Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
-Phề bình & Bút chiến : NGUYỄN TÀ CÚC TRẢ LỜI NHÀ VĂN LÊ TẤT ĐIỀU (Kiều Phong), KẺ ĐANG MƠ MÒNG LÀM “VĂN PHIỆT”.
Đăng bởi DangHanhThien đăng ngày 20.09.2008 22:40 (251 lần xem)

NGUYỄN TÀ CÚC TRẢ LỜI NHÀ VĂN LÊ TẤT ĐIỀU (Kiều Phong), KẺ ĐANG MƠ MÒNG LÀM “VĂN PHIỆT”.

Dẫn nhập của Đặng Văn Nhâm: chuyện văn chương nhiêu khê của thầy trò Võ Phiến, Lê Tất Điều hiện không còn là vấn đề thời sự. Nhưng các giai thoại của hai ông với những bài phê bình văn học nghiêm khắc đáo để đến mức hiếm thấy của Nguyễn Tà Cúc, Đặng Văn Nhâm, Hà Huyền Chi… đã một thời gây sóng to gió lớn trên trường văn trận bút hải ngoại cho đến nay vẫn còn là một bếp lửa ủ kín. Vì nhiều người trong văn, báo giới lẫn độc giả bốn phương, không phân biệt trong nước hay ngoài nước, vẫn chưa am tường sự vụ đầy đủ từ nguyên nhân đến hệ quả. Ngoại trừ một số người đã từng liên quan trực tiếp.

Bây giờ, ngót một thập niên đã qua, thiết tưởng khoảng lùi thời gian này vừa đủ để cho mọi người có một phán xét chính xác hơn (reculer pour juger ces événements) về vấn đề thầy trò Võ Phiến - Lê Tất Điều với huyễn mộng ngự sử văn đàn.

Nguyên uỷ sâu xa chính là vấn đề “lực bất tòng tâm” của Võ Phiến trong bộ sách “VĂN HỌC MIỀN NAM”, rồi lan rộng ra đến chuyện VBVNHN, do Lê Tất Điều tạo cớ biếm nhẽ Nguyễn Tà Cúc. Từ lâu, với tinh thần hủ lậu, quê mùa Lê Tất Điều cứ đinh ninh lớn tuổi hơn Tà Cúc, viết văn trước Tà Cúc…thì Tà Cúc không được phép động đến các bậc “đàn anh văn nghệ”(sic!). Lê Tất Điều đã khom lưng, uốn gối tôn vinh Võ Phiến lên hàng “sư phụ” bất khả xâm phạm. Tà Cúc phải soi gương Lê Tất Điều, mà nhắm mắt, bịt tai, bịt luôn cả mũi…

Đó là sai lầm thứ nhất của cả hai thầy trò phường “hát xẩm”. Chẳng những vậy cả hai nhà văn, tuy tự kiêu danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, song chẳng dè quen xài bạc già, nên vẫn chưa học đến câu ”văn chương chúng khảo quan”. Hoặc đã học lóm đâu đó, nhưng không vỡ nghĩa. Khi bất ngờ bị Ng. Tà Cúc “cạo sát da, không sà phòng, bằng lưỡi dao cạo hiệu Gilette Blue,” đau quá, liền mất hết trí khôn. Sư phụ Võ Phiến phản ứng quờ quạng như anh chàng say rượu. Còn đệ tử Lê Tất Điều, vì bản chất hèn, nên chơi bẩn, lôi cả chuyện gia đình, chồng con của người đàn bà đảm đang, đáng chiêm bái ra bêu riếu bằng loại ngôn từ xỏ lá ba que của hạng “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao!”…

Do đó, chẳng đặng đừng Nguyễn Tà Cúc, một nhà văn nữ có ngọn bút phê bình đáng nể ở hải ngoại ngày nay đã phải “đáp lễ” các bậc “đàn anh văn nghệ” bằng bức thư ngỏ sau đây. Vì lá thư này hơi dài, nên bất đắc dĩ tôi phải chia ra làm 2 phần để bạn dễ đọc.
Kính cẩn,
ĐẶNG VĂN NHÂM

Dưới đây là nguyên văn lời của Tà Cúc:

Lê Tiên sinh thân mến,

Tôi được đọc “Lá Thư Ngỏ” của Tiên sinh-ký tên Kiều Phong- phê bình tôi (tru tréo thì đúng hơn-mượn chữ của Tiên sinh) về tội …dám cả gan (cũng chữ của Tiên sinh) phê bình nhà văn Võ Phiến và Tiên sinh. Tiên sinh tru tréo về mấy chữ “nhà văn Võ Phiến bị cho vào xiếc” (Nhà Văn Như Người Hướng Dẫn Dư Luận) và một đoạn viết của tôi cách đây đã lâu, trong xấp tài liệu có bài của cụ Độc Thư đăng trên tờ Người Dân, viết về những sai trái quá mức của cuốn Cầu Khỉ của Lan Cao. Trong đoạn viết kèm ấy, tôi có trêu Võ Phiến và Tiên sinh về việc viết tựa, khen ngợi cho, hoặc là những tên tàn hại anh em, hoặc là những người không biết cả về lịch sử, văn hóa dân tộc.

I-KHI CẢNH SÁT PHẠM LUẬT ĐI ĐƯỜNG.

Từ bấy đến nay, không thấy Tiên sinh hậm hực, cáu kỉnh gì hết. Bỗng nhiên, bây giờ thấy xuất hiện một bài đay nghiến, chì chiết, vận dụng tối đa thứ ngôn ngữ sống sượng để gán cho tôi-và người khác- nhiều điều không có thực, thậm chí phạm vào một điều vô cùng cấm kỵ là lôi cả con cái tôi và người bố chúng nó lên báo, một hành động mà một nhà văn tăm tiếng như Tiên sinh không nên làm, một cảnh sát phục vụ cho người dân như nghề nghiệp của Tiên sinh lại càng phải cẩn thận. Tiên sinh không có quyền nhân danh bất cứ điều gì, dưới bất cứ hình thức nào, để nhắc đến con cái tôi hay bố chúng nó. Nếu ông ta có tội không cấp dưỡng cho chúng đầy đủ thì chỉ có ông Trời, con tôi (và luật pháp) có quyền phán xét hay công bố những tin tức ấy. Tôi còn không có quyền đó (dù tôi có phải chịu hậu quả là vất vả trăm bề), huống gì một người bàng quan như Tiên sinh?

Tưởng tượng con cái tôi cho dịch những đoạn libel này ra tiếng Anh và đem tới nhờ đèn trời soi sáng, nghĩa là sở cẩm ở San Diego nơi Tiên sinh làm việc, thì không hiểu các quan dưới đó nghĩ sao? Cho dù là tiên sinh nhờ làm phú-lít nhiều năm mà khéo léo “né” được tội trạng với pháp luật, nhưng liệu Tiên sinh có “né” được tòa án lương tâm của những người cảnh sát đồng nghiệp của Tiên sinh không?

Cách đây vài năm, khi đọc Nguyễn Thiếu Nhẫn viết về Võ Phiến và Tiên sinh, có viết một câu đại khái như sau đăng trên tờ Việt Nam Nhật Báo, San Jose (chủ nhiệm Quỳnh Thi):

“Còn nhà văn Lê Tất Điều, sau khi múa Vũ Điệu của Loài Công, đã không còn thấy xuất hiện nữa…”, tôi đã hết sức sửng sốt. Giang hồ dư hiểu Nguyễn Thiếu Nhẫn ám chỉ điều gì trong câu đó (Vũ Điệu của Loài Công là tên tác phẩm của một nhà văn nữ). Những lời mỉa mai, đùa nghịch kiểu này chỉ làm khổ những kẻ vô tội: người đau đớn không phải là các “đương sự”, mà chính là gia đình, nhất là người hôn phối của họ. Tôi thực không ngờ một người từng là nạn nhân như Tiên sinh nay lại có được sự “can đảm” để làm y hệt như vậy.

II- MƠ MÒNG LÀM VĂN PHIỆT

Lẽ ra tôi không cần trả lời Tiên sinh: bài Tiên sinh viết vừa kém, vừa có chỗ sống sượng, sỗ sàng, vừa thấp (ấy tôi không dám ám chỉ gì đến hình dong không -được - cao- gì- mấy của Tiên sinh đâu đấy nhá), lại đăng trên một tờ báo nổi tiếng …là không văn học. Thế các tạp chí văn học mà Tiên sinh vẫn cộng tác đâu? Tên tuổi hơn ba mươi năm của tiên sinh chẳng lẽ chỉ đủ để bài của Tiên sinh được đăng như của một tên lính đánh thuê văn nghệ, nghĩa là không được xuất hiện như một mục riêng, không có tên trong mục lục, mà bị đẩy vào một mục thường xuyên (chửi bới) khi người phụ trách mục này bí đề tài, y như lời họ giới thiệu Tiên sinh? Tiên sinh mượn lời người khác chê ỏng chê eo rằng bài tôi không xuất hiện trên những tạp chí đứng đắn. Nay Tiên sinh sẽ ăn làm sao nói làm sao với độc giả khi bài của Tiên sinh xuất hiện ngay trên tờ báo này?

Toàn bài của Tiên sinh không có dẫn chứng; mà có thì sai lạc để cố ý vu óan cho tôi. Những chỗ gán cho tôi là đòi lãnh đạo, ra chỉ thị về việc viết tựa viết bạt, những chỗ cắt chữ, đảo lời của tôi… với lối văn giảo quyệt, khích động bằng thứ ngôn ngữ thô tục chỉ cho tôi thấy rõ điều tôi vẫn nghi ngờ: bản lãnh của Kiều Phong chỉ tới chừng đó mà thôi. Tiếng tăm Kiều Phong trước 1975 sở dĩ có được là nhờ cái thói đánh ồ ạt trên nhật báo của phe cánh. Sau 1975, ngoài mấy cuốn sách viết về cộng sản và Hồ Chí Minh, Kiều Phong không còn báo để đánh phủ đầu ai nữa.

Có một lần bút chiến với Tú Rua (Văn Nghệ Tiền Phong) thì suýt tý nữa, Tiên sinh bị “lột tới cái quần…xà loỏng” (lời Tú Rua). Có nghĩa là Tiên sinh lâu nay “tưởng bở” vì chưa bao giờ có dịp bút chiến với một nhà văn, chưa bao giờ phải tận dụng sự kiến thức, thông minh (nếu có) để sử dụng tài liệu làm hậu thuẫn cho lý luận của mình. Sau đó phải còn có đủ văn chương để chuyên chở cho lý luận này. Bài viết mới đây cho thấy Tiên sinh hoàn toàn không có được những điều cần thiết ấy, chỉ tuyền lời vu oán.

Đây không phải lần đầu tôi bị vu oán, tại sao tôi phải phí thì giờ trả lời Tiên sinh? Sở dĩ tôi phải chính thức có vài lời- bàn- Tà Cúc vì tôi muốn ngăn chận cái thói “văn phiệt” của các cây đa cây đề như Tiên sinh. Không riêng gì tôi mà cả giang hồ đều nghiệm ra rằng Tiên sinh viết một bài vô cùng hậm hực, giận quá mất khôn, dùng tới mọi thứ võ hạ tiện nhất như lôi chuyện con cái tôi, đời riêng tôi vv…thật ra không phải vì vài chữ tôi trêu Võ Phiến và Tiên sinh trong cái bài xa lắc xa lơ mà Tiên sinh dẫn chứng.

Tinh thần văn phiệt khiến Tiên sinh viết một câu rất khó nghe: “…cô Cúc cũng có ra một huấn thị. Huấn thị này nhằm vào ông Võ Phiến, chỉ trích việc Võ Phiến khen chê sai lầm…” Nếu nhà văn Võ Phiến “khen chê sai lầm”, ông nên được phê bình. Tại sao lại chụp mũ là “ra huấn thị “ hay “chỉ trích”?

Bởi thế, lý do chính làm cho Tiên sinh nhẩy tưng tưng, la bài hải, quên hết trách nhiệm của một nhà văn và tác phong chuyên môn (của một người cảnh sát, nghề của Tiên sinh) là vì mới đây tôi có viết một bài phê bình nhắm vào sáu tập viết về Văn Học Miền Nam của nhà văn Võ Phiến. Những chữ Tiên sinh lôi ra để bắt lỗi tôi trong những bài trước không thấm gì với những nhận định tôi mới viết đây. Xin nhắc lại: “Tạp bút không phải là phê bình văn học, một thứ mỹ cảm không có bản lĩnh, thiếu kiến thức văn chương, đánh dưới vòng eo” (của Nguyễn Thị Hoàng)”…

Tiên sinh lộ cái ý đồ này ra qua chính những dòng này:
-…Ông Võ Phiến phải bỏ ra hơn bốn thập niên, chăm chỉ đọc sách viết sách cặm cụi cho ra đời hàng ngàn trang sách phê bình nhận định văn chương mới được thiên hạ coi là cây bút bậc nhất…Khen hay chê ai, ông Võ Phiến đều giải thích rõ ràng minh bạch, phân tích tỷ mỷ. Không đồng ý với sự yêu ghét, khen chê của Võ Phiến là chuyện thường. Nhưng không ai cả gan bảo là ông ấy nhắm mắt khen một cuốn sách dở vì bị “cho vào xiếc”. Nói thế là quá coi thường trí thông minh và cả nhân cách nữa, của ông Võ…”

Rõ ràng hơn:
-…nhưng nể lời họ, tôi cất lá thư đi. Chẳng ngờ sự cả nể này dẫn tới một lầm lỗi khác…” (chữ in đậm trong bài này là của NTC)

Trong mạch văn của Tiên sinh, có phải Tiên sinh ám chỉ rằng nếu Tiên sinh dở cái thói “văn phiệt” (chụp mũ, tấn công đời riêng cá nhân, khủng bố bằng cách đem con cái, gia đình lên báo… chỉ vì người ta cả gan phê bình văn chương mình và bạn bè mình) ra sớm hơn, từ tháng chín, thì tôi sẽ sợ phát rét phát sốt lên đấy phỏng, tôi sẽ không dám phê bình nhà văn Võ Phiến như tôi đã phê bình mới đây đó chăng? Tiên sinh nhầm to rồi: cái danh hiệu “Kiều Phong”, cái tên “Lê Tất Điều” không hù dọa được tôi, người coi sự thực là quan trọng. Nhất là khi Tiên sinh để lộ cái tâm địa hẹp hòi, cái văn phong thấp kém: văn Kiều Phong là thứ văn “xỏ lá ba que”; trong một “lá thư ngỏ” gửi tới một nhà văn phụ nữ mà đưa cả những chữ này vào: “bố ấy, chẳng biết mẹ gì, mẹ kiếp, Ủy Ban Ghế Tơ, sướng…”.

Cho nên, tôi vẫn đang viết tiếp bài hai, phê bình thêm về sáu tập sách của nhà văn Võ Phiến. Vấn đề ở đây là một nhà văn viết có đúng hay sai, không phải là thời gian (dài hay ngắn) dùng để viết (đúng hay sai.) Tiên sinh hẳn quên rằng “tròn trước chưa hẳn đã chín trước” sao? Không những thế, tôi còn viết về những trò man trá, “mãi quốc cầu dollars” của vài nhà văn “tên tuổi” của miền Nam trước và sau 1975 (xin đón đọc cuốn Nhà Văn Như Người Hướng Dẫn Dư Luận sẽ xuất bản năm 2000). Tiên sinh nên sửa soạn những chiếc mũ rách khác là vừa. Nhưng lần tới nhớ chừa con cái tôi ra: nhỡ trẻ con nó mắng cho thì còn gì là nhà-văn-Lê-Tất-Điều, còn gì là cây -bút-xung-sát- Kiều Phong nữa?!

III- BÀN VỀ LÝ DO CHÍNH MÀ KIỀU PHONG NÉ TRÁNH

Trong bài tôi viết, tôi đã chứng minh bằng tài liệu, tác phẩm là trong sáu tập viết về Văn Học Miền Nam, nhà văn Võ Phiến đã mắc vào nhiều lỗi lầm sơ đẳng nhất, là viết không có tài liệu, dẫn chúng sai, không có thẩm mỹ quan để phê bình hay thưởng thức Thơ, viết sai lầm về cả những kiến thức căn bản như không biết phân biệt thế nào là thú chơi chữ, thế nào là thuật viết chữ đẹp…Nếu quả thực nhà văn Võ Phiến “viết nghiêm chỉnh, cẩn trọng, có nhân cách” như nhà văn Lê Tất Điều tán tụng thì cả hai nghĩ sao về những lỗi lầm không nghiêm chỉnh, không cẩn trọng mà tôi đã dẫn chứng với đầy đủ tài liệu: việc những cuốn ký được nhà văn Võ Phiến ca ngợi mà đầy tin tức sai lầm đã kiểm chứng được, việc lôi đời riêng nhà văn Nguyễn Thị Hoàng (và nhà văn Kim Lefèvre) lên sách, việc bỏ qua việc nhà văn Túy Hồng mạt sát người Bắc trong cuốn Tôi Nhìn Tôi Trên Vách, việc viết sai về nhà thơ Vũ Hoàng Chương (và Đinh Hùng), việc nhầm lẫn thú chơi chữ với thuật viết chữ đẹp…?

(Hai) Tiên sinh nên nhớ rằng, một khi tôi đã chứng minh, nghĩa là thuyết phục được (đa số) độc giả, một tác giả nêáu có nhân cách (như Kiều Phong quảng cáo) nay sẽ có bổn phận với độc giả-chứ không còn là với tôi- về những lỗi lầm không cẩn trọng, thiếu nghiêm chỉnh này. Vì tôi viết không để riêng nhà văn Võ Phiến hay bạn bè của tôi /hay của ông đọc, tôi viết để độc giả đọc, về một nền văn học mà nhà cầm quyền cộng sản toan tính xóa bỏ và còn đang trù dập. Tiên sinh không đồng ý với tôi, nên viết cho lịch sự, cho xứng đáng với danh nghĩa một nhà văn bằng cách trưng dẫn tài liệu, lập luận cho xác đáng. Vì Tiên sinh cũng sẽ phải trông cậy vào sự phán đoán của độc giả. Người mà (các) Tiên sinh phaiû thuyết phục cũng là độc giả, chứ không phải riêng tôi. Không nên dở thói “văn phiệt”, nghĩa là im lặng là khinh bỉ…độc giả nữa!

Tôi tin là “cháu nó lú có chú nó khôn”: nhà văn Võ Phiến khi gặp tôi đã không hề nhẩy tưng tưng, la bài hải lên như Kiều Phong mà còn tìm đến nói chuyện về bài tôi viết (dù ông chỉ mới nghe nói). Là một nhà văn, Võ Phiến dư hiểu độc giả không phải ai cũng khúm núm như Kiều Phong, rạp xuống ca ngợi ông là “cây bút bậc nhất” (!) (Cây bút bậc… nhì là ai thế? Có phải là bạn ta Lê Tất Điều không?

Hà hà, cứ nói nốt vì không ai nói hộ cho bạn ta đâu! Gớm, cứ như Võ Phiến là nhất, Kiều …Điều là hai không bằng!)

Tiên sinh đã không có can đảm “bút chiến” với tôi ngay tại đây về bài Tạp Bút Không Phải Là Phê Bình Văn Học (mà lại đánh chệch qua bạn tôi, Viên Linh và Đặng Văn Nhâm), tôi cũng không hẹp hòi gì mà ngó lơ cho Tiên sinh. Nhưng như đã nói, tôi vẫn trả lời bức thư ngỏ này để Tiên sinh ngộ ra rằng thứ nhất chúng tôi sẽ không dung dưỡng cho cái thói bè cánh, văn phiệt. Thứ hai, cũng để chứng minh rằng để “mua vui cũng được một vài trống canh” (just for fun), Tiên sinh viết dở ẹc . Chưa có nhà văn nào (thèm) bút chiến với Tiên sinh nên Tiên sinh tưởng là Tiên sinh ghê gớm, rùng rợn ma cà rồng lắm. Chỉ có một “cô bé” như tôi, áy náy rằng vì mình mà hai ba người bạn vong niên tự nhiên mắc vạ lây, nên đành phải “tự khinh bỉ “ (mượn lời Trần Phong Giao, Tổng Thư Ký báo Văn trước 1975, khi trả lời Nguyên Sa) mà trả lời Tiên sinh vậy.

Tôi vẫn nghe nói rằng Tiên sinh tình nguyện làm bodyguard (diễn nôm là “khỉ đột” ) cho nhà văn Võ Phiến. Quả thật danh bất hư truyền. Nhưng hãy bình tâm xét xem Tiên sinh làm “khỉ đột” có hiệu quả không?!


IV- CHUYỆN MỘT GÃ NHIỀU ẢO GIÁC (nhại tựa của Tiên sinh)

Tôi sẽ bỏ qua nhiều câu hố to hay sai bét, tôi sẽ chỉ “trả lời” vài điểm chính vì tôi không thể “tự khinh bỉ” tôi quá mức.

1-Vu Oán Nguyễn Tà Cúc Gửi Thư Rơi Thư Vãi:
Một trong những lập luận xem ra quan trọng với Tiên sinh để thuyết phục độc giả là tấn công tư cách của tôi, qua việc vu cáo răèng tôi hy sinh nhiều giờ, nhiều ngày đáng lẽ để săn sóc con cái, xén bót tiền quà của các cháu để mua tem tùy tiện gửi bài miễn phí tới cho nhiều người đọc. Vì sự vu cáo này xúc phạm trực tiếp tới những người bạn vẫn đọc bài tôi, tôi xin trả lời cặn kẽ như sau.

Trước hết, tôi không hề gửi bài (8.8.1999) ấy cho nhà thơ Tô Thùy Yên và Võ Phiến như Tiên sinh cả quyết. Bài Tạp Bút Không Phải Là Phê Bình Văn Học được gửi tới nhà văn Võ Phiến sau khi ông ra huấn thị (mượn lời Tiên sinh) cho tôi: quả thực tôi vì săn sóc con cái mà chưa kịp gửi cho ông đọc. Tôi rất phiền là Tiên sinh lôi một người vô can -Tô Thùy Yên- vào chuyện này, bêu tên tuổi họ lên những tờ lá cải trong một bài viết có những chữ nhơ bẩn, không thể đứng chung với tên tuổi của họ. Tôi cũng không hề gửi bài tới cho những người tôi không quen hoặc tỏ ý không muốn xem bài của tôi. Sau đó, quyền phê phán là quyền của họ. Nếu họ chỉ bảo, thêm ý kiến (như đa số vâãn làm), tôi hết sức đa tạ, dù có lúc tôi không đồng ý.

Tiên sinh viết:”…Văn chương cô Cúc là món giải trí hoàn toàn miễn phí gửi đến tận nhà, lẽ nào họ không quyết tâm bảo vệ…” là bịa hoàn toàn: một số người tôi quen, sau khi nhận bài tôi, đã copy hay email cho bạn bè họ (để tôi khỏi “hy sinh nhiều giờ, nhiều ngày đáng lẽ dùng để săn sóc con cái”, trích lời Tiên sinh) . Một số khác thường xuyên gửi tem và cả tiền để tôi có thể phổ biến bài tôi, mà không phải “xén bớt tiền quà” của con cái như Tiên sinh vô cùng khéo léo gợi ý cho độc giả. Chưa kể còn cho rất rộng rãi để tôi có thể mua thêm quà cho các cháu nếu gần các dịp lễ tết. Nay bài tôi đã có trên website) riêng của tôi (www. geocities.com/nguoimoi/) thì nhiều người, cả ngoài Hoa Kỳ, có dịp đọc. Trình bày khoảng 200 trang cho “Người Mới – Diễn Đàn Văn Học và Phụ Nữ” trên Internet không phải là chuyện dễ. Rồi lại phải chăm sóc, thay đổi: công khó ấy cũng lại nhờ vài người bạn khác làm hộ không công từ A đến Z.

Khi Tiên sinh bịa những câu trên, Tiên sinh không biết rằng Tiên sinh phạm vào hai lỗi rất lớn: thứ nhất, Tiên sinh khinh thường những người giúp đỡ tôi: hóa ra họ mới là người hy sinh thì giờ chăm sóc, cắt xén tiền quà của …cháu chắt (bạn tôi toàn những cụ già cả) để gửi thư rơi thư vãi do tôi sáng tác, để làm website cho tôi à!? Thứ hai, nếu tôi không là “cô Cúc” mà là “ông Cúc” thì Tiên sinh còn nại những cớ con cái đó được không? Nếu tôi cũng học đòi Tiên sinh, tôi sẽ hỏi lại rằng tại sao Tiên sinh hy sinh thì giờ chăm sóc con cái để viết bịa láo lếu, lại cắt xén tiền chợ, tiền son phấn của phu nhơn để mua tem gửi đăng trên những tờ lá cải, mang tiếng là “báo chửi”, thì Tiên sinh trả lời tôi (và độc giả) ra sao đây? Dĩ nhiên khi tôi được giúp đỡ tận tình, được nhiều người tìm đọc như vậy, không phải vì bài tôi chỉ là một thứ “thư rơi, thư vãi”, “xấc láo chửi bới”, “vừa chửi vừa ca” như Tiên sinh tru tréo, như lỗi thứ hai của Tiên sinh. Nói như thế vô hình chung Tiên sinh cũng nhục mạ bao nhiêu bậc thức giả và cả những người trong giới nhà văn theo dõi đọc bài tôi thường xuyên. Một trong những người ấy, xui thay, lại là người mà Kiều Phong đang ra sức bảo vệ: nhà văn Võ Phiến. Trong một buổi họp mặt đọc thơ cách đây chưa đầy một tháng, nhà văn Võ Phiến khi gặp tôi có nói như sau:

- Tôi có nghe một anh bạn nói đã đọc trên net bài chị phê bình tường tận mấy tập sách mới ra của tôi. Sao không thấy chị gửi cho tôi đọc như chị vẫn gửi? Tôi lắm khi bận quá hay đau ốm luôn, nên có khi nhận rôài mà không báo. Chứ lúc nào cũng đọc kỹ bài của (các anh) chị gửi đến, đâu dám coi thường. Chị nhớ gửi cho tôi một bản cho tôi xem nhé.

Nếu thế thì lần này trống đánh xuôi, kèn thổi ngược đấy nhé: những “thư rơi thư vãi”, những bài “vừa chửi vừa ca”, những bài “chửi bới xấc láo” của tôi lại được một người mà Kiều Phong xuýt xoa khen ngợi là “cây bút bậc nhất”, thông minh”, “nghiêm chỉnh và cẩn trọng”, “viết hàng ngàn trang”như nhà văn Võ Phiến muốn đọc, không dám coi thường, và một nhà văn khác không có cái xui xẻo là bị gửi thư rơi thư vãi tới nhà, phải đi kiếm website của tôi mà đọc. Nhà văn đó, theo lời chị Võ Phiến, là anh Đặng Trần Huân. Lê tiên sinh có thể hỏi lại cả Võ lẫn Đặng tiên sinh: tôi không hề cho anh ấy cái địa chỉ website của tôi (giản dị vì lúc đó tôi còn chưa nhớ mà).

Hơn thế nữa, tôi còn có một bằng chứng cụ thể, tỏ ra rằng đúng như tôi đã nói, tôi không hề gửi “đại” bài tôi cho bất cứ ai: tôi xin được mạn phép Võ Phiến và Võ phu nhơn trích ra một khoản trong lá thư tôi mới gửi anh chị ấy khoảng hai tuần trước (và nhà văn Võ Phiến có báo đã nhận được rồi) về việc có kẻ vu cho tôi -y hệt như Kiều Phong- là tôi đã copy bài tôi và phát (không) cho nhiều người không quen biết:
-… Không, TC không hề copy bài ấy rồi phát cho nhiều người ở đám giỗ đầu ông Nghiêu Đề (như chị nghe nói)... Không có việc “thất lễ” đến nỗi tc lợi dụng dịp ấy để phát bài tc ra. Phát ra làm gì? Để mong người khác đọc chăng? Không đâu: xưa nay TC viết vì có mục đích hẳn hòi. Và không bao giờ viết để người ta đọc càng- nhiều- càng- tốt. Cái kiếp người chỉ có 100 năm- có khi chưa tới. Bao giờ cũng cần nhớ điều ấy: cái danh, cái lợi, cái sự được nổi tiếng để nhiều người biết đến so với cái kiếp nhân sinh ngắn ngủi đo đạc cái miên viễn vô cùng của trời đất thì có ra gì? Thời gian là cái đánh giá mọi sự, nếu chỉ vì những mục đích ngắn hạn, cái tham-sân-si vói được trong tầm tay thì người ta-nhất là người nghệ sĩ- chẳng thể nào mưu cầu được điều gì sâu xa hơn là cái 15- giây- nổi- tiếng ấy. Dĩ nhiên, trong lúc viết, trong đời này…nếu có bạn đồng tâm đi cùng đường, nếu có nhiều người hưởng ứng thì là điêàu may mắn. Nhưng người viết tự căn bản là người cô độc thì nếu được như thế thì tốt, mà không được thì vẫn phải đi trọn quãng đường ấy. Cho nên TC vốn không ưa thích sự có tiếng: bởi vậy không trông cậy vào sự “vận động” ai khác*…(*Bài Tạp Bút Không Phải Là Phê Bình Văn Học chỉ được đưa cho chị quả phụ Nghiêu Đề theo lời yêu cầu, và nhà văn Trúc Chi)

Tiên sinh nếu vẫn còn không tin, có thể kiểm lại với những người có mặt như họa sĩ Khánh Trường (chủ nhiệm tờ Hợp Lưu), nhạc sĩ Trần Duy Đức, giáo sư Lưu Hà, chị Nguyễn Khoa Diệu Chi (vợ nhà văn Nguyễn Mộng Giác), nhà thơ và chị Nguyễn Đình Toàn và rất nhiều người nữa mà tôi không được hân hạnh biết danh tính…

Quan trọng hơn, ngay vào bài, Tiên sinh nhắc đến tên họ một số nhà văn tôi đã gửi bài tới: Võ Phiến, Phan Lạc Phúc, Phan Lạc Tiếp, Tô Thùy Yên… Phần cuối, Tiên sinh ghi lại lời (họ) phê bình là tôi viết “chửi bới xấc láo, thư rơi thư vãi, món giải trí hoàn toàn miễn phí…” Tôi đã chứng minh bằng thư riêng gửi cho nhà văn Võ Phiến là tôi không hề có thói quen gửi bài tới những người tôi không quen. Tôi cũng chứng minh qua câu nói của nhà văn Võ Phiến là tôi là người viết có rất nhiều tài liệu và ông vẫn đọc bài tôi, “không dám coi thường”. Như vậy chúng ta có thể loại nhà văn Võ Phiến ra khỏi những “vị này, bố ấy” mà Tiên sinh đẩy ra làm người chứng. Vậy trong các nhà văn còn lại, ai là người nói với Tiên sinh những câu đó? Tôi không tin rằng những nhà văn (bằng tuổi thân phụ tôi, lời Tiên sinh), từng là những người hết sức nghiêm chỉnh, từng làm nhiều việc lớn (nhà văn Phan Lạc Tiếp là bộ óc của “Uy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biển”, nhà văn Lô-Răng Phan Lạc Phúc là Chủ Bút tờ Tiền Tuyến, nhà thơ Tô Thùy Yên bị đầy đọa hơn mười năm trong tù cộng sản mà không đầu hàng …) lại không đủ can đảm nói ra điều họ nghĩ mà phải thì thầm nói sau lưng tôi rồi nhờ khéo Tiên sinh đem lên báo. Sau nữa, họ cũng sẽ không có thì giờ “giải trí” bằng những lá thư rơi thư vãi, như Tiên sinh đã hạ họ xuống quá thấp. Nghĩa là chính Tiên sinh đã bịa hay cố tình xuyên tạc những tin tức này để gán cho họ!

Lạ nhỉ, phần Tiên sinh, đây cũng không phải là lần đầu tiên Tiên sinh nhận bài hay tài liệu của tôi, sao bây giờ Tiên sinh mới thắc mắc khiếu nại? Hay vì đây là lần đầu tiên Tiên sinh …bị chê?

2-Vu Cáo về Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại

Tôi đã viết quá nhiều về VBVNHN rồi, tưởng không cần dẫn ra nữa cho tốn thì giờ của độc giả và chính tôi. Trong đời người ta, có những việc phải làm. Trong những việc phải làm ấy, có việc ngắn hạn, có việc dài hạn. VBVNHN là một việc mà tôi đã để tâm vào một khoảng thời gian ngắn hạn. Nay sự thực phần nào đã sáng tỏ, không cần sự để tâm âáy nữa. Bởi thế, tôi sẽ chỉ nói văén tắt về vài thắc mắc của Tiên sinh và không kèm tài liệu (những tài liệu mà tôi và nhiều hội viên đã phổ biến đầy đủ trước đây)

• Tiên sinh vu cáo nhà báo Đặng Văn Nhâm:”ảnh bắt hội viên và các chức sắc hội ta xúm xít lại làm lễ ra mắt long trọng cho cuốn sách hôi hám dơ dáy ấy”. Đọc câu này, tôi phải bắt chước Tiên sinh mà…reo lên rằng Kiều Phong “kỳ này tới số rồi!” Vì không hề có chuyện đó. Đây là một sự vu cáo hết sức “dơ dáy hôi hám”: hội viên và chức sắc của VBVNHN (có cả nhà báo Ngọc Hoài Phương, chủ nhiệm tờ Hồn Việt) tại Nam California không…hèn đến nỗi bị ai “bắt” làm gì cả, đừng nói tới chuyện ra mắt sách.

Riêng tôi, tôi không thể đồng ý với Tiên sinh về việc thẩm định văn chương Đặng Văn Nhâm, nhất là khi Tiên sinh không dẫn chứng được là Đặng Văn Nhâm viết sai chỗ nào. Tại sao Đặng Văn Nhâm không dùng “lời lẽ thô bỉ tục tằn” cho tôi hay cho các hội viên khác mà chỉ dùng cho quân tham nhũng, bọn sống trên xương máu dân lành, đám thảo khấu chuyên lật lọng và vu khống anh em? Hỏi tức là trả lời rồi vâäy (Wow! Cái câu cliché này mà hôm nay được việc quá đi chứ!). So với bài viết này của Tiên sinh, văn Đặng Văn Nhâm còn sạch sẽ hơn nhiều: ông ấy chưa bao giờ nói động đến Uy Ban Nhà Văn Nữ của Văn Bút Quốc Tế với kiểu “M. kiếp…Uûy Ban Ghế Tơ” cả, chưa bao giờ viết một chữ với hai ba nghĩa ám chỉ những việc không đứng đắn, chưa bao giờ lôi con cái người khác lên báo…như Tiên sinh.

• Nguyễn Tà Cúc là người rất lịch sự. Dù nói năng cũng không xài “bạc trăm, bạc nghìn” bao giờ. Cho nên sẽ không bao giờ có việc “cô Cúc đạp” hay “tống cổ” ai ra khỏi VBVNHN như Kiều Phong vu cáo.

• Nguyễn Tà Cúc không hề “buông bút, diện áo dài láng coóng, tất tả cầm lá phiếu đi bầu cho người tài đức Đặng Văn Nhâm “, như Kiều Phong lại vu cáo:

-Nếu Lê tiên sinh đọc kỹ tờ báo lá cải mà tiên sinh gửi bài tới đăng, tiên sinh sẽ biết là họ vẫn (cay cú) lôi chuyện mặc “váy ngắn” của tôi lên báo họ. Tại sai tôi lại mặc váy mà không mặc áo dài láng coóng? Không phải vì tôi xa quê hương, quên mẹ hiền (xin phép được mượn vài chữ của các ông Nhẩy Dù mũ Đỏ). Tiên sinh có biết sắm một cái áo dài láng coóng tốn bao nhiêu tiền không? Ít nhất là vài trăm bạc. Aáy là chỉ mới có áo dài, chưa có quần dài, nghĩa là rất có hy vọng được sở cẩm của Tiên sinh bắt bỏ bót vì tội công xúc tu sỉ. Một người ân đền oán trả, …nợ để đấy (lại xin mượn tạm mấy chữ của các ông Biệt Động Quân mũ Nâu) như tôi mà lại chắc chắn không thể liều đi cướp nhà băng được (nhất là nhà băng ở San Diego nơi Tiên Sinh đang đặc biệt chú ý tới tôi) thì vô phương. Chưa kể, đàn bà có một cái áo dài láng coóng, không lẽ mặc đi mặc lại. Thế thì phải sắm vài cái. Lúc đó thì quả thực tôi sẽ phải ăn chặn tiền quà của con như Tiên sinh nói bóng nói gió. Vậy thì xin ngưng chuyện áo dài ở đây.

-Tôi cũng không hề được tất tả cầm lá phiếu đi bàu cho Đặng Văn Nhâm. Vì tôi không được vào phòng họp thì làm sao được bỏ phiếu: cuộc họp này áp dụng điều lệ và nội quy của VBVNHN năm 1991 (trước khi nhà thơ Viên Linh đắc cử nhiệm kỳ 93-95), theo đó chỉ có đại biểu chính thức của các Trung Tâm địa phương mới có quyền họp và có quyền bàu Ban Chấp Hành Trung Ương. Kiều Phong cũng không nói đúng chức vụ của tôi, vậy xin nói lại cho rõ dù ai cũng dư biết “quyền rơm vạ đá” : trong nhiệm kỳ của nhà thơ Viên Linh, tôi vừa là Trưởng Uy Ban Nhà Văn Nữ, vừa là Trưởng Uûy Ban Văn Nghệ Sĩ Bị Cầm Tù. Trong nhiệm kỳ của nhà báo Đặng Văn Nhâm, tôi là trưởng Uy Ban Nhà Văn Nữ và mới đây, kiêm Tổng Thư Ký (thay cho ký giả Anh Quân, qua đời). Tôi nói rõ phần vụ của tôi để sẽ có dịp phải nhăc đến trong một đoạn tới.

Uy Ban Nhà Văn Nữ không phải do Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tự lập ra để tôi cũng- có- một- chức như Kiều Phong ám chỉ: nó chỉ theo cấu trúc của Văn Bút Quốc Tế để tiện việc hỗ trợ và nhất là tranh đấu cho các nữ đồng nghiệp khi họ bị đàn áp tại quốc gia họ. Văn Bút Quốc Tế cho lập riêng Ủy Ban Nhà Văn Nữ vì nhận thấy phụ nữ có nhiều vấn đề cần được chú ý và hỗ trợ để họ có thể bình đẳng thực sự với nam giới. Nhất là tại những quốc gia mà phong tục và tôn giáo làm họ không thể lựa chọn hay quyết định đời sống họ.

• Chuyện Nguyễn thạch Kiên mạo danh VNQDĐ, đòi khai trừ Phó Chủ Tịch VNQDĐ Đặng Văn Nhâm là chuyện khôi hài. Càng khôi hài hơn là Kiều Phong hý hởn tóm lấy rêu rao trên báo. Việt Nam Quốc Dân Đảng đã ra thông báo chính thức bác bỏ chuyện khai trừ này của Nguyễn Thạch Kiên (có đăng trên Hồn Việt, chủ nhiệm Ngọc Hoài Phương). Nhà báo Đặng Văn Nhâm mới đây cho phổ biến thông báo này cùng một bức thư ghi lại những nhận xét không mấy tốt đẹp về Nguyễn Thạch Kiên của nhóm lãnh đạo Việt Nam Quốc Dân Đảng. Kiều Phong muốn xem, xin gửi cho tôi vài dollars để trang trải tiền copy và tiền tem, kẻo mai mốt lại vu vạ cho tôi là “xén tiền quà của con cái”.

V-SỰ KHÔNG LƯƠNG THIỆN CỦA CỰU TỔNG THƯ KÝ VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI LÊ TẤT ĐIỀU

Tôi không phải là người quá khích, không phải tôi không biết VBVNHN có nhiều vấn đề cần sửa đổi. VBVNHN thu nhập hội viên là nhà văn thì dĩ nhiên cũng phải phản ảnh tình trạng văn giới hải ngoại từ khi thành lập cho tới bây giờ, nghĩa là có cả điều hay lẫn điều dở, người hay lẫn người dở. Những điều ấy không phải một sớm một chiều mà thay đổi được: nó cần tới thiện chí và cả quyết tâm của mọi hội viên.

Từ khi tôi chưa gia nhập đã có những điều sai lầm trầm trọng (có người không biết viết cũng đã làm tới chức đại biểu, có quyền bỏ phiếu quyết định người đại diện hội, mắc tội vu khống người ngoài và trong hội tàn tệ…)Từ khi tôi gia nhập, đã có những chuyện “bên lề” mà tôi chính là người bị vạ lây: trong buổi họp mặt văn nghệ kết thúc cuộc họp VBVNHN Santa Ana, đã có một người lợi dụng được mời lên hát để sau khi hát đáng lẽ đi xuống thì tự giới thiệu (tôi xin nhắc lại: tự giới thiệu) để đọc một bài “thơ” của họ làm bá tánh thảy đều kinh hãi. Bài thơ này vừa dài vừa dở. Nhưng vấn đề dài hay dở ở đây không đáng chú ý đến bằng sự rắp tâm “cướp sân khấu” để biểu diễn: nếu họ không “rắp tâm”, họ đã không học thuộc lòng trước một bài thơ dài dằng dặc (dù là của chính họ) để “tra tấn” anh em có mặt. Sau đó, thừa thắng xông lên, xông tới từng bàn có những nhà văn nổi tiếng để lôi họ ra chụp hình chung! Ngày hôm sau nữa, tôi bị nhận không biết là mấy cú phone và bao nhiêu lời trách móc, than phiền của anh chị em, nhất là những người đã cảm sự làm việc của tôi mà tham gia vào việc Văn Bút. Sau đó là bài “đàm tiếu” của Nguyễn Thiếu Nhẫn như tôi viết rất rõ trong Nhà Văn Như Người Hướng Dẫn Dư Luận.

Tôi đâu phải thánh thần Tiên Phật gì: tôi cũng ngao ngán chứ. Việc thì làm không hết: cuộc họp ở Santa Ana là kết quả của những cố gắng không ngừng nghỉ, những nỗ lực chung để Văn Bút Quốc Tế bằng lòng cử đại diện của họ (nhà thơ Trang Châu) sang quan sát, nhắm giải quyết tình trạng VBVNHN. Bao nhiêu cố gắng của hội viên mong chấn chỉnh, mong bảo toàn VBVNHN đụng phải bao sự khó khăn. Nhưng là “chức sắc”, tôi phải luôn luôn nghĩ xa hơn một chút, chứ không thể để một hay nhiều biến cố nhất thời làm hỏng sự suy luận, hành động của mình, của hội.

Tôi đưa thí dụ điển hình này -mà bao nhiêu người chứng còn sống đây, nhất là những người đã mắng mỏ tôi về cái “tai nạn” này hồi đó- để chia sẻ với Tiên sinh điều này: làm việc chung không thể để những sự tức giận, vui buồn, nhất là những sự nhỏ mọn… quyết định cách làm việc của mình. Bỗng dưng bị trách móc (và mắng mỏ thậm tệ) tôi có quyền cay cú chứ. Tôi là người kêu gọi “Trả Văn Bút Cho Nhà Văn” mà lại có những trò quái gở xẩy ra ngay khi tôi có mặt ở đó thì tôi có quyền …dỗi, có quyền nổi quạu chứ. Ai làm việc với tôi cũng biết tôi là người hết sức “nghiêm chỉnh” và có khi rất “khắc nghiệt”. (Thú thực với Tiên sinh, hai Tiên sinh Viên Linh và Đặng Văn Nhâm biết rõ thiện chí của tôi, nếu không chắc họ đã “khai trừ” tôi ra khỏi hội từ khuya vì cái tật “nói dai, nói dài” của tôi mỗi lần tôi không bằng lòng việc gì.) Nhưng những trò hám danh như không viết được một chữ cho nên thân mà làm chủ báo, làm đại biểu, làm Trưởng Uy Ban này nọ; phát ngôn phát biểu nhăng cuội, không ai mời mà tự đọc thơ mình, xoắn xuýt vào những người tiếng tăm để có hình chụp chung …không việc gì mà phải tức giận cả, nên coi đó là “hài kịch của con người” (human comedy). Đã là “hài kịch của con người” thì đâu phải riêng vài người này, đâu chỉ xẩy ra ở VBVNHN? Cũng chẳng nên khắc nghiệt quá: người ngoài có thể khó chịu và đặt vấn đề nhưng hội viên thì cần nghĩ đến sự làm việc chung với nhau, không phải một ngày, một buổi họp mà trong nhiều ngày, nhiều buổi họp nữa để quên cái tiểu tiết mà nhắm vào hòa khí chung. (Ở trường hợp trên, càng không phải là lỗi của ban tổ chức vì họ bị cướp sân khấu một cách hết sức bất ngờ) Nhìn thấy khuyết điểm thì liệu đóng cửa bảo nhau mà sửa chữa. Hơi tý thì xách nhau lên báo như Tiên sinh thì còn ra cái thể thống gì nữa?

Cũng như Tiên sinh đặt vấn đề Nguyễn Đức An: đó mới là cốt lõi của những vấn đề trầm trọng của VBVNHN, tương tự như việc đánh fax rơi, vu khống của vài hội viên khác. Nhưng làm thế nào để thay đổi tình trạng này? “Tình trạng này” đã có từ lâu, không phải chỉ từ thời nhà thơ Viên Linh như Tiên sinh ám chỉ. Nó có từ khi VBVNHN thành lập mà không có điều kiện rõ ràng, từ khi chúng ta không có cách nào thi hành đứng đắn điều lệ, nội quy của hội. Xét trên tiêu chuẩn văn chương để thu nhập hội viên (hay…mời hội viên ra khỏi hội) thì còn gay go hơn nữa: ai dám làm ngự sử văn chương đây?

Tôi xin lỗi Tiên sinh và độc giả đã nói hơi dài giòng, tuồng như tôi lại đi lạc đề chăng. Không đâu. Tôi phải viết như thế-về sự làm việc và quan niệm của tôi- để chứng minh rằng Lê Tiên sinh lại vu cáo tôi về một vài vấn đề lớn nhất trong đời Tiên sinh (chứ không phải trong đời tôi). Những vấn đề ấy là sự làm việc (chung) từ khi ra khỏi nước và quan niệm làm việc của Tiên sinh:

a-Tháng 3, năm 1988, Tiên sinh đã gửi “Phiếu Trả Lời Cuộc Thăm Dò Dư Luận Về Vấn Đề Quốc Ca” do tờ Làng Văn (Nguyễn Hữu Nghĩa và Nguyên Hương chủ trương) ở Canada “đầu têu”. Tiên sinh đã đồng ý “Tán đồng đề nghị tạm ngưng dùng bài hát của Lưu Hữu Phước. Đồng ý chọn một bài khác làm “Côäng-đồng ca Việt Nam Hải Ngoại” như thấy ghi trên phiếu trả lời này (Làng Văn, Số đặc biêät Võ Phiến, trang 88 và 93).

Dĩ nhiên người ta có quyền muốn bỏ bài quốc ca của Miền Nam, lấy cớ rằng bản này đã được sáng tác bởi Lưu Hữu Phước, một người cộng sản (tòa soạn Làng Văn rất “khôn khéo “ khi dùng những chữ “bài hát của Lưu Hữu Phước“ mà không nói đó chính là bài quốc ca) Nhưng một người như Tiên sinh từng viết sách chống cộng, từng mang tiếng viết lách hơn ba mươi năm và đang lên mặt dậy dỗ một “cô bé” như tôi (dù đọc tiểu sử của Tiên sinh thì Tiên sinh chỉ lớn hơn tôi chừng mười tuổi) thì phải nhận ra cái bẫy đó và cái câu rất quan trọng đi liền theo sau :”Đồng ý chọn một bài khác làm ‘Cộng Đồng ca Việt Nam Hải Ngoại’ ”.

Bỏ bài quốc ca này thì phải chọn một bài khác-làm quốc ca- thế vào chứ. Sao lại thay quốc ca bằng một bài Cộng Đồng Ca? Aáy là vì thưa Tiên sinh, bỏ quốc ca xong, thì sẽ tới phiên quốc kỳ. Không có quốc ca, quốc kỳ chúng ta chỉ là một “cộng đồng” như bao nhiêu cộng đồng khác, chúng ta mất hẳn tính cách tỵ nạn, chính trị…mà Tiên sinh vẫn kêu gào từ xưa đến nay.

Sau nữa, Tiên sinh-không phải một “cô bé” như tôi- còn là một Trung Úy, làm trong tờ Tiền Tuyến (chủ nhiệm Hà Thựơng Nhân, chủ Bút Lô Răng Phan Lạc Phúc, Thư Ký Tòa Soạn Viên Linh) nghĩa là Tiên sinh từng là một người lính. Tiên sinh nghĩ sao về lời thề “Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiêäm” mà ngày nào đã hứa, dưới quốc kỳ, quân kỳ và cả quốc ca? Cái “chứng chỉ tại ngũ” mà Tiên sinh (dưới bút hiệu Cao Tần) từng …lợi dụng để làm thơ, làm mềm lòng độc giả, hắn bị quẳng vào nơi gió cát, nghĩa là cái sọt rác cùng với phiếu trả lời ấy ở tòa soạn Làng Văn rồi?!

Cho nên, tôi không lạ gì khi thấy Tiên sinh tới giờ này còn viết gượng“…Nguyễn Hữu Nghĩa bị nhiều người xúm lại lải nhải tố cáo anh ta là con rơi tướng Nguyễn Chí Thanh, để lăm le chụp cho anh ta cái mũ Việt Cộng nằm vùng…” Khéo lắm! Tiên sinh cố tình “bỏ quên” chữ “cộng sản” trong bốn chữ “tướng Nguyễn Chí Thanh”!

“Đau đớn thay, phận …ông Kiều. Điều rằng …vu cáo cũng là điều chung.” Lê Tiên sinh quên rằng chúng tôi không hề “tố cáo” nhà báo Nguyễn Hữu Nghĩa muôn vàn kính yêu -bắt chước xài tiếng VC - của Tiên sinh. Những người tiết lộ những tin tức này (hay xúm lại lải nhải ) là Đại tá Nguyễn Tử Đóa và nhà thơ Hà Thượng Nhân (thượng cấp cũ của Tiên sinh), nhà văn Trần Nghi Hoàng, Hải Triều và nhóm Nguyệt San Việt Nam tại Canada … căn cứ vào sự tiết lộ của chính đương sự (“đợi thử nghiệm DNA” –lời NHNghĩa) và gia đình: hội-viên-Văn-Bút-TT-Ontario Nguyễn Nhật Tân (bố vợ) nói với Đại Tá Nguyễn Tử Đóa và hội- viên- Nguyên- Hương (vợ Nguyễn Hữu Nghĩa) nói với
Nguyễn Ngọc Ngạn, cựu chủ tịch TT Ontario và VBVNHN)!

Tiên sinh cũng cố tình quên một điều rất quan trọng: những việc vu khống Hà Thúc Sinh, chửi bới cụ Bùi Văn Bảo, đánh fax rơi phá hoại gia đình Võ Kỳ Điền xẩy ra nhiều năm trước khi Nguyễn Hữu Nghĩa bị “vu khống” là cộng sản. Bởi thế, sẽ không thể có sự kêu giời kêu đất –như Tiên sinh đã làm- là hai bên cùng vu khống lẫn nhau! Sau nữa, tại sao người ta không tố cáo…Tiên sinh hay tôi hay Nguyễn Xuân Hoàng hay Trang Châu…là con một anh tướng cộng sản mà cứ nhè ngay Nguyễn Hữu Nghĩa mà “tố cáo”?! Mà lại chỉ đích danh là con rơi của tướng cs Nguyễn Chí Thanh, mà không là tướng cs nào khác như Võ Nguyên Giáp?!

(còn tiếp 1 kỳ)



Bài khác
14.12.2009 05:40 - Các tướng Thiệu-Kỳ-Khiêm lên cầm quyền đã công khai vận dụng đến cả 3 lực lượng Không Quân, Hải quân, và Bộ Binh vào dịch vụ buôn lậu các mặt hàng quốc cấm
05.12.2009 12:00 - TƯ 1993, VỢ CHỒNG HỨA VẠNG THỌ ĐÃ HỒ HỞI, PHẤN KHỞI CHẠY LĂNG XĂNG KHẮP ÂU CHAU TUYÊN TRUYỀN VẬN ĐỘNG CHO NGUYỄN HỘ, MOT TÊN C.S.KHÁT MAU!
01.12.2009 09:50 - THIỆU-KỲ-KHIÊM- QUANG...TRANH ĐUA NHAU BUÔN LẬU BẠCH PHIẾN ( tiếp theo kỳ trước).
25.11.2009 00:20 - THIỆU-KỲ- KHIÊM...VÀ CHUYỆN BUÔN LẬU BẠCH PHIẾN
22.11.2009 23:40 - HỨA VẠNG THỌ ĐƯỢC VÍ NHƯ LOẠI ” CỨT CHÓ ” TRÂY TRÉT ĐẦY ĐƯỜNG PHỐ PARIS

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
10 người đang xem (8 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 10

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 449449449
Hôm qua: 1437143714371437
Total: 642732642732642732642732642732642732
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved