Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Việt Nam TV Online
Quản trị
Webmasters

GioTay
 

BBC
RFA Radio
RFI Radio
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
Dịch thuật, thơ, văn :  NHỮNG THI PHẨM của NGỌC AN
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 20.09.2008 23:18 (46 lần xem)

Bài thơ Xuân cho anh

Em đau xót bởi mùa xuân chưa trọn
Lỡ cuộc tình, tan cả giấc mơ hoa
Vùi xuân xanh trong ảo ảnh ngọc ngà
Men rượu đắng pha vào hương kỷ niệm…
Anh đã đến bằng tình yêu ngọt lịm
Ru hồn em vào cõi mộng liêu trai
Giấc Nam Kha thao thức giữa đêm dài
Yêu một kiếp cho thêm sầu vạn cổ
Em vẫn hiểu bến tình và bể khổ
Nửa cuộc đời sương gió nặng bờ vai

Thân lưu vong mòn mõi những tháng ngày
Thương quê mẹ dầm chan mưa nắng phủ
Thương quê cha cả một đời ấp ủ
Mong đàn con đất Việt rạng danh thơm
Sang quê người cái khó bó cái khôn
Lầm lũi mãi vì miếng cơm manh áo
Người em yêu cũng một đời tần tảo
Đổ mồ hôi chan lấy bát cơm đầy
Đem chân tình nới rộng những vòng tay
Dâng trọn vẹn óc tim cho lý tưởng
Người em yêu quyết cùng em một hướng
Xây dựng tương lai hạnh phúc lâu dài
Dẫu cuối đời tình vẫn chẳng nhạt phai
Yêu nồng thắm như ngày xanh tuổi trẻ
Nắm tay em anh ngọt ngào nói khẻ
Tình yêu ta do đồng điệu xây thành
Em là bao ước vọng của riêng anh
Chung nhịp bước trên con đường hoa nở
Em là nắng, là mưa hay là gió
Của tinh cầu dâng đến để anh thương
Xoa dịu trong anh bao nỗi chán chường
Em là cả thiên đường anh mong đợi
Hãy hy vọng ngày quê hương quật khởi
Hoa nở bên sân mừng đón ta về
Cuối cuộc đời an hưởng với làng quê
Với biển cả bao la tình dân tộc
Mơ ước đó đôi ta thề sẽ được
Hỡi quê hương hãy chờ đợi một ngày ……
Nguyễn Phan Ngọc An 2008

Ba chục mùa xuân

Lại một mùa xuân đến nữa rồi
Bên hiên xào xạc lá vàng rơi
Nghe mềm nhung nhớ trời quê mẹ
Ba chục xuân trơi giạt xứ người

Chẳng thấy hoa mai, chẳng thấy đào
Đâu câu đối đỏ, gốc nêu tươi
Để treo câu đố trên cành lá
Mừng đĩn giao thừa pháo nổ vui

Chỉ một mùa xuân lạ đất trời
Đã nghe tan tác giọt sầu rơi
Tưởng như biển cả khơ dịng nước
Và lối về xưa … dở khĩc cười

Ba chục giao thừa chẳng khĩi hương
Tấc lịng câm lặng với đau thương
Quê cha đất mẹ khơng cư ngụ
Làm kiếp phong trần sống tựa nương

Chẳng biết bao giờ trọn ước mơ
Hoa lịng nở rộ những dịng thơ
Cho cha cho mẹ khơng buồn tủi
Được nén hương thơm phủ nấm mồ

Nghĩ đến mà đau dân tộc tơi
Điêu linh tang tĩc lệ đầy vơi
Ai đem xương trắng phơi thành núi
Máu đỏ thành sơng … hận ngút trời

Lưu xứ lịng đau nhớ cố hương
Mỗi mùa xuân thức trắng canh trường
Kể sao cho xiết thân tầm gửi
Đất khách trời quê mãi vấn vương !


ÐÊM BA MƯƠI

Ðêm ba mươi, đêm dài như vơ tận
Chiến sĩ buồn dõi mắt phía trời xa
Quê hương xưa thăm thẳm giải ngân hà
Trong tiềm thức niềm đau đang trổi dậy
Chiến sĩ khơng quên bão giơng ngày ấy
Máu loang dịng trên chiến địa xơng pha
Vợ mất chồng và con lại mất cha
Bao thảm cảnh quanh vịng khăn tang trắng
Người chiến sĩ đâu quản gì mưa nắng
Xả thân mình cho hạnh phúc muơn dân
Cĩ bao giờ vui hưởng được mùa Xuân
Giữa bất hạnh núi rừng pha máu đỏ
Xác chiến hữu dập vùi qua lớp cỏ
Cuối cuộc đời thê thảm chẳng người thân
Chẳng khĩi hương bay cũng chẳng mộ phần
Thân mục rữa tan dần vào cát bụi !
Cịn nữa...đau thương chiến tranh dung rủi
Hy sinh bao phần thân thể ngọc ngà
Là ngọc là vàng quý giá của ơng cha
Nay bỏ lại trên chiến trường uất hận !
Nỗi khổ niềm đau dài như bất tận
Biển đơng buồn ơm xác vạn dân ta
Máu lửa ngập trời bão dậy can qua
Cịn thảm họa nào cao hơn thế nhỉ ???

Ðêm ba mươi dài như bao thế kỷ
Anh gục đầu nước mắt đọng rèm mi
Là chiến binh anh dũng cĩ sợ gì
Nay ứa lệ từ tâm linh uất nghẹn
Nay anh khĩc cho đời trai tủi thẹn
Chí khí hùng chẳng giữ được non sơng
Ðể máu xương dân Việt phải chất chồng
Cao như núi và sâu lịng biển cả...

Ðêm ba mươi trắng đêm dài khơng ngủ
Phút chạnh lịng lệ rơi ướt vần thơ
Tơi cũng như anh lây lất kiếp bơ vơ
Hồi cố xứ mà tơ lịng...đứt đoạn !!!

NPNA


Đêm giữa ban ngày

Trong thời loạn, mạng người như cỏ kiến
Tôi viết lên đây một sự thật phủ phàng
Nhạc sĩ tài hoa, Châu, đích thực tên chàng
Giữa tháng tư đen, đời anh vào ngỏ tối !
Ngày tháng ấy tình yêu đang mở lối
Hương Lan và chàng tha thiết yêu nhau
Nàng hát, chàng đàn tâm sự đổi trao
Đường tơ dệt mộng, cung thương đậm đà …
Kết quả tình yêu là những tinh hoa
Bốn con trẻ sinh ra trong thời loạn
Dìu dắt vợ con trong vùng lửa đạn
Thế cuộc đổi dời…bão giông ùa tới …
Gia đình chàng phải đi vùng kinh tế mới
Nước độc rừng thiêng khiến đôi mắt mù lòa
Ngày tháng đớn đau trong dòng lệ nhạt nhòa
Còn chi nữa…tài hoa đành ôm tủi hận !
Trời chẳng thương cho kiếp người lận đận
Góc phố vĩa hè đàn hát sinh nhai
Cực khổ bên nhau suốt cuộc đường dài
Lời ca vàng đưa Châu, Lan vào miên viễn !
Đêm giữa ban ngày…cho thế nhân suy diễn
Tội tình chi cả bốn trẻ thơ ngây
Tội ác tày trời, kẻ quyền chức hôm nay
Thủ tiêu bao mạng vì lời ca, tiếng đàn…
Tôi viết lên đây một sự thật phủ phàng
Đau thương xúc động, tim tôi uất nghẹn
Xin đọc giả hãy cùng tôi cầu nguyện
Kẻ ác tội đền, cho ấm dạ những hồn oan !

NPNA 1979


ÐÊM HUYỀN THOẠI

Ðêm này nữa là bao đêm rồi nhỉ
Gợi niềm riêng thao thức suốt tàn canh
Thương ngày xanh, thương tuổi hạc mong manh
Nỗi u uất bạc mái đầu son trẻ

Trăng nghiêng bĩng mái tây lầu vắng vẻ
Cửa sầu đơn lấp kín mộng trùng phùng
Lệ lịng ai mờ nhạt dấu chân dung
Cho nỗi nhớ bắc cầu thiên định ý

Cịn cĩ ai bên ta là tri kỷ
Chia men nồng hịa khúc nhạc tri âm
Cịn cĩ ai lau dịng lệ âm thầm
Chia trăn trở hai phương trời cách biệt

Mạch sầu dâng, dịng suy tư da diết
Bĩng người xa mờ mịt nẻo tương lai
Tuổi thơ ngây chất nặng nỗi u hồi
Phương trời cũ, ấm lịng con khơng nhỉ

Rồi một mai dặm dài xa vạn lý
Nhớ thương con mẹ biết phải làm sao
Buổi phân ly lịng mẹ luống nghẹn ngào
Con nơng nỗi, mẹ ơm sầu bất tận

Sẽ cĩ lúc con gục đầu ân hận
Quyết định vội vàng tan mộng ngày xanh
Bẽ bàng con ơi … ảo vọng khơng thành
Cả vũ trụ khơng cĩ chi tồn tại

Mẹ ngồi đây giữa bĩng đêm huyền thoại
Nghe cơ đơn vây bủa tuổi về chiều
Chị em con nơi quê cũ đìu hiu
Con ơi … mẹ thấy chín chiều ruột đau !

NPNA


ÐÊM TỊCH LIÊU

Cơ đơn và buồn
Nào cĩ khác chi nhau
Người quạnh quẽ, kẻ châu rơi
Cũng bắt nguồn từ những giọt sầu
Cơ đọng lại từ muơn kiếp trước
Khi sinh ra …
tiếng chào đời là tiếng khĩc
Bể trầm luân hay hồn thiêng non nước
Chốn thiên đàng hay địa ngục trần gian
Lắm kẻ sang giàu, lắm kẻ gian nan
Áo khơng đủ ấm thân tằm tả tơi
Sáng chiều lê lết khắp nơi
Vĩa hè gĩc phố cho đời đối thương
Hột cơm chén gạo bên đường
Cũng là tiến kiếp vơ thường tái lai
Chẳng danh vọng, chẳng ngày mai
Tạo vay kiếp trước trả ngay kiếp này
Sơng mê, bến khổ là đây
Cơ trời trĩi buộc sợi dây vơ hình
Bĩng đêm vây phủ bình minh
Hiện thân mãn kiếp phù sinh mịt mù
Chọn đường tu, gắng cơng tu
Tiết đơng chẳng lạnh tiết thu chẳng buồn
Chẳng cịn đếm giọt sầu tuơn
Thân tâm an lạc, hồi chuơng nhiệm mầu
Phật gọi ta, thức tỉnh mau
Vương vịng hệ lụy nát nhàu gương son
Hồi tâm hướng thiện vẹn trịn
Cho dù đêm tối … chẳng cịn tịch liêu

NPNA


DĨ VÃNG CHƯA PHAI MỜ

Trời buồn mưa rơi rơi
Từng giọt sầu lên ngơi
Bầu trời sao âm u
Mây giăng màu tím sầu
Gợi trong ta niềm nhớ
Dĩ vãng chưa phai mờ

Người buồn trong cơ đơn
Nghẹn ngào thân ly hương
Ngày nào tay trong tay
Trao nhau lời ước thề
Ðọng đơi mơi mộng thắm
Bĩng cũ nay phương trời

Cịn gì đâu anh ơi
Ðường tình ta đơi nơi
Mặn nồng xưa cho nhau
Chơn sâu vào bể sầu
Nhìn cây khơ rụng lá
Xác phượng tím ru tình

Thơi, hãy về cùng cỏ cây
Những ngọt ngào trăn trở
Mộng thiên đường trong mơ
Người ơi người hãy nhớ
Yêu là mang chữ sầu
Ði trên đường thương đau …

NPNA


Đôi bờ sông thương
Vẫy tay chào giã biệt !
Con ở lại quê hương
Mẹ lên đường sang Mỹ…

Giọt nước mắt mẹ rơi
Nghẹn ngào con nức nở
Ôm hôn con lần cuối
Phi cơ…cất cánh rồi…

Trên bước lãng du…
Ruột đau từng đoạn
Thương con thơ dại
Giữa chốn bụi hồng
Một thân trơ trọi !

Tuyết rơi đất khách đau lòng mẹ
Sương phủ đầu xanh…trẻ xót xa
Vầng trăng soi mái tây lầu
Vầng trăng soi thấu…nỗi sầu trong ta…
Bao năm xa cách quê nhà
Bao năm trăn trở lệ sa từng dòng
Đêm đêm đối bóng điện hồng
Đêm đêm gục mặt nghe lòng thương đau
Làm sao…ngăn được giọt châu
Làm sao ngăn được…bể dâu cuộc đời !…

NPNA


Đối bóng tình nhân


Dòng kỷ niệm tìm người qua nét chữ Lời tâm tình để lại những vần thơ
Dưới trăng khuya em thao thức đợi chờ
Trông về hướng rừng xa đồi tuyết phủ…

Em muốn nhắc đến chuyện tình xưa cũ
Thuyền trôi xuôi nhưng nước cuốn ngược dòng
Bến tình em là bể khổ mênh mông
Nên lần lữa qua bốn mùa lá rụng…

Em muốn nói lời yêu trong tuyệt vọng
Muộn màng rồi, đôi ngả đã phân ly
Ray rứt riêng em, dòng lệ trào mi
Di ảnh đó…nhìn em như hờn giận ?

Người ở đó, vùng trời xa vô tận
Dõi mắt nhìn nhưng biết chỉ hoài công
Lạnh mùa đông đâu bằng lạnh trong lòng
Lần vĩnh biệt…ngàn thu không gặp lại !

Dù cách trở hay ngút ngàn quan tái
Hãy tìm nghe lời tha thiết ân cần
Xin một lần được đối bóng tình nhân
Dù một thoáng tao phùng trong giấc mộng …

NPNA


ĐƠI MẮT MÙA XUÂN

Người hẹn cùng ta xuân này
Lưu ly một chén tình say
Xuân về trong đơi mắt biếc
Ngọt lời yêu dấu đong đầy…

Người bảo cùng ta xuân trước
Tin yêu chỉ một vịng tay
Ta nghe từ con tim đỏ
Ngủ quên thức dậy từng ngày…

Người yêu ta như ta yêu người
Giận hờn như thuở đơi mươi
Thơi anh chín bỏ làm mười
Cho em sống lại nụ cười hồn nhiên

Người hứa gì cĩ nhớ khơng ?
Ngọt ngào giấc mộng chiêm bao
Tình trong tim trong mắt đẹp trăng sao
Ví dầu sơng kia rẻ nhánh
Biển bạc tình sĩng dữ đẩy thuyền xa
Tình yêu mình như trời nước bao la
Đầp ắp cả nhân gian cùng vũ trụ
Đơi mắt anh mùa xuân
Đơi tay anh ấm nồng
Cho em mơ trời rộng
Sãi đơi cánh chim hồng
Thiết tha đơi mắt tình nhân
Cho em trao trọn mùa xuân ân tình

NPNA


ÐƠNG BUỒN NHỚ MẸ

Mười tám năm bĩng mẹ hiền xa vắng
Ðơng quê người giá lạnh thấm hồn con
Tiếng kệ câu kinh phật dạy vơ thường
Nhưng lịng vẫn xĩt xa niềm nhớ tưởng

Con của mẹ bao năm dài vất vưởng
Ðời lưu vong đơn chiếc giữa gian truân
Nhớ năm xưa miền biển sĩng quây quần
Dù vất vả chẳng rời nhau gang tấc

Giờ mẹ đã bình yên nơi cõi phật
Biệt trần hồn tục lụy lắm gai chơng
Bỏ lại con lạc lõng giữa chiều đơng
Con mất mẹ cả thiên đường sụp đổ

Bao mộng ước đã nửa đường tan vỡ
Mẹ hiền ơi, nguồn sữa ngọt ơn sâu
Mẹ yêu ơi, trần thế nhuốm u sầu
Chữ hiếu thảo bao giờ con báo đáp

Cuộc đời đĩ từ quê hương bão táp
Dân tộc lầm than đất nước điêu linh
Sĩng dữ trùng dương biển cả vơ tình
Ðường vượt thốt bao oan hồn tức tưởi

Con của mẹ cũng từng qua những nỗi
Vượt sĩng tử thần lửa đạn quanh thân
Trở về đây con quỳ trước mộ phần
Dâng lên mẹ tình con bên hương khĩi

Cúi xin mẹ linh thiêng nghe lời gọi
Của cháu con trên vạn nẻo bơ vơ
Của quê hương đang mỏi mắt trơng chờ
Niềm hạnh phúc ấm no cho nhân loại …

NPNA

Dòng dư lệ

Anh bảo hồ thu trong mắt tôi
Bao nhiêu sầu mộng tái tê rồi
Giọt sầu khơi đọng dư âm cũ
Bởi thế hồ thu trong mắt tôi…

Anh bảo hồn thu trong mắt tôi
Nghe như sầu thẳm chứa chan rồi
Vì tôi xây dựng lâu đài cát
Bởi thế hồn thu trong mắt tôi !

Anh bảo tình thu trong mắt tôi
Bao nhiêu mơ ước vỡ tan rồi
Hồn thơ một kiếp sầu lai láng
Bởi thế tình thu đã chết rồi …

Anh hỏi sao tôi chẳng trả lời
Bởi tôi câm nín tự lâu rồi
Nguồn thơ là những dòng dư lệ
Thì biết chi đâu…để trả lời !

NPNA

ÐƠNG VỀ

Lá đã rụng đầy trên lối đi
Mùa thu vàng úa nỗi ai bi
Ðơng về trong giĩ buồn se lạnh
Ai biết lịng em trĩu nặng gì …

Chưa giã từ nhau sao vội đi
Nửa chừng lỗi nhịp khúc từ ly
Trăm năm một thống mơ hồ mộng
Người đã xa rồi, lệ ướt mi

Nhân thế đau buồn chuyện tử sinh
Bao nhiêu họa phúc giữa điêu linh
Phù du, tan hợp là thân phận
Biển khổ lênh đênh một chữ tình

Ai tiếc mùa thu, thương lá rụng
Ai về ấp ủ mộng xuân sang
Cho tơi gửi gấm niềm tâm sự
Ðến chốn vơ cùng của nát tan …

NPNA


DƯ ÂM

Em viết bài thơ xin tặng anh
Gửi theo cánh én mộng duyên lành
Nghe dư âm cũ cịn thao thức
Ðọng giữa thinh khơng chuyện chúng mình

Mây giăng phủ kín cả khung trời
Màu tím buồn sao giữa cuộc đời
Ngỏ ấy anh về trong lặng lẽ
Phương này lác đác lá vàng rơi

Biến thể màu xanh xao của lá
Gợi buồn nhan sắc một đời hoa
Du dương điệp khúc vờn trong giĩ
Gọi cố nhân về … sao vắng xa

Ðể trong hư ảo mờ nhân ảnh
Người đến rồi đi lá bỏ cành
Hồi niệm chân trời hương phấn nhạt
Than ơi ! tan vỡ mộng ngày xanh

Thuyền vẫn neo sầu nơi bến cũ
Sao trăng lặn khuất giữa mây mù
Ước chi nghìn kiếp trăng cịn đĩ
Soi bĩng thuyền con … mộng hải hồ

NPNA 1974

DU DƯƠNG BIỂN HÁT

Chiều nay mưa giĩ đi đâu
Khơng gian tĩnh mịch nghe sầu mênh mang
Lồi hoa lẻ bạn bên đàng
Du dương biển hát trên ngàn thơng reo
Từ xa một cánh buồm chèo
Nhẹ tay lướt sĩng thả neo ven bờ
Dáng chừng là một văn thơ
Cao gầy, mái tĩc bạc phơ phong trần
Khoan thai tao nhã văn nhân
Cánh chim biệt xứ sau lần ra đi
Chữ tình từ đĩ chia ly
Bên song nàng đợi người đi khơng về
Ba mươi năm giữ lời thề
Thuỷ chung nàng vẫn vẹn bề trước sau
Ngày nay tĩc đã phai màu
Xuân xanh thơi cũng nát nhàu thời gian
Người xưa quên chữ đá vàng
Về đây chi nữa… phũ phàng thêm thơi
Lồi hoa vẫn kiếp đơn cơi
Và người xưa vẫn giữ đời thủy chung
Chàng về tìm lại người thương
Giữa ngàn hoa nở trong lịng thi nhân
Chàng về tìm lại mùa Xuân
Dẫu thời gian cĩ muộn màng ước mơ
Ba mươi năm lẻ nàng chờ
Ba mươi năm chàng cũng bơ vơ xứ người
Sơng hồ phiêu bạt muơn nơi
Đảo điên trong chốn chợ đời bon chen
Lấy gì đáp tạ nghĩa ân
Xin dâng trọn vẹn mùa Xuân bên người
Cho em yêu cả trời vui
Tình ta sống lại như thời hoa niên
Hai tâm hồn một trái tim
Mùa Xuân rực rỡ bên thềm vu quy…

NPNA

Dưới lòng đại dương
Đêm hôm nay anh gánh dầu vượt biển
Chị ghé nhanh thông báo các bạn hiền
Rồi về nhà chị phục lạy tổ tiên
Cầu một chuyến vượt biên…nhiều may mắn !

Giờ phút khởi hành, trời vừa tắt nắng
Lặn hụp từng người, len dốc băng sông
Lo sợ triền miên vất vả chất chồng
Nhưng ai cũng quyết…một lòng vượt biển !

Một chuyến đi xa, không người đưa tiễn
Người nhìn người đầu óc nghĩ miên man
Kẻ tìm tự do, người tìm ánh sáng
Ở cuối chân trời…chưa rạng bình minh…

Sóng thần dâng cao, cơn bão nhận chìm
Hơn trăm mạng đã không tìm thấy xác
Thương những hoa xuân cánh đào tan tác
Vùi lấp đại dương, thịt nát xương tan…

Bao cảnh thương tâm, bao giọt lệ tràn
Một đất nước mang chứa chan buồn tủi…
Máu đổ thành sông, xương phơi thành núi
Đem sinh mạnh mình thí cuộc rủi may !

Từ kiếp nào cho bể khổ kiếp này
Triền miên thảm cảnh đọa đày dân Việt
Con quỳ xuống đây với lời thống thiết
Cứu khổ dân lành…một kiếp trầm luân !

NPNA 1980

DUYÊN THƠ

Réo rắt cung tơ điệu nhạc trầm
Trải hồn mặc khách với tao nhân
Lời thơ dìu dặt bay trong gió
Gửi đến muôn lòng…những vọng âm !

Bể dâu trong cuộc thăng trầm
Xa quê, mất mẹ âm thầm thơ đau
Trong ta chất một biển sầu
Tình riêng, tình nước giọt châu tuôn dòng
Thương người tát cạn biển đông
Thương ta một kiếp má hồng phôi pha
Vắt tim, máu, lệ trong ta
Góp thêm một chút hương hoa cho đời
Tiếng lòng gửi khắp muôn nơi
Duyên thơ gửi khắp…chân trời yêu thương !

NPNA


FATHER’S DAY

Mùa Hạ bắt đầu…
Ngày lễ Cha đã đến
Những đứa con lưu lạc
Thấy lòng như kim châm muối xát
Phía trời Âu muốn xuyên thủng quả địa cầu
Tìm trong ấy …
Bóng người Cha ẩn hiện
Như núi non cao tựa Thái Sơn
Cả một đời Cha ngậm nuốt tủi hờn
Cũng chỉ vì giang sơn nước Việt
Cả một đời Cha anh hùng tiết liệt
Gấm vóc này dành để lại đàn con
Ngày con còn bé nhỏ
Đến lúc con trưởng thành
Công cha nghĩa mẹ sánh bằng non cao
Gì hơn chín chữ cù lao
Ân sâu chẳng trả lòng nào đặng yên
Trong tâm chuốt mãi ưu phiền
Mẹ cha giờ đã về miền thiên thu
Biển xa dày đặc sương mù
Chỉ nghe tiếng sóng vỗ bờ ngoài khơi
Chỉ nghe gió hú trên đồi
Cô đơn chiếc bóng lòng thôi thúc sầu
Mẹ cha giờ ở nơi đâu ?
Phù du cõi tạm bể dâu cõi trần
Ngày từ phụ nhớ cha thêm
Nỗi niềm ly xứ từng đêm lệ tràn …

NPNA

Giã biệt

Vẫy tay chào giã biệt
Một thế giới bình yên
Sao nghẹn ngào mỏi mệt
Nghe máu chảy về tim…

Ta đi không trở lại
Phủ mặt giữa trần gian
Ngàn sau cơn điên dại
Rũ chết một hồn hoang…

Bên trời nổi bão giông
Ta khóc, một đời xa
Lòng như cơn biển động
Sóng cuồng giữa phong ba !

Lần đầu tiên ta hiểu
Nỗi đau đứng giữa đời
Quay lưng chân nhẹ bước
Từng nhịp sầu lên ngôi…

NPNA


CÁNH ÉN MÙA XUÂN

Cĩ con chim én về đâu đĩ
Gợi nhớ xuân nào nơi cố hương
Năm tháng yên bình trong dĩ vãng
Bâng khuâng nghe giọng hát lên đường

Những khúc bình ca từ cuối ngỏ
Ngọt ngào âm hưởng mẹ yêu thương
Sơng núi bao mùa yên giấc ngủ
Chiến tranh ly loạn cõi vơ thường

Giọt máu anh hùng cho vận nước
Chơn vùi xuân với tĩc pha sương
Cánh én mang niềm vui trở dậy
Mùa xuân luân vũ khúc nghê thường

Đồng ruộng nào cịn trơ gốc rạ
Đau lịng chim quốc khĩc tha phương
Thầm hỏi đêm dài nào gắn bĩ
Trăm con nước đổ lệ sầu vương

Cố xứ người về, xuân vẫn đợi
Hành trang mờ cả dấu sa trường
Dẫu chẳng Kinh Kha soi dấu sử
Triệu, Trưng, Phù Đổng với Hùng Vương

Lung linh hạt cát trên sa mạc
Hay chiếc thuyền con giữa đại dương
Ngược thủy triều nước vồ sĩng dập
Vẫn mơ màng hát khúc ly hương …

Nguyễn Phan Ngọc An


Mùa xuân nhớ biển dạt dào

Đêm trở giấc lặng người trong cô quạnh
Xuân lại về buốt giá một niềm đau
Được gì đâu mười lăm năm xứ lạnh
Vẫn nhớ thương miền biển sóng dạt dào…

Cảm ơn người cho ta thời vụng dại
Bên mái trường bên tà áo ngây thơ
Tuổi về chiều nhắc ra thêm ngần ngại
Còn chi đâu…quá khứ đã xa mờ…

Người lưu lạc ta một trời dong ruổi
Thân ly hương đâu ấm nỗi đoạn trường
Ta một kiếp làm người thơ không tuổi
Nhưng thời gian tàn ác chẳng chịu nhường

Ta bây giờ sầu lên từng sợi tóc
Bạc mắt môi và trắng cả tương lai
Ta bây giờ hay buồn và hay khóc
Thương mẹ cha lòng luống những ai hoài !

Nhớ khi xưa tung tăng vườn dậu tím
Nhà của ta sát bên cạnh nhà người
Mẹ của ta và mẹ người thân lắm
Từng chắt chiu cho rạng mặt với đời…

Ta với người mẹ cha giờ đâu nữa !
Từng lời thơ là dòng lệ tuôn rơi
Kỷ niệm xưa từ bao năm chất chứa
Giờ bung ra như sóng vỗ trùng khơi…

Ta nhớ quá mẹ hiền bên bếp lửa
Bữa cơm chiều phe phẩy quạt cho ta
Xứ của mình nhà luôn luôn mở cửa
Nhưng dường như cái nóng chẳng buông tha !

Nhưng ta vẫn một lòng yêu xứ biển
Tình đậm đà như cá một dòng sông
Tiếng reo vui khi hoàng hôn ẩn hiện
Thuyền bập bềnh lướt sóng giữa trời trong…

Ta bây giờ chỉ muốn về quê cũ
Sống an nhàn bên nấm mộ mẹ cha
Săn sóc con ta mùa mưa nước lũ
Sưởi nắng hồng tươi tốt những giàn hoa…

Ước mơ đó bao giờ ta thực hiện
Sẽ một đời ấp ủ mãi không thôi
Và tuổi trẻ từng đêm về hiện diện
Trên mái đầu đã bạc trắng như vôi…

NPNA
*



Bài khác
06.02.2009 12:15 - ÂM MƯU THÂM ĐỘC VÔ LƯỜNG CỦA THẦY TRÒ HỘ GIÁC-GIÁC ĐẲNG!
03.02.2009 17:20 - VI.- GIAI NHÂN TUYỆT SẮC của QUANG DŨNG TRONG BÀI THƠ ”QUÁN BÊN ĐƯỜNG” HIỆN LÀ MỘT LÃO BÀ ĐANG SỐNG LƯU VONG Ở HK !
31.01.2009 18:37 - ĐÔI ĐIỀU TÂM TÌNH CÙNG ÔNG NGUYỄN KHÁNH, CỰU ĐẠI TƯỚNG QLVNCH
30.01.2009 10:40 - Kỳ 45 HậU TRƯờNG CHÍNH TRị MIềN NAM - BỊ TRUY TẦM ĐỂ TRẢ THÙ
29.01.2009 11:36 - GIẢNG HUẤN TÌNH DỤC của Bác Sĩ TRẦN ĐẠI SỸ
27.01.2009 09:53 - KÝ GIẢ SƠN VƯƠNG , TƯỚNG CƯỚP ANH HÙNG HÀO HIỆP VÔ SONG CÙA LÀNG BÁO MIỀN NAM!
23.01.2009 19:44 - Những Mùa Xuân Qua
23.01.2009 19:37 - Những Mùa Xuân Qua
22.01.2009 12:20 - ĐÔI LỜI NÓI THÊM VỀ VẤN ĐỀ: ” TẠI SAO PHẢI GIẢI OAN VÀ PHỤC HỒI DANH DỰ CHO PHẠM QUỲNH ? ”
22.01.2009 12:14 - ĐÔI LỜI NÓI THÊM VỀ VẤN ĐỀ: ” TẠI SAO PHẢI GIẢI OAN VÀ PHỤC HỒI DANH DỰ CHO PHẠM QUỲNH ? ”
21.01.2009 06:50 - Kỳ 44 HậU TRƯờNG CHÍNH TRị MIềN NAM - PHẠM NGỌC THẢO LÀ AI?
19.01.2009 22:53 - V.- GIÁ TRỊ TÁC PHẨM VÀ THỰC CHẤT CUỘC ĐỜI CUẢ THI SĨ QUANG DŨNG:
17.01.2009 10:50 - TRIỂN LÃM "VAALA" Ở BOLSA CHỈ NHẮM SỈ NHỤC, KHIÊU KÍCH CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN CS HẢI NGOẠI!
16.01.2009 12:29 - ĐĂNG LẠI TOÀN BỘ GIẶC THẦY CHÙA I của ĐẶNG VĂN NHÂM
14.01.2009 13:50 - THÍCH NHẤT HẠNH THEO VOI HÍT BÃ MÍA: MẤT CẢ CHÌ LẪN CHÀI!

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên Thành viên:

Mật Khẩu:

Lưu nhớ



Quên mật khẩu?

Đăng ký thành viên
DVN - Giờ
Ai đang Online
7 người đang xem (6 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 7

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 1120112011201120
Total: 205372205372205372205372205372205372
Tìm kiếm
Võ thuật
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved