CHUYỆN BUÔN LẬU BẠCH PHIẾN
22.11.2009 23:40 - HỨA VẠNG THỌ ĐƯỢC VÍ NHƯ LOẠI ” CỨT CHÓ ” TRÂY TRÉT ĐẦY ĐƯỜNG PHỐ PARIS

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
10 người đang xem (9 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 1
Khách: 9

DangHanhThien, xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 169169169
Hôm qua: 1020102010201020
Total: 612684612684612684612684612684612684
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved