Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
1-Điểm nóng : PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?! -
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 28.03.2010 16:50 (358 lần xem)

GỬI LẦN 2, ĐÃ TU SỬA, BỔ TÚC HOÀN CHỈNH. XIN  CÁO LỖI  VỚI TOÀN THỂ ĐỘC GIẢ ! 

”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG  HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY  SỬ SẠO GIA”?! 

Sau khi đã đọc bài ” ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG,  bạn cần đọc bài này  để  tự  nhận ra chân tướng và thực chất  lưu manh của  một  kẻ cầm bút thiếu lương thiện tri thức!

Lữ Giang dại dột lầm tưởng lãnh vực tình báo đầy bí mật tha hồ đạo văn, bịa chuyện hoang đường  lừa bịp độc giả thấp kém . Nhưng hắn khơng ngờ tổ sư Đặng Văn Nhâm hãy cịn sống với  cả một kho tàng ”TÌNH BÁO BÍ SỬ” gồm đủ mọi  chi tiết người thật việc thật từ: B.S.TRẦN KIM TUYẾN, PHẠM XUÂN ẨN, PHẠM NGỌC THẢO, VŨ NGỌC NHẠ, HUỲNH VĂN TRỌNG, LÊ HỮU THÚY, MƯỜI HƯƠNG, ĐẶNG TRẦN QUỐC,  BÙI  VĂN SẮC ( TƯỚNG SÁU GIÀ)... 

 *  ĐẶNG VĂN NHÂM  

 VÀI NÉT CHÍNH XÁC VỀ PHẠM XUÂN ẨN 

Hiện nay cựu thiếu tướng tình báo chiến lược Phạm Xuân Ẩn đã qua đời tại tư thất, số 214 A, Lý Chính Thắng - đường Yên Đỗ ngày xưa-, Quận 3, thành phố Hồ Chí Minh. Với tư cách mợt thân hữu thâm giao, một bạn học cùng trường,  mà cũng là đồng nghiệp, tôi khơng khỏi buồn  thấm thía khi được tin anh đã ra người thiên cổ. Không như mọi cá nhân thường tình khác, anh Ẩn ra đi, còn đem theo cả một kho tàng bí mật vô cùng quan trọng của cuộc chiến tranh dành độc lập cho dân tộc cùng với cuộc chiến Quốc –Cộng nồi da sáo thịt trên ba chục năm trời dài dặc, kể từ năm 1945  đến năm 1975.Đặc biệt nhất là giai đoạn 30 năm kế tiếp, từ năm 1975 đến nay 2006, gọi là hòa bình và thống nhất, con người lý tưởng đó đã phải sống dưới chế độ độc tài, tham nhũng ,thối nát đến khủng khiếp do đảng CSVN cầm quyền, anh đã nghĩ gì và làm gì ?

Đối với mẫu người lạ lùng, hiếm có này, tơi tin rằng ở hải ngoại ngày nay chẳng mấy người VN biết được. Vì  thế , bất đắc dĩ  tôi đành phụ lòng bạn xin kể sơ lược đôi điều về con người cuả anh cùng với một vài thành tích anh đã để lại...



Theo tôi biết, anh sanh năm 1927, tại Xứ Bưởi Biên Hòa. Nhưng có lẽ vì hoàn cảnh khan hiếm trường trung học thời bấy giờ, nên thuở còn là học sinh, anh đã phải đi học xa  tận Mỹ Tho, tại Collège Le Myre de Villiers. Nhưng sau đó vào khoảng năm 1950, anh đã dời lên Sài Gòn học ở Lycée Pétrus Ký. Tức cùng trường với tôi, nhưng khơng cùng lớp. Lúc đó, tôi còn nhớ, trong thời gian tản cư vì chiến cuộc, trường này đã bị chính phủ thuộc địa sung công, dùng làm doanh  trại tạm cho quân đội viễn chinh. Trong đó gồm cả những đơn vị phụ lực quân (force supplétive ) và thân binh ( partisan) người Căm Bu Chia và VN. Đến khoảng năm 1948, khi tình hình an ninh đã vãn hồi trong đô thị, nhà cầm quyền mới trả lại trường này cho học sinh. Lúc bấy giờ tôi và các bạn mới có dịp được thi tuyển để nhập học. Nhưng chỉ 3 năm sau, những biến động chính trị đã thổi luồng gió độc vào các trung học khắp Sài Gòn, Chợ Lớn, khiến  bùng nổ những cuộc biểu tình dữ dội và ghi ngày ̣9.1 50 thành một ngày lịch sử cuả thanh niên, sinh viên và học sinh Sài Gòn đã đấu tranh dành độc lập. Tuy người CS gọi ngày đó là ngày”THANH NIÊN, SINH VIÊN, HỌC SINH  ĐẤU TRANH DÀNH ĐỢC LẬP”, nhưng tôi vốn là một học sinh Pétrus Ký nòng cốt trong ban tổ chức các cuộc biểu tình liên tiếp , nên tôi có thể khẳng định là các cuợc biểu tình đấu tranh này, lúc bấy giờ chỉ có độc nhất lực lượng học sinh mà thôi. Phần đông và dẫn đầu là học sinh Pétrus Ký, cùng với sự tham gia tích cực cuả các học sinh tư thục khác như: Lê Bá Cang, Huỳnh Khương Ninh, Chấn Thanh, Nguyễn Văn Khuê, Phan Quốc Quân...Vì cuộc biểu tình ngày ̣9.1.50, tại vườn bông có cây đa cở thụ, trước dinh thủ tướng Trần Văn Hữu, đã khiến nhiều học sinh bị thiệt mạng , trong số có Trần Văn Ơn, một trong các bạn đồng song của tôi ( còn tôi chỉ bị thương nặng và được cứu thoát, xin đọc thêm bài tự thuật này với hình ảnh  trên WEBSITE: www.dangvannham.com), nên dân chúng Nam Bộ thời bấy giờ chỉ gọi ngày này là ngày kỷ niệm Trần Văn Ơn.

Dĩ nhiên, trong những cuộc biểu tình đấu tranh này, anh Phạm Xuân Ẩn đã có tham gia. Điều này, trong suốt thời gian hoạt đợng điệp báo ở miền Nam, anh Ẩn đã  không hề che giấu. Có khi anh còn vui miệng kể ra giữa chỗ đông người với niềm vui và hãnh diện. Vì thế, ngòai tình  bằng hữu, tình đồng nghiệp, chúng tôi còn có tình đồng song và cùng một lòng đấu tranh  dành độc lập cho quê hương dân tộc.Trong số anh em  ký giả , chánh trị gia miền Nam thường gần gũi bên anh PX Ẩn hằng ngày tại  nhà hàng Continental ,  Givral, ( anh ít khi ngồi ở Brodard hay La Pagode) ) ngòai anh Cao Dao làm cho thông tấn xã AFP, và báo Le Monde, amh Nguyễn Văn Vượng, người cao lêu nghêu như con cò sếu, tánh xuề xòa và hơi nát rượu, anh  Ng. Thanh Yên, tốt nghiệp kỹ sư ở Pháp, nguyên chủ tịch tổng hội Sinh Viên VN Paris, làm cho báo Newweek, anh Trần Kim Tuyến, anh Thái Lăng Nghiêm ( Phạm Văn Tâm) lãnh tụ đảng Duy Dân ...còn có cả tôi, ĐVN, là người trẻ tuổi nhất.

  CÁCH NÀO PHẠM XUÂN ÂN ĐÃ DU HỌC NGÀNH BÁO CHÍ Ờ MỸ? 

Đến khoảng năm 1957, theo sự chỉ đạo của Mười Hương , một cán bộ tình báo chiến lược cao cấp nhất của miền Bắc đã cài vào miền Nam. Cùng với tiền trợ cấp của đảng CSVN chỉ gồm có 600 USD, anh Ẩn đã xin qua Mỹ du học tự túc. Anh đã ghi danh học trường báo chí Orange Coast , thuộc quận Cam, Cali. và đảng CS chỉ thị anh phải đăng ký học ngành lịch, sử, địa lý, kinh tế Mỹ, nhưng đặc biệt chuyên chú nhất vào hai môn: báo chí và quân sự...Trong thời gian du học ở Mỹ, anh có yêu một cô gái Mỹ, tính cưới cô gái đó làm vợ, nhưng đã bị đảng cản trở, cho rằng nếu anh lấy vợ M̃ỹ thì sau này về nước hoạt động sẽ gặp rất nhiều khó khăn , phiền toái. Do đó hai người đành phải chia tay nhau.  

Khi về VN , Phạm Xuân Ẩn khởi sự làm báo trong cơ quan Việt Tấn Xã cuả chánh phủ Sài Gòn, đồng thời còn làm việc cho anh Tuyến trong dinh Độc Lập. Đến năm  1963, sau khi chế độ Ngô  Đình Diệm bị lật đổ, dĩ nhiên cơ quan Mật Vụ phủ Tổng Thống bị giải tán, BS Tuyến bị lêu bêu. Nhưng P.X. Ẫn vẫn còn tiếp tục làm việc cho Việt Tấn Xã. Một năm sau, anh  chuyển sang làm việc cho hãng thông tấn Reuters. Bốn năm sau, anh làm phóng viên cho báo New York Herald Tribune. Đến năm 1976, anh là người phóng viên duy nhất của tạp chí TIME.Trong thời gian làm báo ở VN, anh cố tìm mọi cách tránh né các tiếp xúc với giới báo chí Việt ngữ , không giao du với bất cứ một ký giả VN nào, ngoại trừ một số chủ báo và chủ bút tên tuổi uy tín. Hằng ngày, tôi thường gặp anh ngồi trong những nhà hàng hay quán cà phê sang trọng nổi tiếng nhất ở Sài Gòn như: Continental, Brodard, Givral...Tuy nhiên, không mấy khi người ta thấy anh ngồi ở nhà hàng La Pagode, tuy chỉ nằm đối diện với Continental. Nguyên nhân nào? Có thể vì nhà hàng La Pagode vốn là nơi qui tụ đám nhà văn, nhà báo mới lớn lên, trẻ tuổi bắng nhắng, hay phô trương phét lác như Ng. Thiện Cơ, Đỗ Ngọc Yến…, là một điều đại kỵ của ngành tình báo.

Tại nhà hàng Givral, không mấy khi anh ngồi một mình. Tôi thường gặp anh ngồi chung với các bạn đồng nghiệp làm báo ngoại ngữ như : Cao Dao đầu sói, Nguyễn Văn Vượng, còn gọi là Già Vượng, một người cao dài lêu nghêu lúc nào trông cũng có vẻ đang “ xỉn”. Hai anh này cũng đều là bạn thân của tôi từ thời chí sĩ Ngô Đình Diệm mới về nước chấp chánh. Chính Cao Dao là người đã “làm mai” cho Phạm Xuân Ẩn lấy con gái của cụ Hoàng Trần Họach, giáo sư Anh Văn trường Nguyễn Trãi (khoảng 55-58). Tôi còn nhớ, mặt cụ Hoạch lúc nào cũng đỏ gay như  con gà chọi hay người say rượu, mặc dù cụ không phải là đệ tử Lưu Linh. Nếu tôi nhớ không lầm dường như khuê danh của chị Ẩn là Hoàng Thị Nhàn (?)... 

Trong cuộc gặp gỡ riêng tại tư thất cuả anh vào khỏang cuối năm  2002, anh Ẩn cho tôi biết, ngay từ khi mới về nước anh đã được lịnh công tác ngay, và viên chỉ huy trực tiếp của anh chính là Mười Hương. Nhưng còn công tác điệp viên chiến lược ở miền Nam của anh chỉ khởi đầu từ năm 1960, khi anh làm việc cho hãng thông tấn Reuters. Lúc này anh đã mang quân hàm trung tá trung đoàn trưởng. Đến khi anh làm phóng viên cho  báo Time thì anh đã được thăng quân hàm đại tá. Vì tôi đã biết vụ Mười Hương từng bị Đoàn Cơng Tác Đặc Biệt Miền Trung do nhóm Dương Văn Hiếu (người Bắc, hiện đang còn sống ở San Jose, nhưng đã già yếu, nên không còn minh mẫn và sắc bén như xưa. Từ ngày qua Mỹ tị nạn anh  Dương Văn Hiếu, đã ”bế môn” không tiếp bất cứ một ai , dù là người quen cũ, ngoại trừ một vài thân hữu đặc biệt  như BS Tuyến, trung Tá an ninh, tình báo, Trần Văn Duệ...), Thái Đen (người Huế, nhỏ con, nước da đen điu, nét mặt gìa đanh, trơng rất khô khan, khắc khổ), Nguyễn Thiện Dzai (lai Tây đen, tóc soắn tít, người mập mạp to lớn), hoạt đơộng dưới cái dù “ Mật Vụ” cuả BS Tuyến, cầm đầu gài bẫy bắt tại trận tại một điểm hẹn bí mật ở Gò Vấp mà tôi đã được theo dõi từ đầu đến cuối. Nên biết: sở dĩ  tôi đã nói Đòan Công Tác Đặc Biệt Miền Trung hoạt động ” DƯỚI CÁI DÙ MẬT VỤ CỦA B.S..TUYẾN” vì đồn này vốn dĩ chỉ là một tổ chức riêng của ông Cẩn, cố vấn chính trị miền Trung thời bấy giờ của phủ tổng thống.

Những ai tinh tường, nếu chịu khó để ý sẽ nhận ra ngay tầm hoạt động của ĐCTĐBMT  chỉ giới hạn trong  phạm vị MIỀN TRUNG của cậu Cẩn mà thôi. Ngòai ra , vì có liên hệ chặt chẽ trong guồng máy bí mật của BS Tuyến, nên  tôi đã biết được khá rõ ràng đòan công tác này không thuộc guồng máy chinh qui của chánh phủ, không thuộc bộ Quốc Phòng, không cả thuộc bộ Nội Vụ v.v...,Chẳng khác nào như thời chính phủ Ng. Cao  Kỳ,  tướng Loan đã đẻ ra ”cơ quan An Ninh Hải Ngoại”  là một tổ chức tư , ngòai cơ chế chính quyền rồi trao cho Đại Tá (lèo!) Thanh Tùng điều khiển theo mệnh lệnh riêng và trực tiếp của tướng Loan mà thôi. Vì thế cái chức Đại Tá của Thanh Tùng ,mà tôi và các anh em thân còn gọi là Mai Đen hay Thằng Nhẻm...cũng chỉ là chức ” lèo”, chức ” hàm” mà thôi.

Bây giờ tôi tiết lộ chuyện này, nhắm thẳng 2 mục đích  rõ rệt sau đây: 

1.- ” LẬT TẨY” sử gia bịa sạo của thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà,  tên Ng. Cần, bút hiệu Lữ Giang, Tú Gàn... đã đạo văn, đánh cắp tư liệu của tôi trong bộ sách  Bestseller liên tiếp nhiều năm ” HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ MIỀN NAM ”( gồm 3 quyển , dày trên 2 ngàn trang đã phát hành  rộng rãi trên 10 năm nay)...  rồi hắn làm công việc lắp ráp vụn vặt, nối kết chuyện nọ vào chuyện kia, trộn lộn như món ”salade ruisse” cho độc giả sơi.  Trong số độc giả, không ngờ cho đến nay trên 30 rồi mà vẫn còn ngu muội, khi đọc bài thổ tả ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” của Lữ Giang mới  loan trên báo  giấy và các mạng NET hải ngoại, vội suýt soa :” Ơi sướng quá, đọc đã quá, anh Lữ Giang đã  có công vĩ đại moi được tài liệu CIA mới giải tỏa  , vô cùng lợi ích cho lịch sử ...”!Vì những lời rên siết tán thán như thế của một vài kẻ mù lòa xài  nhằm giấy bạc giả của thằng Gù nhà Thờ Đức Bà chuyên nghề bán ”GIẤY BẠC GIẢ”  mà cứ tưởng là ” bạc thật” (sic!), nên tôi khơng khỏi lo ngại bệnh mù lòa  trí thức của người đọc và thói lưu manh của một kẻ tên Lữ Giang cầm bút , nhưng tuyệt không có chút ”LƯƠNG THIỆN TRI THỨC ” ( honnêteté intellectuelle ) nào  mai đây sẽ bành trướng mạnh  rồi lây lan cùng khắp!   

 2.-  Mục đích quan trọng hơn , có tầm lịch sử lớn rộng hơn: Khai minh một bí ẩn quan trọng trong hậu trường chính trị miền Nam thời đệ nhất  CH là sự tị hiềm, xích mích rất sâu đậm giữa Cậu Cẩn , cố vấn chỉ đạo miền Trung của TT  Ngô Đình Diệm với  BS Trần Kim Tuyến có liên quan ít nhiều đến hoạt động của Đòan Công Tác Đặc Biệt Miền Trung.  Như tôi đã nói trên, đòan CTĐBMT theo danh xưng đã chứng tỏ phạm vi họat động của nó không có tính cách tòan quốc. Mỗi lần muốn truy lùng địch trên  tòan lãnh thổ miền Nam, ĐCTĐBMT đều phải dùng ” sự vụ lệnh ” của cơ quan Mật Vụ , tức núp dưới cái dù của BS Tuyến. Trong khi đó , thâm tâm BS Tuyến lại không muốn ” donner carte blanche” cho  đòan  CTĐBMT do cậu Cẩn độc quyền điều động . Vì vậy,  ngay từ ngày đầu của chế độ, ông Cẩn đã coi ông Tuyến  như một cái gai trong mắt...

Theo tôi biết , bí mật hậu trường miền Nam còn rất nhiều chuyện linh tinh  liên quan chằng chịt  trong bóng tối  thuộc lãnh vực tình báo. Trong thời gian từ 1945 đên 1975, một kẻ  vô danh tiểu tốt ở VN,  bất tài vô tướng, lại sống chui rúc trong một vùng quê  nghèo  khổ  miền Trung như Lữ Giang  chưa hề bao giờ tiếp cận được với  một nhân vật nào trong giới  lãnh đạo cao cấp  thuộc cách ngành, nghề, đăc biệt trong giới  an ninh tình  báo. Ví vậy, tất nhiên những gì mà tên này viết ra đều là bịa sạo hoặc sản phẩm đạo văn, đánh cắp tư liệu mà thôi. Nếu ai nói  Lữ Giang  đã  sưu tầm những tài liệu này từ những hồ sơ giải mật của CIA , lại càng ngu dốt hơn. Vì CIA nào mà đủ thời giờ và khả năng  để đào sâu vào tận  thâm cung bí sử của 2 triều đại  CH miền Nam cùng với những chi tiết tinh cảm lắc léo, vô cùng tinh tế mà chỉ có người VN mới hiểu được lòng dạ người VN , theo kiểu” khả dĩ  hội ý , bất khả dĩ ngôn truyền ” mà thôi!Dù vậy tôi  vẫn không thể kể thêm nữa, sợ bị lạc đề quá xa!... 

Bây giờ trở lại câu chuyện tâm tình  giữa tôi và anh Phạm Xuân Ẩn nhân dịp tôi về VN lần đầu tiên, tôi đã vô tình không để ý đến  sự trực hệ chặt chẽ giữa anh Ẩn với Mười Hương, nên tôi đã bất ngờ hỏi anh mợt câu:

- Khi Mười Hương bị bắt anh có gặp khó khăn gì không?

Tình cờ thoạt nghe tôi hỏi câu này, anh Ẩn đã không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Nhưng chỉ sau một thoáng, anh đã lấy lại bình thản, ung dung trả lời:

- Thực sự mình phải nhìn nhận, khoảng thời gian 1957-58 là một giai đoạn khốc liệt nhất. Các lưới tình báo của phe cách mạng đã bị bắt hết. Từ lớn chí nhỏ đều không thoát khỏi mạng lưới buả vây cuả Mật Vụ nhà Ngô. Dương Văn Hiếu là người chỉ huy đã có rất nhiều kinh nghiệm về phía cách mạng.Vì thế  Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung của Hiếu, sáng lập do Ngô Đình Cẩn, đã làm việc rất có hiệu quả. Chính đồng chí Mười Hương là người lãnh đạo trực tiếp cuả mình cũng đã bị bắt trong thời gian đen tối này...Vì đồng chí Mười Hương là người can đảm phi thường, nên đã giữ được khí tiết, không khai mình ra , nên mình mới được an toàn cho đến giây phút cuối cùng...Đến đây, anh nói thêm

:- ” Nghề tình báo đòi hỏi sự “bảo mật tuyệt đối”. Nên biết, khi nói một chuyện gì quan trọng có tính cách bí mật với mợt người khác, thì phải coi ngay như là ta đã kể chuyện đó cho 11 người khác cùng biết. Còn khi ta kể một chuyện gì với 3 người tức là ta đã kể chuyện ấy cùng một lúc cho đến 111 người nghe.Việc giữ bí mật trong ngành tình báo cực kỳ quan trọng , ví chẳng khác nào bảo vệ mạng sống của mình. Một khi bị lộ, người điệp viên chỉ còn con đường độc đạo trước mắt là chọn lấy sự chết mà thôi. Vì thế, khi một điệp viên nhận thấy đã có tới 3 người chỉ đạo tức thời điệp viên ấy phải thay đổi “vỏ bọc” hay còn gọi là “ bình phong” cấp kỳ. Nên biết việc tạo bình phong cho một điệp viên vốn là một vịêc vô cùng khó khăn, đòi hỏi nhiều công phu rất tỉ mỉ, với một nghệ thuật dàn dựng thật tinh vi, và phải tốn rất nhiều thời gian... 

Vì nhận thấy, sự liên hệ rất chặt chẽ giữa Phạm Xuân Ẩn và Mười Hương ngay từ khi mở đầu bước ngoặt vào ngành tình báo của Ẩn, nhất là nhờ Mười Hương đã cớ chịu đựng mọi cực hình tra tấn trong ngục tù cuả VNH , nhất định khơng khai ra Phạm Xuân Ẩn, nên nơi đây, tôi thấy cần phải ngắt ngang để kể thêm vào phần lai lịch cuả điệp viên CS cao cấp tên Mười Hương, để bạn đọc am tường cặn k̃ẽ  hơn  vấn đề khá nhiêu khê, phức tạp, mà không mấy ai đã nắm vững này.  

MƯỜI HƯƠNG LÀ AI ?  

Nếu cái tên Mười Hương đối với đa số quần chúng lao động lam lũ, và giới binh sĩ  tầm thường ở VN không mang một  ý nghiã gì đáng kể; nhưng ngược lại- được biết- đối với giới cầm quyền quân sự, an ninh, tình báo và chánh trị ở miền Nam, cái tên đó chính là một yếu tố then chốt quyết định sự thắng bại cuả miền Nam. Các tướng lãnh miền Nam phóng thích Mười Hương, sau khi lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm, năm 1963, chẳng khác nào ” thả cọp về rừng”. Ngay lúc bấy giờ, tôi và BS Trần Kim Tuyến đã cĩ cùng một nhận định chung: các tướng thả Mười Hương vào mật khu chẳng khác nào như một phát súng ân huệ mà các tướng đã bắn trên lưng hàng trăm ngàn chiến sĩ VNCH đang cầm súng ngoài tiền tuyến. Thuở sinh thời, BS Tuyến đã tâm sự và than thở với tôi rất nhiều về chuyện này. Một phần vì nó nằm trong phạm trù nghiệp vụ cuả ông. Phần khác nó liên quan mật thiết đến sự sống còn cuả miền Nam. Trong những giờ phút nằm khoèo tán gẫu với ông, từ hồi ở VN cho đến những ngày ở Cambridge, tôi còn đọc được tâm trạng chua cay thấm thiá cuả một tay trùm mật vụ đã thấy biết rất nhiều, nhưng vì hoàn cảnh éo le trói buộc, đành khoanh tay nhìn bọn võ biền dốt nát, một mặt hai lòng, muá rối. Ông đau đớn nhất khi nghe tin Mười Hương, một đối thủ giá trị đã từng nằm trong vòng tay kềm chế cuả mình hàng bao nhiêu năm trời nay đã được phóng thích, sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và tiếp tục hoạt động đánh phá miền Nam gần như công khai trước mũi ông. Trong khi đó bản thân ông lại bị mất tự do và bị đối xử nghiệt ngã! Tôi rất thông cảm nỗi đau đớn thầm kín, sâu xa ấy cuả ông. Đồng thời, tôi biết ông cũng quan tâm đến sự an nguy cuả tôi, nên nhiều khi ông đã ân cần thủ thỉ dặn dò tôi:-  Về phần cậu, cậu phải thật cẩn thận và kín đáo.Ngay cả ở hải ngoại này cũng thế. Nên nhớ các cụ ta đã dạy:” Trong thời buổi loạn ly này, khôn cũng chết , dại cũng chết, chỉ có biết  là sống thôi... Biết đây tức là biết người và biết  cả ta nưã đó, Nhâm ạ!...Vậy, Mười Hương là ai đã khiến cho ông Trùm Mật Vụ cuả miền Nam phải nhức nhối khi nghe tin đã được tự do ?Mười Hương tên thật là Trần Ngọc Ban, sinh quán ở Phủ Lý , Nam Định, con trai cuả nhà thầu khoán xây cất Trần Ngọc Tân. Thuở nhỏ Ban đã học cả chữ Nho và chữ quốc ngữ . Chữ Nho học với ông đồ Trần Đức Qùi ( sau làm thứ trưởng văn hoá cuả chánh phủ HCM). Chữ quốc ngữ học ở trường tiểu học Phủ Lý, rồi lên Hà Nội học tiếp ở trường Dòng, và đổi tên là Hương. Khoảng 15 , hay 16 tuổi Hương đã bị Tây bắt vì tội hoạt động bí mật cho CS, và bị giam chung với Nguyễn Thọ Trân ( chú cuả Đỗ Mười) và Lê Toàn Thư ( bí thư cuả Trường Chinh) .Sau khi được trả tự do, vì tuổi vị thành niên, Hương liền được hướng dẫn luôn  theo CS, và được chuyển về ” An Toàn Khu” ( gọi tắt là:ATK), và làm việc trong ban cán sự tỉnh Phúc Yên. Về sau Hương được Trường Chinh đem về làm thư ký riêng, và là một trong số những người đã có công trong việc tổ chức buổi ra mắt quốc dân cuả Hồ Chí Minh , ngày 2. 9. 45, tại quảng trường Ba Đình ( Hà Nội). 

QUÁ TRÌNH HOẠT ĐỘNG 

Năm 1945, khi  phong trào toàn quốc kháng chiến phát khởi, chính phủ CS Hồ Chí Minh lập ra tổ chức gọi là ” giao thông liên lạc an toàn khu”, nắm giềng mối thông tin liên lạc từ trung ương đến các chiến khu. Từ năm 1946 đến 1948 , Mười Hương làm việc trong cơ quan này. Năm 1949, Mười Hương được chuyển sang hoạt động trong ngành an ninh tình báo.Sau hiệp định Genève 1954, Mười Hương đã được Lê Đức Thọ tiến cử  đặc biệt trước chánh trị bộ, lãnh công tác  gián điệp địch hậu ở miền Nam. Chính các nhân vật chóp bu cuả miền Bắc, gồm cả Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng ...đều tán thành và trực tiếp gặp gỡ , ân cần trao phó công tác cho Mười hương trước khi lên đường vào Nam.    Sau khi đã giả trang với lý lịch ngụy tạo, khoảng tháng 9.1954, Mười Hương đã được tháp tùng Lê Đức Thọ trong một chuyến bay quân sự cuả Pháp, cất cánh từ phi trường Gia Lâm vào Nam. Nơi đây, trong thời gian đầu, Mười Hương đã gặp lại các đồng chí quen biết cũ ngoài chiến khu BV là Phan Trọng Tuệ,  tư lệnh quân khu 9, và Lê Toàn Thư ( cựu bí thư cuả Trường Chinh, lúc này đang giữ chức Xứ Ủy Nam Kỳ) , và cộng tác với Mai Chí Thọ và Cao Đăng Chiếm trong lãnh vực an ninh tình báo, mở các lớp đầu tiên huấn luyện cán bộ tình báo. Sau đó ít lâu, vì nhu cầu  công tác , Mười Hương được chuyển qua ban ” Địch tình xứ  uỷ”, tuy nhiên vẫn tiếp tục mở các lớp huấn luyện về tình báo cho các cán bộ được tuyển lưạ trong ngành công an.Trong thời gian này Mười Hương đã bắt được liên lạc trở lại với Vũ Ngọc Nhạ, vốn là cán bộ đã từng được Mười Hương xây dựng từ khi còn làm Thị Uỷ thị xã Thái Bình. Kế đó, Mười Hương lại có thêm một cán bộ điệp báo quan trọng khác là Lê Hữu Thúy (tên khác là Lê Nguyên Vũ). Trong đường giây điệp báo cuả cụm A. 22 do Vũ Ngọc Nhạ cầm đầu, ngoài Lê Hữu Thúy, Vũ Xuân Hoè, Lê Hữu Ruật , còn có Huỳnh Văn Trọng ( lúc đó Trọng đang làm đổng lý văn phòng bộ Nội Vụ, Lê Hữu Thúy làm công cán uỷ viên, thời ông Huỳnh Văn Nhiệm , đại diện cuả giáo phái Hoà Hảo , làm tổng trưởng) . Về sau, qua cầu Hoà Hảo, Lê Hữu Thúy còn được  các tướng Năm Lưả, Hai Ngoán tôn sùng như một thứ ”quân sư quạt mo”. Xem thế, ta mới biết, ngay cả trong các tổ chức giáo phái chống Cộng hung hãn nhất ở miền Nam , như  Hoà Hảo, Cao Đài, Thiên Chuá Giáo di cư...đều là hang ổ an toàn cuả bọn điệp viên CSBV cao cấp nhất ! Đã trải nhiều trường hợp tương tự như trên ở VN, đến nay thấy mình hãy sống còn để kể chuyện lai rai cho lớp hậu sinh nghe chơi, đôi khi tôi thầm nghĩ  lời ông Tuyến dặn tôi rất có lý ” Khôn cũng chết, dại cũng chết. Chỉ có biết là sống. Biết đó tức là BIẾT NGƯỜI và BIẾT TA đấy ! ”  

Bây giờ tôi xin trở lại chuyện Mười Hương. Ngay sau khi vào Nam , Mười Hương đã xây dựng được một cán bộ điệp báo xuất sắc, đã có công tạo được nhiều thành tích nằm vùng rất kín đáo trong giới báo chí Mỹ ở VN. Đó là ký giả Phạm Xuân Ẩn, bí danh là Hai Trung, đảng danh Trần Văn Trung. Lúc đó Ẩn đang làm thơ ký cho một công sở , và thường làm thông dịch viên cho người Mỹ. Chính Mười Hương đã hướng dẫn Phạm Xuân Ẩn trong việc đi Mỹ học về ngành báo chí. Sau khi tốt nghiệp, Ẩn trở về VN làm phóng viên cho tạp chí Time và hãng thông tấn Reuters ở Sài Gòn. Với tư cách một ký giả, cộng tác trong một tạp chí lớn có uy tín cuả Mỹ, Phạm Xuân Ẩn đã tạo được một vỏ bọc rất kiên cố cho nghiệp vụ điệp báo cuả mình. Trong thời gian làm báo ở quê nhà, đã có dịp quen biết khá thân với Phạm Xuân Ẩn  và một số đông tướng lãnh trong quân đội VNCH. Tôi có thể nói đại đa số các tướng lãnh  VNCH đều  không có tật nọ cũng mắc bịnh kia, tức không trai gái, bê tha, cũng tham nhũng, ăn hối lộ, buôn lậu v.v...nên đã tỏ ra rất kiêng nể giới báo chí ngoại quốc. Giới quân phiệt này có thể bịt mồm báo chí Việt Ngữ dễ dàng bằng nhiều biện pháp dã man, rừng rú, nhưng lại không dám và không thể động được đến một cọng lông chân cuả báo chí ngoại quốc. Do đó Phạm Xuân Ẩn cũng đã được các tướng nể sợ lây. Từ Ng. Văn Thiệu, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Cao Kỳ, Cao Văn Viên, đến Nguyễn Khắc Bình v.v... đều muốn được lòng Phạm Xuân Ẩn, hơn là Ẩn cần phải lấy lòng mấy ông tướng đó để moi tin tức. Vì thế Phạm Xuân Ẩn đã có khả năng cung cấp rất nhiều tin tức quân sự vô cùng giá trị cho quân CSBV. Đối với các điệp viên khác, thường phải có ”hộp thơ ”, có ”giao liên bàn đạp” , để chuyển tin cách bí mật, lén lút vào mật khu. Nhưng riêng Phạm Xuân Ẩn, anh ta đã coi thường guồng máy an ninh tình báo cuả các tướng lãnh VNCH đến mức không thèm xài ” hộp thư”, cũng chẳng cần đến ” giao liên bàn đạp”. Một tháng đôi ba lần , khi có tin tức quan trọng, nóng hổi cần cấp báo, Ẩn đã đi thẳng vào mật khu như ta đi du ngoạn, để báo cáo trực tiếp cho Mười Hương biết!... 

 MƯỜI HƯƠNG ĐÃ BỊ VÂY BẮT NHƯ THẾ NÀO? TẠI SAO ĐƯỢC THẢ? 

Như trên tôi đã kể , Mười Hương vào Nam khoảng tháng 9.54 cùng một chuyến bay với Lê Đức Thọ để hoạt động điệp báo chiến lược do chính Hồ Chí Minh, Trường Chinh và Phạm Văn Đồng ủy thác. Nhưng chưa đầy bốn năm sau, khoảng tháng 6.1958, Mười Hương đã bị cơ quan Mật Vụ cuả BS Trần Kim Tuyến bố trí vây bắt được tại một điểm hẹn ở Gò Vấp.Nên nhớ đưới thời đệ nhất CH, khả năng tiêu diệt cán bộ CS nằm vùng cuả cơ quan Mật Vụ rất hiệu nghiệm. Một số cán bộ cao cấp, nếu không bị bắt,[ thí dụ như: các điệp viên Minh Văn, Hội, và điệp viên tên Hoàng, trưởng phòng tình báo khu V], hay bị chiêu hồi, ra đầu thú, [thí dụ như các tên Lâm, Đạt, phó bí thư Thưà Thiên, Thưởng , tiểu đoàn trưởng, và tên Thống, trưởng ban kinh tài khu V], thì cũng tìm mọi cách ”chui thật sâu” để chờ đợi thời cơ.

Trường hợp con cá bự Mười Hương bị sa lưới chính vì một đồng chí cuả ông ta đã bị cơ quan Mật Vụ khống chế, rồi thả ra cho làm cò mồi để nhử bắt Mười Hương. Sơ lược diễn tiến như sau: Mười Hương đã được chánh trị bộ thả vào Nam làm gián điệp không bao lâu thì đảng và nhà nước lại bí mật tăng phái thêm một điệp viên có tầm vóc nưã, tên Tam ( dĩ nhiên chỉ là ngoại danh như hầu hết các điệp viên CS ), vào Nam, với nhiệm vụ phụ tá xứ ủy đặc trách ngành tình báo, để phối hợp hoạt động trong mạng lưới tình báo chiến lược do Mười Hương lãnh đạo. Nhưng không may cho Tam, khi mới xâm nhập vào tới Quảng Trị, đã bị Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung do Dương Văn Hiếu và Thái Đen chỉ huy, dưới hệ thống cuả sở Mật Vụ Phủ Tổng Thống, bắt được. Điệp viên Tam bị khai thác mạnh, chịu không nổi, nên đã cung khai hết sự thật và chấp nhận hồi chánh.  Cơ quan Mật Vụ phủ Tổng Thống liền xếp đặt một kế hoạch thật tinh vi, bí mật đem Tam vào Sài Gòn, rồi thả ra cho làm ” cò mồi” để nhử bắt các đồng chí cộng tác trong mạng lưới gián điệp với đương sự. Sự bố trí cuả sở Mật Vụ khéo léo đến mức tất cả cán bộ cao cấp trong guồng máy gián điệp cuả  CS ở miền Nam không một ai nghi ngờ gì về hành động cuả Tam. Riêng Mười Hương, là người phải phối hợp công tác chặt chẽ với Tam, sau nhiều lần gặp gỡ tại những điểm hẹn bí mật ở Phú Nhuận, với con mắt tinh ranh già dặn cuả một điệp viên thượng thặng cũng không phát hiện được một dấu hiệu phản bội nào trong các hành động , ngôn ngữ và cử chỉ cuả Tam. Vì thế, đến một cuộc hẹn bí mật tại một cơ sở  ở Gò Vấp, Mười Hương đã bất ngờ bị nhân viên Mật Vụ PTT vây bắt tại trận.   Thoạt tiên, Mười Hương đã bị Mật Vụ đem về giam trong một nhà kho cũ cuả Bảy Viễn ở Bình Xuyên. Cuộc thẩm vấn sơ khởi Mười Hương đã do Dương Văn Hiếu, giám đốc Cảnh Sát Đặc Biệt và TT Khanh, giám đốc sở Hoạt Vụ cuả tổng Nha Cảnh Sát QG đích thân khai thác. Sau đó ít lâu, Mười Hương được đem ra Huế, giam tại nhà lao Toà Khâm...

  • GHI CHÚ RIÊNG CỦA ĐVN: Theo nhận xét của BS Tuyến và tôi: Kể từ khi Dương Văn Hiếu được đề cử vào chức giám đốc Cảnh Sát Đặc Biệt ( nếu tôi nhớ không lầm là để thay đại tá Nguyễn Mâu, hiện còn sống tại  San Jose, Cali. vì đã có nhiều chỉ dấu ông này đã chơi trò  “ Jouer sur les deux tapis” ( đánh sóc đĩa cả 2 mặt!) hiệu lực của đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung bị  sa sút thảm hại. Với chức vụ mới, một mặt Dương Văn Hiếu đã bị chìm ngập ngay trong vũng lầy hành chánh cổ lỗ, với đủ mọi thứ giấy tờ linh tinh, lỉnh kỉnh. Mặt khác, Dương Văn Hiếu lập tức biến chất, trở nên kiêu căng, cao ngạo, và bị hủ hóa nhanh chóng trong guồng máy tham nhũng khổng lồ của xã hội miền NAM, với cả một binh đoàn chú Ba trong Chợ Lớn rất thiện nghệ đút hối lộ…
  • Vẫn theo BS Tuyến và tôi, quyết định trao chức giám độc CSĐB cho Dương Văn Hiếu là một quyết định sai lầm vô cùng tai hại của phủ TT. Tôi và anh Tuyến đã đào bới rất kỹ vấn đề này mà cho đến nay vẫn không sao tìm ra nguyên nhân. Vì thế, ngày nay còn lại một mình, cô đơn trên con đường dài thăm thẳm bóng xế chiều tà, tôi đã nghi quyết đây là một đòn chính trị vô cùng thâm độc của tình báo CS, đã dùng độc chưởng “ DANH VỌNG, TIỀN TÀI” đánh tiêu tan dễ dàng nội lực của ĐOÀN CÔNG TÁC MIỀN TRUNG, mở đường cho bọn  cán bộ CS trần ngập trong đám GIẶC THẦY CHÙA tha hồ khuấy động, lật đổ nền đệ nhất CH,dâng đất nước, dân tộc thương yêu vào tay lũ tướng tá gốc lính “ partisans” đánh thuê, để bọn này dễ dàng trao cho CS!!!.

DƯƠNG VĂN MINH VÀ NGUYỄN KHÁNH ĐÃ NHÂN DANH CÁCH MẠNG THẢ CỌP VỀ RỪNG. ĐÓ LÀ BẰNG CHỨNG LÀM TAY SAI C.S. ĐÂM SAU LƯNG CHIẾN SĨ. THẾ MÀ SAU 35  NĂM Ở HẢI NGOẠI, BỌN “ CON CÀ CUỐNG” CHỐNG CỘNG CHẲNG ĐỨA NÀO DÁM HÉ RĂNG. TẠI SAO ?! 

 Sau ngày 1.11.63, sau khi đã thủ tiêu hai anh em ông Ngô Đình Diệm và truy lùng bắt giam những người đã cộng tác mật thiết với chế độ cũ, dù là đã có công rất lớn trong việc tiểu trừ CS, các tướng làm ” cách  mạng” như: Minh, Khánh, Đôn, Kim, Khiêm, Có, Thiệu , Kỳ v.v... còn tìm cách  ” giải phóng ” luôn cho các cán bộ CS cao cấp nằm vùng ở miền Nam, trong số đó có Mười Hương.Theo tôi, việc các tướng thả Mười Hương ra ngay sau ngày 1.11.63 chẳng phải do dốt nát, nhầm lẫn vô tình, hay do sơ xuất trong cuộc điều nghiên, mà bởi do một chủ trương đã được xếp đặt có bài bản lớp lang hẳn hoi cuả hai tướng Dương Văn Minh ( quốc trưởng) và Nguyễn Khánh ( thủ tướng).Đây là những sự kiện cụ thể, xin bạn



Bài khác
01.04.2010 20:00 - BÀI HAI.- ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?!
31.03.2010 18:50 - CỰC LỰC PHẢN BÁC NHỮNG VU KHỐNG MẠ LỴ TƯỚNG ĐỖ MẬU CỦA 2 ÔNG TRAN LUC THU VÀ NGUYỄN QUANG
28.03.2010 16:50 - PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?! -
27.03.2010 17:30 - ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?!
19.03.2010 16:20 - ÔNG BÀ Đ.T. THỦ TƯỚNG TRẦN THIỆN KHIÊM VÀ NHỮNG CHUYỆN THÂM CUNG BÍ SỬ

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
6 người đang xem (5 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 6

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 309309309
Hôm qua: 1247124712471247
Total: 755345755345755345755345755345755345
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved