Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
Bí mật hậu trường chính trị miền nam : Kỳ 38 HậU TRƯờNG CHÍNH TRị MIềN NAM - NGƯỜI MỸ VÀ KẾ HOẠCH DIỆT TRỪ NGUYỄN KHÁNH
Đăng bởi HiepLi đăng ngày 05.12.2008 08:20 (1443 lần xem)

Kỳ 38 HậU TRƯờNG CHÍNH TRị MIềN NAM

NGƯỜI MỸ VÀ KẾ HOẠCH DIỆT TRỪ NGUYỄN KHÁNH

Open in new windowNgày ĐT Thảo ấn định để "rửa tội" cho Nguyễn Khánh là ngày 19.2. và đã thông báo cho Mỹ biết trước, để có sự phối hợp nhịp nhàng. Nhưng mấy hôm trước đó Nguyễn Khánh lại đi công tác ở miền Trung. Theo lịch trình, đến ngày 18.2. Nguyễn Khánh tới Qui Nhơn, rồi sau đó còn đi thêm mấy tỉnh khác nữa. Nhưng chẳng lẽ để con mồi xổng bẫy nữa?

Anh em trong bộ tham mưu đảo chánh lo lắng theo dõi hành tung của Nguyễn Khánh từng giờ. Tôi được anh em phân công theo dõi và báo cáo tin tức và sự di chuyển của tướng Khánh. Cuối cùng, gần đến ngày hành sự mà tin tức cho biết tướng Khánh hãy còn lêu bêu ở ngoài Trung, chưa biết hôm nào mới trở lại Sài Gòn, tôi đề nghị với anh em phải vận dụng ngay “bộ phận trợ lực“ để lùa “con mồi“ vào bẫy sập, kẻo hỏng hết chương trình đã phác họa. ĐT Thảo lãnh trách nhiệm này và phải thi hành gấp.

Thế là nội trong ngày người Mỹ liền tìm cớ mời Nguyễn Khánh phải lập tức về Sài Gòn để họp bàn về chương trình "Ấp Tân Sinh". Để cho chắc ăn, Mỹ còn nhấn mạnh cho tướng Khánh biết rằng lần này, ngoài những nhân vật cao cấp Mỹ ở VN, còn có thêm thủ tướng Phan Huy Quát sẽ đích thân đến tham dự lần đầu tiên. Vì thế Nguyễn Khánh đã không thể nào vắng mặt được.
Open in new window( Foto: Đại sứ Mỹ Cabot Lodge, TT Hoa Kỳ Nixon, Dương Văn Minh và Ng. Khánh )
Khánh về Sài Gòn, và sáng ngày 19.2.65, đi dự hội nghị từ 10 giờ đến 12 giờ trưa. Tan họp, Nguyễn Khánh về nhà riêng trong Tổng Tham Mưu ăn cơm với vợ và con gái. Nhiệm vụ của Mỹ lùa con mồi Nguyễn Khánh vào bẫy, đến đây kể như đã hoàn tất. Sau đó là công tác của tay thợ săn Phạm Ngọc Thảo. Đúng thời điểm chính yếu ấy ĐT Phạm Ngọc Thảo đã ra tay, không chậm một giây phút nào, không để sót một kẽ hở nhỏ bé nào trong kế hoạch, ngoại trừ cái lỗ chó chui của cái hàng rào kẽm gai mỏng manh ngăn chia khu vực giữa bộ tư lệnh Không Quân và phi đạo!

Có ai bao giờ nghĩ được rằng "cái lỗ chó chui" nhỏ bé tầm thường dưới một chân rào đã có thể cứu nguy sinh mạng cho một ông đại tướng đang cầm quyền nguyên soái thống lãnh hàng triệu quân của một quốc gia không?

Nên nhớ, trong thời gian kháng chiến chống Pháp, ĐT Phạm Ngọc Thảo đã lừng danh là "ANH HÙNG CÔNG KIÊN", chuyên môn đánh hạ đồn bót của Tây. Một khi đã nhắm đánh hạ một cái đồn nào, dù cho phòng ngự kiên cố đến đâu, cái đồn ấy cũng không sao thoát khỏi bàn tay của Phạm Ngọc Thảo. Bởi vì mỗi khi tiến đánh đồn, Thảo đã khổ công đích thân điều nghiên kỹ lưỡng cái đồn ấy từ vị trí, cách bố phòng ngoại vi, cách bố trí nội bộ, nơi nào là kho súng, nơi nào là nơi ăn, ngủ của binh sĩ. Thảo lại còn điều nghiên tỉ mỉ cả thói quen hằng ngày của viên trưởng đồn, các sĩ quan phụ tá, thậm chí Thảo cũng không quên tìm hiểu giờ giấc canh gác của các toán lính ứng trực v.v... Nhiều lần, vì nhu cầu đòi hỏi, đích thân Thảo đã phải cải trang để len lỏi vào tận trong đồn để "chụp hình" bằng mắt và trí nhớ tất cả đường đi, nước bước, các ngõ ngách, các ổ kháng cự có đại liên... trong đồn.

Với thói quen cố hữu đó, PN Thảo đã điều nghiên tỉ mỉ kế hoạch ám sát tướng Khánh, và kế hoạch động binh, vây bắt Nguyễn Khánh trong ngày 19.2.65. Là một người đã tham dự và đã từng thảo luận với ĐT Thảo nhiều lần trong các âm mưu này, tôi có thể khẳng định: Đó là một kế hoạch hành quân hoàn hảo, phối hợp nhịp nhàng chưa từng thấy, và không một ai làm khác hơn, hoặc hay hơn thế được!

Nhưng cuối cùng ĐT Phạm Ngọc Thảo đã không thành công như ý muốn, chẳng qua là do số mệnh. "Nhất ẩm, nhất trác giai do tiền định"!

Trong cuộc hành quân này, theo tôi biết, cách tường tận hơn bất kỳ ai khác, ĐT Thảo chỉ đặc biệt quan tâm tới mục tiêu duy nhất là:Tóm cổ hay trừ khữ một tên đại gian ác Nguyễn Khánh, đã vì tham vọng cá nhân, xử dụng quân đội như một phương tiện riêng để áp đảo chánh quyền, quậy đất nước miền Nam nát bấy như hũ tương tàu, khiến cho dân tâm thêm ly tán, giặc Cộng thêm lợi thế tuyên truyền, và dư luận quần chúng Mỹ trở nên vô cùng chán nản, không còn muốn tiếp tục công cuộc giúp đỡ miền Nam chống CS nữa.

Những hành động ấy của Nguyễn Khánh là một đại tội đối với dân tộc và tổ quốc, mà bất kỳ ai là người yêu nước thương dân thật tình, và nuôi ý chí chống CS thực sự, không thể nào nhắm mắt làm ngơ và tha thứ cho được. Những hành động lợi dụng quân đội vào mục tiêu tham vọng cá nhân của tướng Khánh, tiêu biểu qua câu tuyên bố „quân đội là cha quốc gia“ của tướng Khánh, vào ngày 22.10.64 ở Pleiku, đã di hại mãi cho đến nay ở hải ngoại vẫn chưa dứt. Bây giờ, quân đội VNCH đã không còn tồn tại nữa từ phần tư thế kỷ rồi, vậy mà ở Santa Ana và San José (Cali.,HK) vẫn còn có những người, mỗi khi muốn thanh toán chuyện cá nhân, lại đem cái hồn ma của quân đội đó ra để hù dọa, và để áp đảo thiên hạ!

Chính vì những nguyên nhân và lý tưởng nêu trên, tôi đã tích cực ủng hộ ĐT Phạm Ngọc Thảo vô điều kiện trong các cuộc đảo chánh ngày 19.2 và 20.5.65. Sự tham gia của tôi hoàn toàn vô vị lợi, nên ĐT Thảo và các anh em chiến hữu khác đều đã tỏ ra qúi mến tôi, và riêng ĐT Thảo thì tin cậy lòng ngay thẳng, trung trực của tôi trong suốt thời gian ông còn sống.

Bây giờ ngồi đây, nhắc lại chuyện xưa, nhiều anh em thân hữu của tôi trong quân đội và chánh phủ đã kẻ còn người mất, lắm người đang tị nạn ở HK và Âu châu, lẫn Úc Châu, tôi cảm thấy lương tâm tôi hoàn toàn thanh thản. Lòng trung thành với bạn bè, tính kín đáo trong công việc của tôi đã được sáng tỏ. Ngay cả những sĩ quan đã từng trực tiếp đàn áp hai vụ binh biến 19.2 và 20.5.65, hầu hết đều là bạn thân lâu năm của tôi, hiện nhiều người đang tị nạn ở Cali, thỉnh thoảng vẫn gặp tôi, cũng chẳng ai chê trách tôi vào đâu được.

Với sự quen biết thân mật, và giao du rộng rãi với tất cả các phe phái thù nghịch nhau,- giữa quốc gia với quốc gia, giữa quốc gia và Cộng Sản-, cộng thêm sự thấy biết rất „bén nhậy“ của tôi, nếu tôi có lòng phản trắc, chắc chắn nhiều anh em đã thân bại danh liệt, hoặc có khi đã ra nghĩa địa nằm chơi với giun dế từ lâu. Còn về phần tôi, hoặc là đã giàu to, có quan chức, nhưng cũng có thể tôi đã bị cho đi „mò tôm“, một khi các bạn đã khám phá ra tôi chỉ là một tên phản bội.

Bây giờ, đọc những giòng này, chắc các anh Nguyễn Chánh Thi, năm 65 đã từng làm „tư lệnh quân đoàn giải phóng thủ đô“, dẹp vụ binh biến 19.2.65, anh Hùng Xùi, lúc đó làm Phó Giám Đốc An Ninh QĐ, đã bị dư luận gán cho tội “bóp dái Phạm Ngọc Thảo chết”, anh Phạm Văn Liễu, lúc đó làm Tổng giám Đốc Cảnh Sát QG, anh thiếu tá Tiếp, người đã chỉ điểm chỗ ẩn náu của ĐT.Thảo sẽ không khỏi giật mình ngạc nhiên. Cho đến giây phút này, chẳng một ai trong các người kể trên biết gì về sự can dự sâu xa của tôi trong các vụ binh biến ấy. Thậm chí anh Hùng Xùi và một số anh em sĩ quan khác còn vui vẻ sẵn lòng cung cấp cho tôi thêm những dữ kiện xác đáng về cái chết nhiều bí ẩn của ĐT.Thảo, để tôi hoàn tất trọn vẹn tác phẩm này. Nơi đây tôi xin có lời chân thành cám ơn các bạn.

Còn các anh đã nằm xuống rồi như: ĐT Phạm Ngọc Thảo, ĐT Đặng Như Tuyết, ĐT Trần Văn Hai, BS Trần Kim Tuyến, cùng với nhiều anh em thuộc nhiều phe phái khác nhau nữa, chắc bây giờ dưới suối vàng các anh cũng mỉm cười thấy người bạn trung thành từ đầu đến cuối của các anh đã hoàn thành sứ mạng của người cầm bút cũng như người chiến sĩ cầm súng trên mặt trận chánh trị phức tạp, quốc gia và cộng sản không có ranh giới, vô màu sắc, kẻ thù và bạn lẫn lộn không thể phân biệt, để phục vụ quyền lợi tối thượng của dân tộc.
Open in new window ( Foto: cựu Đại Tá Đặng Như Tuyết, con hùm xám Cao Lãnh từ thời Tây, cựu tham mưu trưởng tiểu khu Gia Định,và Đặng Văn Nhâm. Đôi bạn thiết đã hội ngộ tại Mỹ sau 18 năm tù cải tạo của Đặng Như Tuyết).
Theo tôi nhận định: hai chử "ĐẢO CHÁNH" nguyên nghĩa của nó là: "dùng quân lực lật đổ chánh phủ một cách đột ngột, trái hiến pháp". Danh từ này không thể cắt nghĩa theo bất kỳ một chiều hướng nào khác. Như vậy, dùng hai chữ "ĐẢO CHÁNH" để chỉ cho cuộc động binh của ĐT Thảo và các anh em sĩ quan khác trong hai ngày 19.2 và 20.5.65 là ép uổng, bất công. Mục đích của cuộc động binh này hoàn toàn khác hẳn với cuộc đảo chánh năm 1960 của đại tá Nguyễn Chánh Thi, và càng không giống chút nào với cuộc đảo chánh ngày 1.11.63, hay cuộc "CHỈNH LÝ", hoặc cuộc "BIỂU DƯƠNG LỰC LƯỢNG" v.v... do các tướng tá chủ trương.

Cuộc động binh của ĐT Thảo chỉ nhắm một mục đích duy nhất là: Loại trừ cá nhân tướng Nguyễn Khánh ra khỏi hàng ngũ quân đội.

Vì lúc bấy giờ Nguyễn Khánh không còn làm thủ tướng, tức không cầm đầu một chánh phủ của một quốc gia nữa. Miền Nam VN đã có một chánh phủ dân sự đàng hoàng do ông Phan Khắc Sửu làm quốc trưởng và ông Phan Huy Quát làm thủ tướng. Cuộc động binh này không nhắm lật đổ hai ông Sửu và Quát để cướp đoạt chánh quyền về tay mình. Cuộc động binh này, nếu loại được sâu dân mọt nước Nguyễn Khánh, tức là "giải phóng" cho chánh phủ thoát khỏi vòng kềm toả, áp bức, của Nguyễn Khánh. Đồng thời cũng giúp cho quân đội VNCH không còn bị tướng Khánh thao túng, lợi dụng danh nghĩa, để mưu đồ cuồng vọng cá nhân nữa. Nên nhớ: Chính cố thủ tướng Phan Huy Quát cũng đã sẵn lòng ngấm ngầm tiếp tay chúng tôi để “lùa con mồi vào bẫy” đã do chúng tôi căng sẵn. Vậy, làm sao có thể cho rằng hai cuộc binh biến ngày 19.2. và 20.5.65 là “đảo chánh” cho được!

Như vậy, hành động của ĐT Thảo và anh em chúng tôi phải được xem như đã yểm trợ và tăng cường cho một chánh phủ hợp pháp, (chưa thể gọi là hợp hiến, vì lúc đó chưa có hiến pháp). Đối với chánh phủ và quân đội VNCH, các anh em chiến sĩ, cũng như những người dân sự chúng tôi đã tham gia hai cuộc binh biến ngày 19.2. và 20.5.65, nếu không được coi là có công lớn với quốc gia, quân đội, và dân tộc, thì ít ra chúng tôi cũng không có tội tình gì. Huống chi suốt trong hai cuộc binh biến ấy, chúng tôi đã không hề làm đổ một giọt máu, không gây tổn thương cho một ai, dù kẻ đó đang đứng trên vị trí đối phương, và sẵn sàng giết chúng tôi như giết một con súc vật, rồi chụp luôn cho cái „nón cối“ nữa là xong!

Ngay lúc bấy giờ, tôi đã có ý định viết một loạt bài đăng trên báo của tôi để phân tách các sự việc nêu trên, nhưng đa số anh em trong bộ biên tập khuyên can, cho rằng chẳng những đã không lợi ích gì cho quốc gia, quân đội và dân tộc, mà còn di lụy cho bản thân tôi và sinh mệnh của tờ báo, vốn nằm gọn trong tay bộ Thông Tin.

Nhưng tôi vẫn ấp ủ mãi chuyện này trong thâm tâm, chờ đến ngày nay, hơn 30 năm sau, mới có dịp nói lên một cách minh chính, để cho dư luận của lớp hậu sinh phán xét, mà không sợ bị bọn tham nhũng, bất tài của chế độ quân phiệt tìm cách ám hại.
SỔNG MẤT CON MỒI!

Như trên đã nói, mục đích chính yếu và duy nhất của ĐT Thảo là vồ cho kỳ được Nguyễn Khánh,- một mình Nguyễn Khánh mà thôi!- hoặc loại ông ta ra khỏi vòng quyền lực, và cố tránh không gây đổ máu tới mức tối đa. Bởi thế ĐT Thảo đã đích thân chỉ huy nhóm binh sĩ, có chiến xa hộ tống, xông vào tư gia của Nguyễn Khánh đúng lúc đã được báo trước chắc chắn 100 phần trăm có mặt ông ta ở nhà. Khi ĐT Thảo và TT Linh với toán cận vệ tùy tùng đi theo hộ tống vào đến nhà Nguyễn Khánh thì không tìm thấy bóng dáng của Nguyễn Khánh đâu cả.

Trên mặt bàn, các món ăn còn bày la liệt, chén bát ngổn ngang. Có những chén cơm còn đang ăn dở. Tô canh còn hâm hẩm nóng. Như vậy chứng tỏ Nguyễn Khánh vừa rời bàn ăn chưa bao lâu. ĐT Thảo ra lịnh cho binh sĩ lục soát khắp nhà, nhưng vẫn không tìm ra tông tích. ĐT Thảo biết con cá bự đã vọt khỏi mẻ lưới này rồi, nhưng vẫn chưa thất vọng, ông vội vàng ra lịnh cho đoàn binh sĩ tuỳ tùng phóng ngay sang bộ tư lệnh Không Quân.

Đến đây, tôi tưởng không gì hay hơn là trích lại một đoạn văn trong hồi ký "Việt Nam Nhân Chứng" của cựu tướng Trần Văn Đôn, đã kể lại lời tự thuật của tướng Khánh trong giây phút chạy trối chết ấy như sau:
- Tôi (lời của tướng Đôn) đáp:
- Thôi chuyện đã qua, nhắc nhở làm chi. Anh thật may mắn quá. Làm sao thoát được vụ đảo chánh hay quá vậy?
Nguyễn Khánh cười và bắt đầu kể lại:
-"Thời gian sau này, thỉnh thoảng tôi có đi dự hội nghị hàng tuần về ấp Tân Sinh. Tham gia hội nghị thường gồm các nhân vật bên chánh phủ, quân đội, và bên phí Mỹ nữa.

Ngày 18.2. tôi đang công tác ở Qui Nhơn, văn phòng tôi điện thoại cho hay Mỹ yêu cầu tôi ngày mai đi dự hội nghị trên, vì hôm đó có tân thủ tướng Phan Huy Quát lần đầu tiên đi dự.

Ngày 19.2 tôi dự hội nghị từ 10 giờ đến 12 giờ, xong rồi về nhà ăn cơm (ở trong tổng tham mưu) với vợ và con gái tôi. Lúc đó khoảng 13 giờ, chúng tôi đang ăn cơm, chuẩn tướng Thắng (ghi chú thêm của ĐVN :Nguyễn Đức Thắng, pháo binh, cũng đóng ở Gò Vấp) vào cho hay có bọn lính đến chiếm bộ chỉ huy thiết giáp. Tôi biết có đảo chánh, nên kêu xe dân sự đưa vợ con tôi ra khỏi bộ tổng tham mưu, lên thẳng căn cứ không quân. Khi đi vào cổng không quân thì một đoàn quân xa chở đầy lính đang tiến về hướng tổng tham mưu. Tôi tưởng bọn nó đi hành quân về, không dè đảo chánh, lẹ quá.

Đến cổng không quân, tôi thấy 2 chiến xa đậu 2 bên cổng. Như thế, coi như bọn đảo chánh đã chiếm rồi. Tôi cứ tự nhiên cho xe đi vào, bọn lính trên chiến xa chào tôi, tôi cũng chào lại, cứ phớt tỉnh. Tôi cho xe chạy đến gần nhà ông Kỳ, nhưng giữa đường lại gặp xe ông Kỳ đi ra. Ông Kỳ ngoắc tôi và bảo sang xe. Tôi bỏ đoàn xe tôi lại và qua xe ông Kỳ, đi ra chỗ máy bay đậu. Các đường trong căn cứ không quân đều có xe thiết giáp chận, nên chúng tôi bỏ luôn xe, cắt hàng rào giây kẽm gai chui qua và chạy mau đến phi cơ. Khi đến phi cơ, tôi đuối quá, không trèo lên nổi, phải nhờ đỡ lên. Phi cơ mở máy và cất cánh ngay, không kể xuôi gió và ngược gió gì hết. Phi cơ vừa cất cánh khỏi mặt đất thì thấy một đoàn xe thiết giáp đến chiếm phi đạo. Thật là may! Tôi nhờ tướng Kỳ đưa xuống Vũng Tàu..." (trang 358...).

Tôi tạm ngắt đoạn văn trích dẫn nơi đây, để kể hầu bạn đọc lời của ĐT Phạm Ngọc Thảo đã tường thuật cho tôi nghe cái sát na sống sót của tướng Khánh như sau:
- Khi tôi vào nhà Khánh, thấy trên bàn còn bừa bãi thức ăn. Mấy chén cơm còn đang ăn giở. Tôi biết ngay hắn đã chuồn qua bộ tư lệnh Không Quân rồi. Cho đến giờ phút này các chiến xa của mình đã chiếm đúng các vị trí chỉ định rồi. Từ đầu đến cuối tôi không ngồi trên một chiến xa nào. Tôi chỉ dùng xe nhỏ để chạy tới chạy lui, điều động cho dễ dàng và nhanh chóng... Lập tức tôi ra lịnh cho chiến xa tràn vào phi đạo, đồng thời tôi cũng dùng xe nhỏ chạy qua đó. Tới nơi, tôi thấy một chiếc máy bay dân sự đang rề rề trên phi đạo. Khi cất cánh nó còn lắc lư, lảo đảo dữ lắm. Tôi nghi quá nhưng không dám ra lịnh cho chiến xa bắn hạ chiếc máy bay đó, vì sợ chết oan người vô tội. Tôi không chắc có Nguyễn Khánh trong đó. Làm sao hắn có thể chuồn lên phi cơ lẹ như thế được, và phi công nào mà túc trực sẵn để lái máy bay đó cho hắn? Trong lúc còn đang phân vân, mấy anh em kêu tôi cứ ra lịnh cho chiến xa bắn đại. Nhưng tôi không nỡ...

Tới đây, ĐT Thảo buông tiếng thở dài mỏi mệt. Nhưng lát sau, anh lại nói tiếp:
- Chỉ một tích tắc phân vân đó tôi đã để lọt con cá bự ra khỏi lưới. Nhưng không sao, chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội. Thua keo này bày keo khác...

Như vậy, đoạn văn vừa trích dẫn ở trên đã bổ túc chặt chẽ, và đầy đủ cho những điều tôi đã biết về nguyên nhân thất bại của cuộc động binh ngày 19.2 65.

Gỉa thiết, nếu trong giây phút định mệnh ấy, ĐT Phạm Ngọc Thảo ra lịnh cho chiến xa bắn hạ chiếc phi cơ chở tướng Khánh và tướng Kỳ ngay trên phi đạo. Như vậy, về sau này làm gì có cái gọi là "Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương" hay còn gọi là chánh phủ của người nghèo, khiến cho đất nước càng nghèo thêm, đến tan nát.

Đến trang 360 của hồi ký, tướng Đôn vẫn còn tường thuật lại lời của Nguyễn Khánh về vụ mưu toan gọi Phạm Ngọc Thảo về nước để ám hại như sau:
-"Còn vấn đề ĐT Phạm Ngọc Thảo, tại sao anh lại cho Thảo về mà không bắt nó?"
- Lúc Thảo làm tùy viên báo chí ở tòa đại sứ VN bên Mỹ, tôi đã biết nó mưu mô đảo chánh tôi, nên tôi nhờ chánh phủ gọi Thảo về cốt để bắt nó. Nhưng khi Thảo rời Hoa Thịnh Đốn để về VN, thì toà đại sứ VN ở Mỹ không cho hay. Đến khi Thảo về ghé Hồng Kông một đêm, ông lãnh sự tại đây biết và đánh điện tín cho tôi, nhưng hôm ấy nhằm ngày lễ, mãi đến hôm sau, họ mới trình tôi biết thì trễ quá rồi. Phạm Ngọc Thảo về đến Sài Gòn thì biến mất cho nên tôi bắt hụt ".

Đọc thêm đoạn văn này, chắc bạn đã thấy rõ: Đây là một cuộc thư hùng, đấu trí một mất một còn giữa một ông đại tướng, quyền khuynh thiên hạ, dưới tay có hàng triệu quân, nhất hô bá ứng với một ông đại tá trơn, dưới tay không có một tên quân, và trong tay không có một tấc sắt. Hay còn có thể nói, đây là cuộc chiến sống còn giữa kẻ CHÍNH người TÀ, và giữa những người YÊU NƯỚC THỰC SỰ với kẻ PHẢN DÂN HẠI NƯỚC!

Trong cuộc chiến cá nhân giữa Khánh -Thảo, nhưng mang tính chất rất tiêu biểu ấy, nếu quân gian tà, phản dân hại nước đã thắng thế và tồn tại trong vai trò lãnh đạo quốc gia, tất nhiên đất nước sẽ ngày càng thêm suy sụp, lụn bại, đến tiêu tan. Đó là hậu quả tất nhiên đã đưa đến thảm trạng ngày 30.4.75, và cuộc sống lưu vong tủi nhục bây giờ!

Chưa hết, xin mời bạn bạn đọc thêm mấy câu nói sau đây của tướng Khánh, để biết rõ hơn mặt trái của 4 chữ "huynh đệ chi binh" của các tướng lãnh VNCH, đã có thời cầm vận mệnh dân tộc, kể cả sinh mệnh của trên một triệu quân nhân trong tay:
-"...Tôi đã lỡ làm bấy nhậy trong nước rồi, bây giờ tôi đi ngoại quốc để phá quốc tế chơi. Đối với anh, dù sao tôi cũng coi anh như anh cả của tôi, tôi muốn hỏi ý kiến anh về vấn đề này: Làm đại sứ lưu động, nhưng phải đặt văn phòng ở một chỗ nào để hoạt động chứ. Theo anh nên chọn ở đâu?"... .
- Đã là đại sứ lưu động, tôi sẽ hoạt động ở Liên hiệp Quốc. Tôi cần có một văn phòng gần trụ sở Liên hiệp quốc.
-"Ý anh muốn kiêm luôn chức đại sứ ở Hoa Thịnh Đốn, chỗ ông Khiêm chứ gì?" (lời ông Đôn).
- Thì tự nhiên. Hôm 19.2 ông Khiêm tuyên bố ủng hộ Thảo, tức là ông theo phe đảo chánh rồi, bây giờ còn mặt mũi nào mà ông ta ở lại nữa, lẽ dĩ nhiên ông ta phải đi.
- Anh biết (vẫn lời ông Đôn) dư luận ở ngoài, người ta cho rằng anh đã đuổi ông Khiêm ra khỏi nước, bây giờ anh lại muốn chiếm chỗ của ông Khiêm, như vậy là anh muốn đuổi ông Khiêm một lần nữa sao? Dư luận sẽ phê phán không tốt cho anh đâu.
-"Ừ, thì phải chịu vậy chứ sao bây giờ!" (trang 361, VNNC của TVĐ).
Than ôi:
- "Nhố nhăng trong một lớp tuồng,
Rồi ra ai cũng vào buồng như ai!"
Open in new window( Foto: Đặng Văn Nhâm và cựu Đại Tá Mã Sanh Nhơn, cựu tỉnh trưởng Gia Định)
Đã như thế mà mấy năm sau này, ở hải ngoại, ông Khánh vẫn còn đôn đáo, chạy chọt với CSBV để xin về VN cộng tác, rồi lại còn lăng xăng nhảy vào vụ đón rước cựu đại tá CSBV Bùi Tín, cùng với bác sĩ Bùi Duy Tâm ở Mỹ. Lại còn có cả Ân Con (Trần Văn Ân), cựu giám đốc Báo Chí, cựu dân biểu gia nô thời đệ nhị CH muốn theo đóm ăn tàn!

Cách nay mấy năm, lúc cựu đại tá Mã Sanh Nhơn còn sống ở San José, một hôm gặp tôi đã ôm chầm lấy tôi, xin chụp hình kỷ niệm. Rồi anh ta hớn hở khoe bây giờ Nguyễn Khánh đang được CSBV trọng nể lắm. Ông Khánh đã tạo được nhiều liên hệ với họ. Bọn CSBV sẽ mời ông ta về nước hợp tác v.v... Từ trước đến sau Mã Sanh Nhơn vẫn là bộ hạ thân tín của Nguyễn Khánh. Tôi biết anh ta rất nhiều và rất rành rẽ qua nhiều giai đọan làm tỉnh trưởng ở VN. Tị nạn sang Mỹ, ở San José, anh ta có tiền, mở một tiệm bán rượu để sinh nhai... Trong khi đó, anh ta chẳng biết tí gì về tôi cả. Anh ta lại còn ngỏ lời dụ khị tôi tham gia ủng hộ ông Khánh. Tôi nghe anh ta nói mà cười thầm trong bụng!
Sau đó, tôi về Âu Châu không bao lâu thì nghe tin Mã Sanh Nhơn đã qua đời!

SAU NGÀY 19.2.65

Bây giờ tôi xin trở lại diễn tiến vụ động binh ngày 19.2.65. Khi ĐT Thảo và TT Trịnh Anh Linh cùng đoàn tùy tùng vào Tổng Tham Mưu, tôi không được phép bám theo, nên lái xe cùng với Sáu Cứ quay về tòa soạn, sau khi đã phân công và để lại mấy nhân viên mặc thường phục, dùng xe gắn máy chạy đi liên lạc và săn tin tại các điểm nóng. Họ được lịnh, nếu có tin gì bất ngờ phải điện thọai về toà soạn báo ngay lập tức. Khoảng 3 giờ chiều, tôi được điện thoại báo cho biết ĐT Thảo và chiến xa đã di chuyển xuống bến Bạch Đằng, và cuộc lục soát trong tư dinh tướng Khánh, gần bên trụ sở của cơ quan Trung Ương Tình Báo, đang diễn ra. Tôi vội xách xe cùng với Sáu Cứ chạy ra bến Bạch Đằng.

Lúc đó ĐT Thảo đang đứng bên cạnh một chiến xa, trả lời phỏng vấn của mấy ký gỉa ngoại quốc. Chung quanh ĐT Thảo, cận vệ và tùy tùng đứng đầy. Quần chúng hiếu kỳ cũng bu đến xem đông nghẹt. Kế bên ĐT Thảo lúc nào cũng thấy có TT Linh mập phệ, trên người quấn đầy những băng đạn, chằng chịt trông như các chiến sĩ Mễ Tây Cơ. Tôi cố lách mình vào chỗ ĐT Thảo để nghe tin tức . ĐT Thảo nói với tôi vắn tắt: "Nó chạy trốn mất rồi!"

Tôi vô cùng kinh ngạc, khi nghe tin con cá bự đã lọt lưới trong đường tơ kẽ tóc. Bao nhiêu công trình xếp đặt tỉ mỉ hàng tháng trời của chúng tôi trong giây phút chót đã hoá ra mây khói!

Khi ĐT Thảo ra lịnh cho TT Linh đem quân vào khám Chí Hòa, để thả bác sĩ Trần Kim Tuyến ra, thì tôi và Sáu Cứ cũng rời bến Bạch Đằng, trở về tòa soạn, lo tiếp tục công việc hằng ngày như thường lệ. Tôi biết ngay sau đó ĐT Thảo cũng lên xe rời khỏi bến Bạch Đằng và đi vào bí mật luôn.

Về tới toà soạn, đầu óc tôi vẫn còn hoang mang, tôi mở máy phát thanh thường trực để đón tin tức về vụ đảo chánh đang diễn ra, nhưng thực sự để theo dõi tin tức liên quan đến cá nhân tướng Khánh. Tôi cũng dặn anh tổng thơ ký tòa soạn, khi nào nhận được bản tin Việt Tấn Xã, AFP, Reuter hay UPI buổi chiều, ấn bản cuối cùng, nếu có tin tức gì liên quan xa gần đến cuộc đảo chánh hôm nay, lập tức lọc riên ra, đưa cho tôi coi trước khi dùng làm tin cho tờ báo. Anh tổng thơ ký toà soạn có hơi ngạc nhiên về sự đặc biệt quan tâm của tôi đối với những tin tức loại này, nhưng tuyệt nhiên không biết tí gì và cũng không nghi ngờ gì về sự liên can của tôi đối với cuộc đảo chánh. Từ trước đến nay, những loại tin này ít khi tôi dòm ngó đến. Tôi để cho anh tùy nghi chọn lọc, cắt xén và sào nấu thành một bản tin tổng hợp để đăng trên báo.

Chưa đầy 15 phút sau, máy phát thanh trong phòng làm việc của tôi loan tin về tướng Khánh đã chạy thoát đến Vũng Tàu. Có một lực lượng dân sự gọi là "Bảo Vệ Dân tộc" đã nổi dậy biểu tình chống tướng Khánh và đòi phải thành lập ngay một chánh phủ dân sự. Đồng thời, tôi còn nghe đài phát thanh Ba Xuyên loan truyền lời hiệu triệu quân đội của tướng Khánh và kêu gọi các binh sĩ tham dự cuộc đảo chánh hãy trở về đơn vị.

Khi bản tin cuối cùng của Việt Tấn Xã về tới, tôi được trình bản tin vắn tắt vế tướng Trần Thiện Khiêm, đang giữ chức vụ đại sứ tại Hoa Thịnh Đốn nhưng đã vừa rời nhiệm sở và đang trên đường về Việt Nam, khi nghe tin có đảo chánh. Lúc đó, ông Khiêm đã tuyên bố ủng hộ cuộc đảo chánh này. Nhưng dọc đường, tướng Khiêm hay tin cuộc đảo chánh bất thành, nên đã dừng lại ở Phi Luật Tân, không về thẳng Sài Gòn, theo dự tính.

Khi tướng Khánh hay tin này thì giận lắm, liền ra lịnh phạt ông đại tướng Trần Thiện Khiêm 60 ngày trọng cấm, và tuyên bố sẽ kêu ông Khiêm về nhốt.

Về phần ĐT Khiêm đã hưởng ứng cuộc động binh của ĐT Thảo, nhằm lật đổ tướng Khánh, bị bại lộ và đã bị tướng Khánh ban cho 60 "củ", dại gì ông ta mang thịt về nạp cho cọp.

Sau khi cuộc săn bắt tướng Khánh đã bị xẩy rồi, các nhân vật chủ mưu cuộc động binh này như: ĐT Phạm Ngọc Thảo, thiếu tướng Lâm Văn Phát (tham gia vào giờ chót), đến Sáu Bạch, Năm Vàng, Ba Hưng v.v... đều rút lui ngay vào bí mật. Nhưng các đơn vị chiến xa của đại úy Ba Hưng vẫn còn nằm chình ình trước cổng bộ tổng tham mưu, trên đường Công Lý, cho đến trưa ngày 20.2.65, như muốn ăn vạ, là vì các sĩ quan chỉ huy cũng đã vọt mất tiêu hết rồi.

Từ đầu đến cuối cuộc động binh này đã không nổ một tiếng súng nào. Theo tôi biết, nếu có nổ súng tức là mạng của tướng Khánh không còn nữa và cuộc động binh đã đạt được mục tiêu tối hậu của nó trong giai đoạn đầu.

Đến đây, tôi nghĩ nên nhường lời lại cho tướng Nguyễn Chánh Thi, lúc bấy giờ ông đã được đề cử làm tư lệnh "Quân Đoàn Giải Phóng Thủ Đô". Mặc dù đóng vai tư lệnh Quân Đoàn Giải Phóng Thủ Đô, nhưng trong quyển hồi ký "MỘT TRỜI TÂM SỰ " của tướng Thi người ta cũng không tìm được một bí ẩn lịch sử nào, ngoại trừ một vài tiết lộ không quan trọng như sau:
-"...Nguồn tin cho biết là tướng Lâm Văn Phát và đại tá Phạm Ngọc Thảo muốn đến Biên Hòa để gặp tôi và Nguyễn Cao Kỳ, để giảng hòa. họ đề nghị khi gặp nhau thì có một tướng Mỹ đi theo. tôi quyết định bay đến Biên hòa để biết rõ tình hình hơn.

Một số tướng lãnh, ông phó thủ tướng Trần Văn Tuyên, trung tá Phạm Văn Liễu, cùng một số nhân vật của chánh phủ Phan Huy Quát đón tôi tại phi trường Biên Hòa.

Sau một hồi thảo luận về cuộc đảo chánh thì tướng Nguyễn Khánh lặng lẽ đi vào chỗ chúng tôi với vẻ mặt tiều tụy và mệt nhọc. Tôi hỏi tướng Khánh:
- "Đại tướng biết vì sao có cuộc đảo chánh này không?"
-"Chúng nó là một lũ điên- tướng Khánh trả lời- . tôi sẽ bắt hết chúng nó. Nếu tôi không mau chân thì chúng nó đã tóm cổ tôi rồi. Tôi không thể dễ dãi nghe thêm những cảm nghĩ lầm lạc ở ông ta. Tôi thấy cần đưa ông ta trở về với thực tế. Trong quá khứ gần, tôi đã một vài lần nói thẳng với ông, nhưng xét ra chưa đủ.
Tôi sẵng giọng:
-"Cuộc đảo chánh hôm nay là nguyên nhân của cuộc đảo chánh bất thành ngày 13.9.64. Chắc đại tướng còn nhớ rõ, sau khi dẹp yên cuộc binh biến 13.9.64, ông đã quên tất cả những lời hứa và chỉ nên bằng lòng với quyền hạn của mình. Ông tin vào lời tâng bốc, nịnh hót, cho nên mới lại xảy ra những chuyện lộn xộn như hôm nay.

Tuy vậy tướng Khánh vẫn chưa chịu tỉnh ngộ. bọn phiến loạn đã rút đi gần hết, khi chúng tôi tiến đến.

Hôm 21.2., tất cả tướng lãnh của quân đội VNCH đều có mặt. Chúng tôi đều đồng ý là tướng Nguyễn Khánh cần phải được giải nhiệm, vì sự tham quyền cố vị của ông ta rất có hại cho đất nước và dân tộc. Ông ta đã lạm dụng, chia rẽ tôn giáo,và thao túng quân đội. Ông Phan Khắc Sửu không thể lùi, bấm trán một lúc rồi thuận theo. Thế là sắc lệnh ngưng chức Nguyễn Khánh đã ký xong.

Vài chục tiếng đồng hồ sau đó, ngày 25.2.65, Nguyễn Khánh từ gĩa VN, lên máy bay đi làm đại sứ lưu động. Ông được thủ tướng Phan Huy Quát tưởng thưởng công lao với một huy chương bội tinh cao nhất, làm mọi người ngạc nhiên... "MTTS của NCT, trang 292,293,294, và 297).

Đọc đến đây, chắc bạn đọc không khỏi ngạc nhiên, tự hỏi: Một khi đã khẳng định tội trạng của Nguyễn Khánh là: LẠM QUYỀN, GÂY CHIA RẼ TÔN GIÁO, THAO TÚNG QUÂN ĐỘI, THAM QUYỀN CỐ VỊ, RẤT NGUY HẠI CHO ĐẤT NƯỚC VÀ DÂN TỘC... ", đều là những trọng tội đáng đem ra tòa xử án nghiêm chỉnh, để bảo vệ kỷ cương quốc gia và làm gương cho hậu thế, thì thại sao lại chỉ... NGƯNG CHỨC tổng tham mưu trưởng quân đội mà thôi?

Rồi lại còn được bổ nhiệm đi làm ĐẠI SỨ LƯU ĐỘNG, biến cái chức "đại sứ của quốc gia"- đại diện cho cả một chánh quyền và một dân tộc ở ngoại quốc - thành một câu châm ngôn tiếu lâm thời đại“ được làm vua, thua làm “đại sứ”!

Nếu thâm tâm những người cầm quyền lúc bấy giờ cho rằng đi làm đại sứ lưu động tức là một "hình phạt lưu đày viễn xứ", vậy tại sao cả một chánh phủ đương quyền ra đưa tiễn tại sân bay, rồi còn trân trọng ban tặng cho tên tội đồ trước giờ biệt xứ một huy chương BỘI TINH CAO QUÝ NHẤT của quốc gia? Như vậy, chẳng khác nào bôi tro, trát trấu lên gía trị của cái huy chương goị là cao qúi nhất ấy.

Người xưa quan niệm: “Một nước mà văn quan không sợ chết, võ tướng không tham tiền thì nước ấy thịnh trị”.

Suốt hai thời đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa miền Nam VN, trải qua hàng mấy chục năm trời, tôi để ý không thấy có một văn quan hay võ tướng nào có được điều kiện tối thiểu và duy nhất ấy. Gần như tất cả đều rất sợ chết và rất ham tiền! Bởi lẽ đó, chỉ tội nghiệp cho quần chúng và tập thể binh sĩ ở miền Nam mà thôi!
(Còn tiếp)



Bài khác
01.04.2010 20:00 - BÀI HAI.- ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?!
31.03.2010 18:50 - CỰC LỰC PHẢN BÁC NHỮNG VU KHỐNG MẠ LỴ TƯỚNG ĐỖ MẬU CỦA 2 ÔNG TRAN LUC THU VÀ NGUYỄN QUANG
28.03.2010 16:50 - PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?! -
27.03.2010 17:30 - ”PHẢN PHÁO TRẬT LẤT” CỦA LỮ GIANG HAY ” THẰNG GÙ TỰ LẬT TẨY SỬ SẠO GIA”?!
19.03.2010 16:20 - ÔNG BÀ Đ.T. THỦ TƯỚNG TRẦN THIỆN KHIÊM VÀ NHỮNG CHUYỆN THÂM CUNG BÍ SỬ

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
4 người đang xem (3 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 4

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 5555
Hôm qua: 3338333833383338
Total: 765335765335765335765335765335765335
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved