Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
3-Chính trị : BÀI 4. “ tiếp theo kỳ trước”_ LỮ GIANG VIẾT VỀ PHẠM XUÂN ẨN TRONG KHI CHƯA TỪNG BIẾT MẶT VÀ CHẲNG BIẾT TÍ GÌ VỀ TƯỚNG ĐIỆP VIÊN NGOẠI HẠNG NÀY
Đăng bởi GioTay đăng ngày 01.05.2010 13:43 (277 lần xem)

 BÀI 4.  “ tiếp theo kỳ trước”_ LỮ GIANG VIẾT VỀ PHẠM XUÂN ẨN TRONG KHI CHƯA TỪNG BIẾT MẶT VÀ CHẲNG BIẾT TÍ GÌ VỀ  TƯỚNG ĐIỆP VIÊN NGOẠI HẠNG NÀY...

 ĐẶNG VĂN NHÂM 

 

THIỆU VÀ KHIÊM ĐÃ CHỨA TRONG  NÁCH  CẢ Ổ TÌNH BÁO CHIẾN LƯỢC CÒN CHỐNG CỘNG NỖI GÌ  

Tôi thầm đoán chắc Phạm Xuân Ẩn đã vào gặp ông Cẩn khá lâu và đã bàn bạc nhiều điều về vấn đề Phật giáo. Lúc ấy tôi cũng như nhiều người khác ở Sài Gòn không ai ngờ Phạm Xuân Ẩn là một cán bộ điệp báo cao cấp của CSBV, nên chỉ coi sự tiếp xúc ấy là sự thường tình của một nhà báo. Nên nhớ là các cán bộ tình báo chiến lược từ ngoài Bắc đã trà trộn trong số giáo dân Buì Chu, Phát Diệm di cư vào Nam, như : Lê Hữu Thúy, Vũ Ngọc Nhạ , cố vấn thân cận của tổng thống Thiệu, cũng đều đặt đường giây liên hệ, chuyển tin tức tình báo chiến lược ra mật khu Hố Bò. Mặc dù nơi đây là vùng trấn đóng nghiêm ngặt của 2 sư đoàn bộ binh VNCH là sư đoàn 5 và sư đoàn 25. Ngoài ra còn có căn cứ của sư đoàn bộ binh 25 Hoa Kỳ, còn gọi là sư đoàn" Tia Chớp Nhiệt Đới " với hỏa lực vũ bão chưa từng thấy trên khắp chiến trường miền Nam. Tuy thế mà những địa danh như: Hố Bò, Bời Lời, Đồng Dù v.v...cũng đã làm rùng mình nhiều chiến binh Mỹ gan dạ.

Ngoài ra, tôi tưởng cũng cần nên nói thêm, trong thời gian 5 năm kháng chiến từ 1945- 50 , mật khu Hố Bò còn là nơi đóng quân thường trực cuả anh Ba Tô Ký. Nơi đây anh Bađã tạo thành tích kinh hoàng trong giới tín đồ Cao Đài tỉnh Tây Ninh. Những giếng mủ cao su trong làng Phú Hoà, ở Bàu Lách, Đồng Chà Dơ, Rừng Làng v.v...”anh Ba” đã lấp cạn bằng toàn những đầu lâu người theo đạo Cao Đài ! Tuy Tô Ký là tướng, nhưng không bao giờ chịu để cho ai gọi bằng chức vụ, nhất là chức vụ trong đảng .Tô Ký bắt binh sĩ thuộc quyền chỉ được gọi bằng " ANH BA" và xưng em cho thân mật. Hố Bò còn là nơi anh BaTô Ký đã làm lễ thành hôn với người vợ trẻ hơn anh đến trên 30 tuổi đầu. Năm đó, anh Ba đã 50 tuổi và nàng dâu là một thôn nữ trong quận Củ Chi còn trẻ măng, chưa đầy 20 tuổi. Sau đó anh Ba ra Bắc tập kết và đã đem theo cả người vợ trẻ đẹp ấy như một kỷ niệm của chiến khu Hố Bò và của đất nước miền Nam đẹp lắm..." của ta ơi !".Đó là câu ca cộc lốc mà Tô Ký thường quen miệng rên lên mỗi khi anh ta cảm thấy sướng khoái quá sức.  



PHẠM XUÂN ẨN ĐÃ CỨU B.S. TUYẾN CÁCH NÀO ?

Như trên đã nói, chiều ngày 29.4.75, tôi thấy B.S.Trần Kim Tuyến, Phạm Xuân Ẩn, Cao Dao, Gìa Vượng và anh Thái Lăng Nghiêm còn đang ngồi ngất ngưởng trong nhà hàng Continental. Tôi hơi ngạc nhiên, vì  các vị này thường có thói quen hay ngồi nhà hàng Givral, đối diện với Quốc Hội. Tại sao hôm nay lại ngồi đây ? Hẳn phải có chuyện lạ !Về sau, khi đã ra được nước ngoài , có dịp đọc quyển " The fall of  Saigon "  của David Butler tôi mới biết chuyện  Ẩn đã giúp cho BS Trần Kim Tuyến thoát khỏi Sài Gòn trong đường tơ kẽ tóc , trong một chuyến bay cuối cùng của toà đại sứ Mỹ. Trong sách David Butler cũng đã viết BS Tuyến vốn là một nhân viên cao cấp nhất của CIA tại VN. Chánh phủ Mỹ đã từng giúp BS Tuyến thành lập nên cả hệ thống mạât vụ cho tổng thống Ngô Đình Diệm. Trong ngày cuối cùng BS Tuyến vẫn còn ở lại để cố gắng điều đình với các chức sắc cao cấp lãnh đạo Phật giáo để thành lập một chánh phủ mới 3 thành phần. Vì thế mà BS Tuyến đã để lỡ mất  2 chuyến bay do CIA thu xếp dành cho ông và gia đình. Về sau nhờ có bạn bè thân thiết trong sứ quán Anh, nên bà BS Tuyến và các con đã được toà đại sứ Anh bốc đi trước. Còn BS Tuyến vẫn kiên trì ở lại hoạt động, cho đến giây phút cuối cùng , mọi đường bay ra nước ngoài đã chấm dứt.Cách nay không lâu, trong một cuộc gặp gỡ lâu dài gần 10 ngày giữa tôi và BS Trần Kim Tuyến, nhiều đêm anh em tôi đã có dịp tâm tình về những chuyện đã xảy ra trong dĩ vãng. " Dữ quân thoại nhất dạ, thắng độc thập niên thư". Tôi đã được nghe anh thủ thỉ về chcũng mới đổi qua Pétrus Kýuyến ra đi hãn hữu của anh. Xin tóm lược như sau:

-" Cậu biết không, chiều hôm đó mình thất vọng vô cùng , thả ra Continental thì tình cờ gặp Cao Dao, Già Vượng, Thái Lăng Nghiêm và Phạm Xuân Ẩn cũng đang ngồi đó. Chợt thấy mình vào, Phạm Xuân Ẩn đã lộ vẻ lo lắng ra mặt , la lên:" Chết chưa, giờ này mà anh còn ở đây sao ? Anh phải tìm mọi cách ra đi ngay mới được. Không thì nguy cho anh lắm đó !".Mình chỉ lắc đầu, tỏ ý bất lực, chẳng biết làm gì hơn. Mọi thu xếp đều đã hỏng cả rồi.

Trong khi đó thì Cao Dao và Thái Lăng Nghiêm tỏ vẻ rất bình tĩnh và cũng khuyên mình chẳng cần phải lo ngại gì. Riêng Thái Lăng Nghiêm, như cậu đã biết đó, vốn là một đảng viên hàng đầu của Duy Dân, đồng chí thân cận của Lý Đông A, cũng khuyên mình hãy yên tâm ở lại, bây giờ chẳng có gì phải lo ngại như xưa. Anh TL Nghiêm còn cho biết là chính anh cũng sẽ ở lại. Nhưng Phạm Xuân Ẩn vẫn lo lắng , kêu mình phải tìm mọi cách đi gấp, không thể nào ở lại được. Ẩn cho biết hiện đang ở trong phòng của khách sạn Continental, để tránh tình trạng hỗn loạn và sự bất trắc có thể xảy ra. Ẩn còn giúp mình  liên lạc vào toà đại sứ Mõỹ yêu cầu giúp đỡ phương tiện cho mình ra đi. Tòa đại sứ Mỹ trả lời cho biết rất muốn giúp mình ra đi, nhưng hiện thời chung quanh toà đại sứ đã đông nghẹt người, không có cách nào ra đón được. Chỉ còn một cách duy nhất, tốt hơn hết, là mình tìm cách vào được tòa đại sứ thì nơi đó sẽ giúp mình di tản.

Mình thầm nghĩ,  mình bé nhỏ người thế này bây giờ làm sao có thể gạt được rừng người chung quanh tòa đại sứ Mỹ mà vào ? Thôi đành chịu vậy !Thấy thế Phạm Xuân Ẩn càng lo lắng bối rối hơn. Hắn nói riêng với mình:" Nếu anh không đi được thì ngay chiều nay anh không nên về nhà nữa. Anh phải ra đây mà ngủ với tôi cho được yên ổn. Rồi tôi sẽ tìm mọi cách đưa anh xuống miền Tây trú ẩn tạm dưới đó. Bằng mọi giá anh không thể nào về nhà được nữa !

Trong khi đang cơn bối rối đó , thình lình Phạm Xuân Ẩn được cú điện thoại từ trong toà đại sứ gọi ra. Đó là cú điện thoại của ký giả Southerland của tờ Christian Monitor , cho Ẩn biết , hiện còn một chuyến trực thăng chót của toà đại sứ sẽ đến đón người di tản vào khỏang 6 giờ, trên lầu 7 của một cao ốc kế bên trụ sở Văn Hoá Pháp ( Alliance Francaise), nằm trên đường Lê Thánh Tôn, sau trường Taberd, Sài Gòn.

GẶP LẠI PHẠM XUÂN ẨN, SAU NHIỀU NĂM XA CÁCH !

Mấy năm trước đây, khi về nước, tôi đã có dịp gặp lại một vài người quen cũ ở Sài Gòn. Trong số có Sơn Nam, Vũ Ngọc Nhạ và Phạm Xuân Ẩn... Trong lúc chuyện trò, tôi đã không khỏi ái ngại, khi thấy ai cũng tỏ vẻ giữ gìn, và dè dặt trước một đe dọa vô hình ám ảnh nặng nề. Nhưng người nào cũng không nén được giọng ngậm ngùi cho thân phận mình và sót sa bất lực trước tình hình chung của đất nước.     

Năm 2002 tôi về Sài Gòn tình cờ gặp lại anh Phạm Xuân Ẩn, viên tướng tình báo hồi hưu đang ngồi ở nhà hàng Givral, trước trụ sở quốc hội ngày xưa, chẳng khác nào lúc anh hãy còn là một ký giả cho các báo ngọai quốc cùng với Cao Dao, Già Vượng và Nguyễn Thanh Yên (và vợ con đã đi cùng tàu TX với tôi đến Hồng Kông)…       Hôm ấy, trong chỗ đông người chúng tôi không tiện chuyện trò riêng tư, nên hôm sau tôi đi một mình đến nhà anh ở đường Lý Chính Thắng (đường Yên Đỗ cũ).     

 Hôm ấy sắp Tết nguyên đán, vừa bước qua cổng, theo chân anh vào vườn, tôi đã nhác thấy đồ đạc trong nhà anh rất bừa bộn ngổn ngang. Anh hiểu ý tôi, nên vội giải thích ngay: 

     - Ê, bao nhiêu năm rồi nhà mình không sơn phết gì cả, trông dơ bẩn lắm. Bây giờ nhân dịp Tết, mình mới bày ra…còn lộn xộn, ở trỏng hôi mùi sơn chịu không nổi đâu…Vậy, tụi mình ngồi tạm ngòai vườn, dưới bóng cây này nói chuyện cho thỏai mái, chịu không?     

Tôi đáp:      - Gặp nhau để hàn huyên chuyện trò mới quan trọng…Ngồi ngòai này, không ai lai vãng quấy rầy càng tốt chớ sao!     

Lúc bấy giờ anh Ẩn đang mặc trên người độc nhất một chiếc áo thung lá mỏng te đã ngả màu cháo lòng, với chiếc quần kaki cũ, để khuân vác và sơn phết, nên anh ngỏ ý muốn thay đồ, tôi gạt đi luôn vì sợ mất thì giờ vô ích.       Chúng tôi vừa ngồi xuống mấy chiếc ghế đá trong ngôi vườn nhỏ trước sân nhà, là một biệt thự cũ, xây cất từ thời Tây, khá rộng rãi. Tôi mở đầu câu chuyện trêu ghẹo anh ngay:      

 - Trước khi đến thăm anh, tôi cứ nghĩ: với quân hàm cấp tướng, dù sao tối thiểu anh cũng phải có một chiếc xe và một tên lính hầu…Nhưng, nãy giờ tôi chẳng thấy một tên gia nhân nào, cả xe cộ cũng không? 

Anh cười rất hồn nhiên:     

- Xe à? Có chứ! Đấy chiếc xe đó…Miệng nói, tay anh vừa chỉ cho tôi thấy một chiếc xe gắn máy hiệu Suzuki sơn đen, cũ xì, đầy sét rỉ lở chóc loang lổ. Có lẽ cây chống của nó đã liệt rồi, nên phải dựng nghiêng bên vách tường.. Anh nói tiếp:     

- Lâu nay mình cũng ít đi ra ngòai.Thỉnh thỏang cần chạy tới chỗ nọ chỗ kia một chút, mình cứ leo lên chiếc xe gắn máy đó là tiện nhất!    

Tôi cười, ngầm hiểu ý anh. Tôi hỏi thẳng vào vấn đề:     

- Từ sau 1975 đến nay, dưới chế độ này, anh có làm gì nữa không?      

- Không. Mình chẳng làm gì cả!Tôi ngạc nhiên hỏi thêm:     

- Như vậy là họ không cho anh làm gì hết, hay tự anh không muốn làm?      Ra vẻ suy nghĩ đắn đo trong một thóang thật nhanh, anh chậm rãi trả lời tôi bằng giọng bông đùa hóm hỉnh cố hữu:      

- Kể ra thì họ cũng có mời mình làm việc đấy chứ. Nhưng, mình đã nói thẳng với họ là:” Trong thời buổi này, tôi có biết gì đâu mà làm. Còn những việc tôi có thể làm được, thì các anh lại cấm hết cả rồi!”...     

Tôi biết anh giỡn chơi có hàm ý, nhưng vẫn thắc mắc hỏi:      

- Những việc ấy là gì vậy?      

- Thì lúc bấy giờ họ cũng đã hỏi mình một câu giống hệt như cậu vừa hỏi mình đó. Để trả lời, mình đáp:” Trong đời tôi chỉ biết rành có hai việc là: nuôi chó Berger và đá gà hay đá cá lia thia!...Nuôi chó thì sau ngày thống nhất đất nước, đến người còn đói, phải ăn độn bo bo, nên các anh đã cấm. Còn việc đá cá lia thia và đá gà, các anh cho là trò cờ bạc, nên cũng đã cấm luôn. Thế là hết, tôi còn biết gì khác nữa đâu mà làm!”      

Chợt tôi nhớ đến dư luận trong giới anh em cầm bút ở thành phố HCM lúc bấy giờ, tôi vội hỏi anh ngay kẻo quên mất:     

- Tôi nghe nói anh sắp cho ra đời quyển hồi ký của anh…

Anh vội cải chính ngay:     

- Ồ, làm gì có chuyện đó. Mình không viết. Nhưng nghe đâu có người đã viết một quyển sách nói về mình…      - Đúng rồi, tôi nghe anh em  ngòai phố kháo nhau  hình như tác giả là một phụ nữ và quyển sách có cái tên lòng thòng là…” Cuộc đời một người như tên gọi” hay sao đó.

Tuy anh không viết, nhưng chắc anh cũng phải cung cấp dữ kiện thì người ta mới có chất liệu mà viết chứ?      - Không. Mình cũng chẳng tiết lộ chuyện gì với ai cả. Có lẽ họ chỉ sưu tầm tài liệu đâu đó thôi…      Tôi xoay sang chuyện khác:      

- Thời gian gần đây, ở nước ngòai, tôi có nghe một vài người bạn đồng nghiệp Mỹ của anh ngày xưa nói họ muốn anh viết hồi ký để họ giúp việc xuất bản và ấn hành ở ngọai quốc. Vậy, mấy người đó có liên lạc gì với anh không?    

- Có! Họ có tiếp xúc với mình và đề nghị viết hồi ký, kể lại mọi họat động của một điệp viên trong bóng tối ở VN…Nhưng mình đã từ chối ngay.     

- Tại sao? Tôi hỏi.     

- Rắc rối và nguy hiểm lắm.Trong thời gian mình họat động đã có nhiều liên hệ với một số nhân vật gồm cả Anh, Thái, Phi, Đài Loan, Đại Hàn, Trung Quốc, Nam Dương…Trong số có người đã chết rồi, nhưng nhiều người vẫn đang còn sống và đang giữ chức vụ quan trọng ở nước họ, nếu mình kể ra những liên hệ của họ thì tai hại cho họ ghê lắm. Bởi thế, mình giữ im lặng là tốt nhất!...      

Trước khi chia tay, tôi bịn rịn nhìn anh chăm chú, thấy tóc anh đã thưa và bạc ít nhiều. Mặc dù anh chỉ lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng trông anh có vẻ đã già hơn tuổi và gầy ốm, mệt mỏi. Tôi chợt nhớ lại, thuở còn  là học trò, khi xảy ra vụ ” Trò Ơn”, nếu trí nhớ tôi không kém, lúc đó anh đang học ở Collège Le Mire de Vilier ,  Mỹ Tho, mới xin đổi lên Pétrus Ký, giống như chị Ng. Thị Sương học xong ban thành chung ở Collège Gia Long, ( sau làm giáo sư và phu nhân cuả nhạc sĩ Trần Văn Khê), . Vì lúc bấy giờ các Collège cuả Tây không có  những lớp Seconde và Première . Còn tôi đang học ở Lycée Pétrus Ký, Sài Gòn, và đã trực tiếp tham gia cuộc biểu tình ngày 9.1.50, trước dinh thủ hiến Trần Văn Hữu. Sau đó, với lòng yêu nước nhiệt thành của một thanh niên sắp vào đời, anh đã được móc nối để cuối cùng trở nên một điệp viên đã lập được nhiều kỳ công quan trọng. Còn tôi, cũng đã tham gia kháng chiến, nhưng tôi chỉ vào chiến khu một thời gian không lâu, rồi lại trở ra ngay và từ đó không còn trực tiếp can dự gì vào cuộc chiến nồi da sáo thịt ấy nữa!      Bây gi, v nước gp li anh, mt người cùng thế h, trước tình cnh chung còn đy đau kh ca dân tc, tôi t hi: nhng người trí thc, tiến b, có tm lòng đi vi vn mnh đt nước t thu thanh niên như anh không hiếm. Nhưng chng l cui cùng ai cũng đu ch còn biết có hai vic đã b nhà nước cm tit là: nuôi chó king và đá gà?!... ( mun biết thêm, xin xem hi ký ĐI TÔI, s phát hành ti  Cali đu tháng 8.2005. Hãy đt trước ti các tim sách).

KỲ TỚI:  KHI VIẾT VỀ PHẠM NGỌC THẢO, LỮ GIANG CŨNG TOÀN  ĂN “ỐC NÓI MÒ”, NẾU CÓ CHÚT TƯ LIỆU NÀO THÌ ĐỀU LÀ ĂN CẮP TRONG BỘ “HẬU TRƯỜNG CHÁNH TRỊ MIỀN NAM” CUẢ TÔI. TẠI SAO TÔI DÁM CÔNG KHAI KHẲNG ĐỊNH NHƯ VẬY?  XIN ĐỌC TỚI SẼ BIẾT...?

ĐNG VĂN NHÂM



Bài khác
01.05.2010 13:43 - BÀI 4. “ tiếp theo kỳ trước”_ LỮ GIANG VIẾT VỀ PHẠM XUÂN ẨN TRONG KHI CHƯA TỪNG BIẾT MẶT VÀ CHẲNG BIẾT TÍ GÌ VỀ TƯỚNG ĐIỆP VIÊN NGOẠI HẠNG NÀY
01.05.2010 12:50 - HẰNG NĂM CHÚNG TA TỔ CHỨC “ NGÀY QUỐC HẬN” ĐỂ LÀM GÌ?
28.04.2010 10:40 - BẬT MÍ VỤ TT. THIỆU LÉN ĐI ĐÊM VỚI MTDTGPMN MONG SỐNG LÂU, GIÀU BỀN VÀ TIẾP TỤC CHIA CHÁC MÁU XƯƠNG CỦA DÂN TỘC!
27.04.2010 08:03 - ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA” (Tiếp theo Bài 3)
16.04.2010 09:50 - ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA” (Bài 3)

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
5 người đang xem (4 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 5

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 248248248
Hôm qua: 2430243024302430
Total: 826297826297826297826297826297826297
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved