Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
Bí mật hậu trường chính trị miền nam : Kỳ 43 HậU TRƯờNG CHÍNH TRị MIềN NAM - HÙNG XÙI ĐÃ NÓI GÌ VỀ CÁI CHẾT CỦA Đ.T.THẢO?
Đăng bởi HiepLi đăng ngày 09.01.2009 08:30 (1919 lần xem)

Kỳ 43 HậU TRƯờNG CHÍNH TRị MIềN NAM

HÙNG XÙI ĐÃ NÓI GÌ VỀ CÁI CHẾT CỦA Đ.T.PHẠM NGỌC THẢO?Open in new window
Sau khi đã thăm dò lòng vòng hết mọi người liên quan xa gần đến cái chết của ĐT Thảo, tôi thấy những thắc mắc của tôi vẫn không được giải đáp thỏa đáng. Tôi nghĩ, chỉ còn cách duy nhất là nghe sự thực từ TT Hùng Xùi. Chỉ có những gì TT Hùng nói ra mới bảo đảm được phần nào sự thật.

Từ khi nghe tin TT Hùng cùng với vợ con đã đến Mỹ định cư ở Milpitas, tôi đã đến đấy nhiều lần, hy vọng được gặp ông, để tìm hiểu căn kẽ vụ án có nhiều bí ẩn, nhiều nghi vấn này. Nhưng sau nhiều năm, nhiều lần đến Milpitas, chẳng lần nào tôi được gặp TT Hùng. Hè năm nay, tháng 6. 1997, tôi lại đến Milpitas lần nữa, với một số thân hữu. Các bạn này vừa là thân hữu của tôi, đồng thời cũng là thân hữu của TT Hùng. Với sự quen biết thân mật, lâu dài, nên chúng tôi có thể nói chuyện chung với nhau đủ mọi vấn đề cách thành thực và hết sức thoải mái. May sao lần này ông Cò quận Nhất Hùng Xùi đang có mặt tại Quán Minh, và đang lúi húi lo việc thâu tiền giúp vợ. Thực khách ra vào tấp nập.
Sau mấy chục năm trời xa cách, nay bỗng tình cờ thấy tôi xuất hiện trước cửa tiệm, Hùng Xùi la toáng lên, khiến mọi người chung quanh không khỏi sửng sốt:
- Mẹ. Thằng Nhâm. Vô đây! Bây giờ ông phải giết mày!

Chúng tôi đã quen với lối ăn nói ngổ ngáo, dao to búa lớn của anh ta, thậm chí trước đám đông anh em, có mặt cả tướng Thi, Hùng Xùi còn dám chỉ vào mặt tướng Thi, oang oang tuyên bố: “Anh biết không, nếu bây giờ phải giết mấy thằng tướng, thì em sẽ là người giết anh đầu tiên!“.

Ai cũng chưng hửng, ngạc nhiên, nhưng biết như thế là Hùng Xùi đã vui thích lắm rồi đấy. Chúng tôi vui vẻ bước vào tiệm, trước sự ngạc nhiên của mọi người.

Ngay sau đó anh thết chúng tôi bữa ăn trưa tại quán nhà. Tôi không ngờ chị Liên lại có tài nấu nướng khéo như thế. Quán Minh của chị đã nổi tiếng trong giới người Việt khắp vùng thung lũng Hoa Vàng. Trong bữa ăn chúng tôi cũng có đề cập sơ qua đến vụ án Phạm Ngọc Thảo. Hùng Xùi trách phủ đầu tôi:
- Mày đíu biết cái gì cả. Mày muốn biết cho đích xác vụ này, mày phải hỏi tao đây nè... !
Tôi nói:
- Mày có biết tao đã tốn bao nhiêu tiền máy bay để qua đây tìm mày không? Tao đã đến đây rất nhiều lần, nhưng chẳng lần nào gặp mày. Có lần nghe cô Liên nói mày đi L. A. cưới vợ. Đúng không?
Một ông bạn đi chung cũng phụ họa lời tôi, nói:
- Ừ, tao thấy thằng Nhâm đã đi tìm mày nhiều lần lắm. Thật đấy! Chính tao đã lái xe đưa nó đi mỗi lần nó sang đây mà!
Hùng lại trợn trừng đôi mắt, đứng lên khỏi ghế, ồm ồm quát tháo, ra vẻ phân bua:
- Nhưng nó đíu biết cái gì cả! Nó nói thằng cha Thiệu ra lịnh là sai, sai hoàn toàn. Lúc bấy giờ thằng cha Thiệu chẳng có quyền gì cả. Thằng cha Kỳ mới là người có thực quyền!

Cãi cọ om sòm một hồi chẳng đi đến đâu, chỉ cốt xả hơi chút đỉnh, chúng tôi hẹn nhau tái ngộ vào khoảng 3 giờ chiều hôm đó, tại tư gia một thân hữu, yên tĩnh, dễ nói chuyện tâm tình, thân mật hơn. Lúc ấy sẽ có thêm tướng Nguyễn Chánh Thi, vừa ở L. A. về San José, đến gặp mặt đông đủ anh em để hàn huyên.
Open in new window( ( Foto: TT Hùng Xùi khua chân múa tay quát tháo ồm ồm như đang cãi nhau to:" Mẹ...Nhưng nó đíu biết cái gì hết!... )
Đúng 3 giờ chiều, Hùng Xùi và tôi đến nhà anh Hoàng Xuyên thưởng thức thú uống trà tàu thượng hảo hạng, gọi là Vương Trà, của gia chủ. Chúng tôi trở lại vụ án Phạm Ngọc Thảo. Tôi cho TT Hùng biết, tôi muốn được nghe tường tận những giây phút cuối cùng của ĐT Thảo, mà tôi nghĩ, chỉ một mình anh là người đủ thẩm quyền hơn bất cứ ai kể lại chuyện ấy. Và cũng chỉ có tiếng nói của TT Hùng mới là tiếng nói khả tín hơn hết.

Với bản chất cang cường, pha chút nóng nảy của một sĩ quan tác chiến, Hùng Xùi vui vẻ nhận lời ngay.
- Ô Kê. Bây giờ mày muốn biết gì, cứ hỏi. Tao sẽ trả lời hết!
Tôi đề nghị:
- Để cho khỏi sai lạc, tao thâu băng cuộc đối thoại nhé!
Không chút ngần ngại, Hùng Xùi gật đầu ngay:
- Ô Kê. Mày có đem theo máy không?
- Có chứ! Nhà báo mà!
Cuộc đàm thoại bắt đầu. Tôi hỏi:
- Do đâu mà mày biết PN Thảo đang trú ẩn ở nhà thờ Linh Sơn, thuộc dòng tu Đa Minh của cha Phanxicô Nguyễn Bình An, trên Thủ Đức, mà mở cuộc hành quân vây bắt?
Vẫn theo thói quen, Hùng Xùi lại sửng cồ lên, nói to như quát:
- Mày lại sai lầm nữa rồi. Tao đã nói, khởi sự tao chẳng biết mẹ gì về vụ Phạm Ngọc Thảo hết thảy. Tao cũng không quan tâm đến nữa. Hôm đó, tao không nhớ rõ ngày nào, nhưng vào khoảng xế trưa, lúc hai, ba giờ gì đó, thình lình anh Liễu bên Tổng Nha Cảnh Sát gọi điện thoại cho tao, báo tin Cảnh Sát đang hành quân vây bắt PN Thảo ở Thủ Đức. Anh Liễu kêu tao lên đó. Tao hỏi rõ địa điểm, rồi vội vàng dẫn theo một số lính của ANQĐ, vọt thẳng lên Thủ Đức.

Khi tao và lính của ANQĐ lên tới nơi, thấy khu rừng chồi vắng hoe, chẳng có bóng một con ma nào. Nhưng tao thấy nhiều dấu vết chứng tỏ có nhiều người ở đó vừa bỏ đi. Tao sai lính tiếp tục lùng sục. Cuối cùng, tao tìm thấy còn vương một cái khăn rằng quấn cổ. Tao nhìn kỹ, thấy trên mặt cỏ dính chút máu đặc, pha lẫn chút gì lợn cợn trắng như bã đậu. Tao nghĩ có thể là chất óc... Cuối cùng, tao quay về...

Tôi sốt ruột ngắt ngang, hỏi:
- Rồi về sau, mày gặp P. N. Thảo trong trường hợp nào?
- À, hôm sau anh Liễu lại gọi điện thoại qua ANQĐ báo tin chánh quyền tỉnh Biên Hòa đã bắt được PN Thảo rồi, và yêu cầu tao lên đó mà lãnh PN Thảo. Lần này thì tao đi cùng anh Loan, lên Biên Hòa đón PN Thảo về ANQĐ. Chính tao là người còng tay chung với Thảo, ngồi trên xe, từ Biên Hòa về tới nha ANQĐ.
Tôi hỏi:
- Lúc ấy mày nhận thấy vết thương và sức khỏe của Phạm Ngọc Thảo như thế nào?
- Thoạt mới nhìn thấy, tao đã biết vết thương ấy khá trầm trọng, khó sống nổi. Nhưng lúc bấy giờ PN Thảo vẫn còn bình tĩnh và đủ sáng suốt để đối thoại.
Tôi hỏi thêm:
- Lấy lời khai ngay tại Biên Hòa?
Hùng Xùi đáp:
- Không. Kể từ khi tao gặp PN Thảo, tao thấy anh ta nghe được, và hiểu hết, nhưng không còn nói năng gì được nữa. Vì vết thương ở miệng quá nặng. Chỉ bút đàm thôi!
Tôi nói với Hùng Xùi:
- Mày có thể mô tả vết thương ấy như thế nào không?
- Ồ được chứ! Tao thấy PN Thảo đã bị bắn bằng một phát đạn súng lục kiểu P. 38, loại nòng ngắn, từ trên màng tang xuyên xuống dưới cằm. Trên màng tang thủng một lỗ, luôn luôn rỉ máu có pha lẫn chất trắng lợn cợn như bã đậu, mà tao nghĩ đólà chất óc. Đường đạn đạo đi từ trên cao xuống, đã phá bể sống mũi, và làm bay mất mấy cái răng ở hàm hạ. Máu ở cửa miệng của Thảo tuôn ra có vòi không ngớt...

Tôi tò mò hỏi thêm:
- Căn cứ trên đường đạn đạo ấy, mày hình dung thế bắn lúc bấy giờ phải như thế nào?
Hùng giải thích:
- Theo tao, là một thằng nhà binh, đã quen với súng đạn, tao có thể tạm thời hình dung ra thế bắn lúc bấy giờ như thế này, này...

Vừa nói Hùng Xùi vừa đứng lên đóng một lượt hai vai: xạ thủ và nạn nhân. Hùng Xùi giải thích: “Có thể lúc bấy giờ thằng cảnh sát nào đó đã bắt được P. N. Thảo ở giữa khu rừng chồi rồi. Trong khi PN Thảo đang ở tư thế quì gối trên mặt đất, nó đứng kế bên, móc súng lục ra, nhắm ngay màng tang, bắn một phát. Nó tưởng như thế là đời của PN Thảo đã bị kết liễu rồi, nên bỏ đi, để PN Thảo nằm lại đó một mình. Nó không ngờ PN Thảo chỉ bị thương nặng, mà chưa chết...

Tôi hỏi thêm:
- Mày có nghe nói thằng nào bắn phát súng ấy không?
- Tao chỉ nghe nói, nó là một cảnh sát viên thuộc Khối Cảnh Sát Đặc Biệt. Ngòai ra, tao không biết gì hơn.
Tôi hỏi TT Hùng:
- Khi áp giải ĐT Thảo về đến ANQĐ, thì ai lấy khẩu cung? Có sự tham gia của trung tá Giác, thiếu tá Thới không?
Hùng Xùi lại hùng hổ quát tháo:
- Mày nói gì? Thằng Giác, thằng Thới à? Lúc đó mấy thằng ấy chỉ là cắc ké, làm sao được can dự trong việc này!

Bây giờ để tao kể hết đầu đuôi cho mày nghe. Khi đem PN Thảo về đến nha ANQĐ, thì tao với anh Loan đã khởi sự tìm bác sĩ, lo cấp cứu ngay. Nhưng ngặt nỗi hôm ấy lại là ngày Chúa Nhựt, các bác sĩ thuộc Nha đều nghỉ hết. Gọi điện thoại đến tư gia, tao không gặp được một ai cả. Trong khi đó vết thương ở mặt của PN Thảo lại quá nặng, không còn nói được nữa. Máu miệng cứ tuôn ra ồng ộc, và máu ở màng tang vẫn tiếp tục rỉ ra lẫn với chút óc. Anh ta đòi uống nước liền liền. Tao đã từng chứng kiến nhiều loại thương tích vì súng đạn, nên tao thấy vết thương này trầm trọng quá, thực là khó sống. Nhưng tao không biết phải làm sao!

Trong khi anh Loan hỏi chuyện, PN Thảo kêu đưa giấy bút để viết. Nhưng PN Thảo chỉ viết toàn những lời chửi bới, nhục mạ nặng nề. Thằng thiếu úy Chi, một thủ hạ thân tín của anh Loan đang hiện diện, nổi máu bênh chủ, liền tống mấy cái cùi chõ cật lực vào mặt PN Thảo. Tụi tao lập tức ngăn thằng Chi lại, nhưng đã trễ quá rồi. Vết thương của Thảo bị động dữ dội càng phun máu ra xối xả. Lúc ấy PN Thảo đã ngất đi, và mê man bất tỉnh luôn...

Được biết Thiếu úy Chi, tên thật là Trần Kim Chi. Ít lâu sau, tướng Loan được Nguyễn Cao Kỳ bổ nhiệm tổng giám đốc Cảnh Sát Quốc Gia, T. U. Chi được thăng lên đại úy, và được tướng Loan cử làm trưởng ban A Bài Trừ Tệ Đoan Xã Hội A, thuộc Nha Tổng Giám Đốc Cảnh Sát QG. Trong thời kỳ tướng Loan nắm quyền hành CS trong tay, Đ. U. Chi cũng đã trở thành một hung thần ác sát. Hầu như tất cả những vụ mưu sát chánh trị trong thời kỳ này đều có sự tham gia trực tiếp của ĐU Chi, và các tay lâu la thân tín của tướng Loan như: Huân Mập, Tâm Đen, và Hải Dơi v.v... Nhưng chẳng bao lâu sau, ĐU Chi cũng đã bị chết thảm trong một tai nạn lưu thông trên xa lộ Biên Hòa…

Bây giờ tôi xin trở lại cuộc đối thoại giữa tôi và TT Hùng Xùi. Tôi hỏi Hùng Xùi:
- Nhưng lúc ấy ĐT Thảo vẫn chưa chết, phải không?
Hùng Xùi đáp:
- Đúng. PN Thảo chưa chết!
Tôi hỏi thêm:
- Vậy ĐT Thảo đã chết vào lúc nào? Ai đã cho PN Thảo A coup de grâce A?
Hùng Xùi đáp cách dứt khoát, khẳng khái:
- Tao! Chính tao đã cho PN Thảo A coup de Grâce A!
Tôi hỏi tiếp:
- Nghe anh em đồn, mày đã bóp dái PN Thảo cho chết phải không?
Hùng Xùi xuống giọng nhẹ nhàng, đáp:
- Tao chỉ có thể xác nhận với mày: Hôm ấy, sau đó, chính tao đã cho PN Thảo A coup de grâce A. Nhưng dứt khoát tao không thể nào nói cho mày biết bằng cách nào. Chỉ có thế thôi. Mày hiểu chứ?!

Không ai bảo ai, đến đây chúng tôi đều ngưng nói, chỉ đưa mắt nhìn nhau trong giây lát. Tuy vậy, cái giây phút im lặng ngắn ngủi đó cũng đủ sức nói lên ngàn lời. Cổ nhân đã có câu: “Khả dĩ hội ý bất khả dĩ ngôn truyền”. Nếu đem câu ấy mà đặt vào đây, thiết tưởng chẳng còn gì thích hợp hơn!

Chúng tôi tạm ngưng câu chuyện trong giây lát, chờ gia chủ pha thêm tuần trà mới đãi khách. Vị thơm ngọt đậm đà của Vương Trà dường như đã theo từng hớp nước nóng ngấm dần và lan ra nhẹ nhàng khắp các tế bào trong cơ thể của chúng tôi. Trong giây lát, tôi cảm thấy tinh thần thoải mái hơn, quên mất thời tiết oi ả, và cái nắng hừng hực, gay gắt của mùa Hè đất Cali. Tôi lại hỏi TT Hùng thêm về chuyện của ĐT Thảo.
- Hùng à, theo cậu, ai là người chủ xướng vụ bắn giết PN Thảo?
Hùng Xùi cười khềnh khệch đáp:
- Mày cứ hỏi anh Liễu nhà mày ấy thì biết!
Tôi nói:
- Tao nghe nói TT Tiếp đã chủ mưu vụ này phải không?
Hùng nhanh nhảu đáp:
- Điều này thì mày nói đúng! Thằng Tiếp đã báo cáo chỗ trú ẩn cho ĐT Liễu. Sau khi đã bắt được PN Thảo rồi, thằng Tiếp được lên lon trung tá ngay, và được bổ nhiệm đi làm giám đốc Cảnh Sát vùng Một.
- Còn số tiền thưởng 3 triệu bạc chia chác ra sao?
Hùng Xùi đáp:
- Cảnh sát Biên Hòa được thưởng 1 triệu đồng. Thằng tài xế xe Lam đi báo cáo được thưởng 1 triệu. Nha ANQĐ được chia 500 ngàn. Phủ Đặc Ũy Trung Ương Tình Báo được chia 500 ngàn đồng!

Chúng tôi vừa dứt chuyện PN Thảo thì, tướng Nguyễn Chánh Thi cùng với mấy vị sĩ quan cao cấp, từng phục vụ ở miền Trung đến. Trong số có cả trung tá chánh văn phòng của tướng Ngô Quang Trưởng, và ông cựu quản đốc đài phát thanh Huế. Với thành phần nhân sự mới, chúng tôi quay sang đề tài khác...

NHẬN XÉT: Lời tường thuật của Hùng Xùi có nhiều sự kiện khả tín. Nhưng lại có đến hai kẻ đi báo cáo: Thiếu tá Tiếp và tài xế xe lam. Còn một vấn đề tồn nghi khác là: Chiều hôm trước ĐT Liễu đã gọi điện thoại cho Hùng Xùi, báo tin cảnh sát đang hành quân vây bắt P. N. Thảo ở khu rừng chồi, thuộc quận Thủ Đức. Đến sáng hôm sau ĐT Liễu lại điện thoại lần nữa cho Hùng Xùi, báo cho biết tin P. N. Thảo đã bị chính quyền Biên Hòa giam giữ, vậy hãy lên đó lãnh về.

Hai sự kiện đó chứng tỏ rõ ràng ĐT Liễu đã bám rất sát P. N. Thảo. Trong khi đại tá Loan và thiếu tá Hùng Xùi, chánh và phó giám đốc nha ANQĐ vẫn không hay biết gì cả. Vậy tại sao, sau khi đã bắn P. N. Thảo trọng thương rồi, nhóm cảnh sát đặc biệt của ĐT Liễu lại không chở P. N. Thảo về cơ quan để lãnh thưởng?

Hành động bỏ nạn nhân hay phạm nhân trong cơn hấp hối vì vết thương trầm trọng như thế có đúng với hành vi và chức năng của cảnh sát một cơ quan công quyền, có trách nhiệm thi hành và bảo vệ luật pháp, của một quốc gia có hiến chế hay không? Hay chính cá nhân đại tá Phạm Văn Liễu, TGĐCSQG, đã ra lịnh cho thuộc hạ làm như vậy? Tức bắn bỏ kiểu cao bồi Texas?

Nếu đúng như thế thì Phạm Văn Liễu đã phạm nhiều tội ác quá lắm đối với lương tâm con người. Ấy là chưa kể, về sau, ở Mỹ, ông còn đóng vai then chốt trong vụ án tổ chức “Mặt Trận Kháng Chiến“ bịp, cùng với Hoàng Cơ Minh, để làm tiền đồng bào tị nạn, nhưng quan trọng nhất là làm tiêu tan hết niềm tin của người VN ở hải ngoại.

Câu hỏi này, tôi nghĩ chỉ một mình ông Liễu trả lời được mà thôi. Cổ nhân đã có hai câu thơ sau đây: “Trước sau cùng một tấn tuồng, rồi ra ai cũng vào buồng như ai!“. Vậy, mong ông hãy vui lòng làm sáng tỏ vấn đề này trước lịch sử.

CUNG CỦ ĐẬU KỂ CHUYỆN MẮT THẤY TAI NGHE?
Open in new window(Foto: cựu trung tá Cung Củ Đậu đang hàn huyên với tác giả ĐVN dưới hàng hiên quán cà phê " Croissant Doré" trên đại lộ Bolsa,S. Ana,Cali)
Hồi tháng 4. 99 vừa qua, tôi đến Bolsa, đã bất ngờ được trung úy Cung Củ Đậu cho biết ông từng là chứng nhân trong giây phút lâm chung của Phạm Ngọc Thảo. Trong câu chuyện, tôi thấy có nhiều điểm trái ngược hoàn toàn với lời kể của trung tướng Ng. Chánh Thi, và của Hùng Xùi, một nhân vật chính trong cuộc. Khi tôi gạn hỏi, trung úy Cung Củ Đậu lại còn khẳng định Hùng Xùi kể sai. Mặc dù lúc bấy giờ Cung Củ Đậu chỉ là một sĩ quan cấp thấp hơn Hùng Xùi, và nhất là không liên hệ gì trong vụ PN Thảo. Tôi không khỏi ngạc nhiên, nên đã ghi âm lại từ đầu đến cuối cuộc đối thoại giữa ông với tôi về cái chết của P. N. Thảo. Nay xin trích nguyên văn, để dư luận tùy nghi phán xét.

Mở đầu cựu trung úy Cung nói như sau: „ Lịch sử phải là sự thật. Lịch sử không thể bóp méo được. Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai là tôi biết được chuyện gì, tôi nói không thêm không bớt. Tôi không nói cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi. Tôi nói ra cũng chẳng được gì, và cũng chẳng mất gì cả.
Vụ Phạm Ngọc Thảo, tôi nói cho anh nghe là:
- Người bắn tôi tạm giấu tên. Vì mình không nên nêu danh người ta. Nhưng mà người đó anh cũng biết rồi mà?!
Tôi nói:
- Vâng tôi biết rồi. Nhưng anh có nhớ họ không?
TU Cung nói:
- Anh chỉ cần biết tên đầu là chữ „D“ được rồi. Là „Dê- Đê“ đó được rồi!
Tôi hỏi:
- Hôm đó bắn ở đâu?
Cung đáp:
- Bắn ở giữa Trị An-Biên Hòa!
Tôi hỏi:
- Chỗ rừng chồi đó chứ gì?
Cung đáp:
- Tôi chỉ nói vậy thôi. Địa danh là gì tôi không nhớ. Vì thay đổi hoài những địa danh đó. Trên xuồng có ba người ngồi: Linh mục Nguyễn Văn Tự Do là một, Thảo ngồi giữa là hai. Người lái xuồng là ba.

Vì ở quán cà phê, thiên hạ nói năng to tiếng như cãi nhau, ồn ào quá, tôi nghe không rõ, phải hỏi lại. TU Cung giải thích thêm:
- Linh mục Nguyễn Văn Tự Do, ngài ở dòng Chúa Cứu Thế, đang ở VN bây giờ người lái xuồng, gọi là ghe Tam Bản, đuôi tôm ấy mà! Lúc bấy giờ khoảng giữa 2 giờ 3 giờ sáng. Và P. N. Thảo mặc cái gì? Thảo mặc bộ đồ Bà Ba màu hột gà, lụa Hà Đông. Người bắn, bắn một phát một. Đêm hôm đó có trăng, bắn xuyên từ cằm lên thái dương.
Tôi chận ngang, hỏi:
- Sao nghe nói bắn từ trên xuống dưới?
TU Cung vừa dùng tay ra dấu, chỉ chỗ vừa nói:
- Từ đây trổ lên. Từ cằm trổ ra bên này. Bắn bằng Rouleau nòng dài.
Tôi hỏi:
- Thế bắn nào mà bắn xỉa dưới cằm lên?
Cung giải thích:
- Bắn ngang chứ không phải bắn lên. Tức là đương sự ngồi xuồng, ở giữa. Đến đây Cung cố gắng giải thích cho tôi hiểu rõ hơn bằng cách vừa nói vừa ra dấu: “Người bắn ngồi ở bờ đất này, xuồng đi ngang qua thế này mà. Bắn một phát thế này, này!“

TU Cung còn nhấn mạnh thêm cho tôi hết nghi ngờ rằng người bắn vốn là một tay thiện xạ súng lục của TNCAQG, nên chỉ cần bắn một phát thôi!
(Khi nghe nói là tay thiện xạ súng lục của TNCSQG, tôi liền nghĩ ngay đến Thượng sĩ Danh. Nhưng tôi không dám chắc, vì biết đâu trong CS còn có tay thiện xạ khác mà tên cũng khỡi đầu bằng chữ “ D„ thì sao?)
Tôi hỏi lại:
- Sao Hùng Xùi lại nói với tôi, thế bắn từ trên xuống. Như vậy từ màng tang xuyên xuống hàm!
TU Cung khẳng định:
- Anh Hùng đâu có mặt ở đó hôm ấy đâu. Anh Hùng chỉ biết được cái vết thương đó và hướng đạn đó khi Thảo đã được đưa về bệnh xá- trạm xá- của Tổng Nha Cảnh Sát QG (viết tắt:TNCSQG). Bác sĩ Phạm Văn Đôn là người đã đến đó để coi cái vết thương đó. Phạm Ngọc Thảo vẫn còn thoi thóp. Ông Tổng Giám Đốc lúc đó là ông Phạm Văn liễu muốn đương sự sống để khai thác, nhưng mà không chữa đượcYRồi còn nói anh Hùng Xùi bóp dái ông PN Thảo là sai. Anh Hùng Xùi có nói một câu đùa giỡn: „Chết thì cho chết. Không chết thì bóp dái cho chết!“
Đó là câu nói đùa. Chứ không có cái vụ mà bóp dái. Cái đó là sai. Sai hoàn toàn! Sai!
Khi đưa về tới trạm xá thì ông ấy chỉ sống đâu được mười mấy, hai chục phút là đi luôn!
Tôi hỏi:
- Nghe Hùng Xùi nói với tôi, khi lấy lời khai P. N. Thảo không còn nói được nữa
Cung ngắt ngang: “Ú ớ rồi!“
Tôi nói tiếp:
- PN Thảo kêu lấy giấy để viết, nhưng chỉ chửi cha Loan không hè. Lúc đó thằng Chi nó đánh một cái cùi chõ vào trong hàm của PN Thảo. Hùng Xùi mới can ra. Không biết cái đó có đúng không?
Cung đáp:
- Cái đó là sai. Lúc đó ông Tổng giám Đốc (chỉ P. V. Liễu) đang đứng đó. Ông Loan không có đó. Nói thế là trật lất. Không có thằng Chi ở đó lúc đó. Tại vì thằng Chi chỉ theo ông Loan khi ông Loan làm TGĐCSQG. Còn bắn Thảo là lúc ông Liễu còn. Anh hiểu tôi nói không?
Cung lại nói thêm:
- Còn nói bắt P.N.Thảo đem về ANQĐ là sai. Trạm xá của CSQG trong bộ tư lệnh CSQG. Nói ANQĐ là sai. Tại trạm xá!
Sau khi đã nghe cựu trung úy Cung sốt sắng kể các chi tiết trên, tôi có cảm tưởng như Phạm Ngọc Thảo đã một lúc phân thân làm hai người: Một người, của trung tá Hùng Xùi, bị bắt giải về nha ANQĐ. Một người nữa, của TU Cung Củ Đậu, về nằm trong trạm xá của CSQG (?).
Tôi không khỏi hoang mang vô cùng. Vậy, đâu là „SỰ THẬT“? Biết tin ai bây giờ?! Nhưng, dù sao lời của Hùng Xúi vẫn có gía trị khả tín hơn hết!

TẠI SAO CSBV ĐÃ SUY TÔN Đ.T.PHẠM NGỌC THẢO?

Sau khi CSBV đã được Dương Văn Minh dâng cho toàn bộ miền Nam, và sau khi đã loại trừ hết những phần tử từng đóng góp đại công từ thời Kháng Chiến Nam Bộ, gồm Trần Văn Trà và toàn bộ chánh phủ MTDTGPMN, ra khỏi những vị trí then chốt trong guồng máy cầm quyền trong nước, giới lãnh đạo CSBV mới thực thi một chính sách "thoa dầu cù là" trên vết thương rướm máu đó, bằng cách xưng tụng một số anh hùng miền Nam đã có công với cách mạng.
Các nhà lãnh đạo CSBV đã lấy trường hợp đại tá Phạm Ngọc Thảo làm một biểu tượng tôn thờ. Họ ra lịnh cho địa phương tổ chức lễ truy điệu rềnh rang, cải táng và truy tặng huy chương cao cấp nhất cho ĐT Phạm Ngọc Thảo, đồng thời xưng tụng ĐT Thảo là một đấng "anh hùng liệt sĩ" của dân tộc.

Đến năm 1986-87, CSBV còn tung ra một chiến dịch đánh bóng và đề cao ĐT Phạm Ngọc Thảo, coi như một cán bộ tình báo chiến lược siêu đẳng của Hà Nội đã cài lại miền Nam sau ngày tập kết. Giới văn nô CS được triệu tập đến khoảng hơn chục người, họp thành một ban biên tập dưới quyền chỉ đạo của thiếu tướng Trần Bạch Đằng, một lý thuyết gia có hạng của CS miền Nam, để thực hiện bộ trường thiên tiểu thuyết "VÁN BÀI LẬT NGỬA", gồm 6 quyển tất cả, với tên tác giả là: Nguyễn Trương Thiên Lý. Quyển tiểu thuyết hợp soạn này đã do nhà xuất bản tổng hợp Hậu Giang ấn hành.

Trần Bạch Đằng hay Nguyễn Trương Thiên Lý còn có các biệt hiệu khác như: Trần Quang, Hướng Triều, Nguyễn Hiếu Trường v.v...
Trần Bạch Đằng sanh ngày 15.7.1926, năm nay vừa đúng 73 tuổi. Ông ta ra đời tại tỉnh Rạch Gía, sau đổi tên là Kiên Giang, cùng quê với bà Đinh Thị Yến, vợ của đại tướng Trần Thiện Khiêm, và tướng nhảy dù Dư Quốc Đống. Thân phụ của tướng Đống là ông Dư Sầm, vợ chánh thức của tướng Đống là bà Nguyễn Thị Bảy, một người chị em bà con của ông.

Trần Bạch Đằng đã gia nhập đảng CS từ năm 1943, từng phụ trách các công tác thanh niên, tuyên huấn, và làm bí thư thành uỷ thành phố Sài Gòn. Viên tướng này còn là thành viên chủ tịch đoàn ủy ban trung ương MTDTGPMNVN, và là người trách nhiệm trong cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân, năm 1968, vào đô thành Sài Gòn -Chợ Lớn.

Tôi đã có dịp đọc qua toàn bộ quyển tiểu thuyết này, nhận thấy mục đích của CSVN là tiểu thuyết hoá và thần thánh hoá cá nhân đại tá Phạm Ngọc Thảo qua nhân vật Nguyễn Thành Luân. CSVN đề cao Phạm Ngọc Thảo chẳng qua chỉ để phục vụ cho một mục đích chánh trị giai đoạn, có gía trị nhất thời mà thôi. Trước hết để vuốt ve, mơn trớn anh hùng tính của nhóm người cựu kháng chiến Nam Bộ. Đồng thời cũng để xoa dịu lòng công phẫn của nhóm người trong MTDTGPMNVN, vốn lầm tưởng sau khi đã cưỡng chiếm được miền Nam, họ sẽ được hưởng quyền cai trị, với tất cả những vinh hoa phú qúi của kẻ đã có công đầu trong chiến thắng. Nhưng họ không ngờ, chỉ vài ngày sau giới cầm quyền CS ở Hà Nội đã vứt bỏ họ ra rìa cách tàn nhẫn như ta ném cái vỏ chanh đã vắt hết nước.

Tôi xin đơn cử trường hợp điển hình nhất là tướng Trần Văn Trà, một người đã đóng góp rất nhiều công lao trong công cuộc kháng chiến chống Pháp khởi sự từ muà Thu năm 1945 cho đến ngày 30.4.1975. Trong qúa trình hoạt động cho CSVN, tướng Trần Văn Trà đã giữ nhiều nhiệm vụ quan trọng, đáng kể như: Uỷ viên trung ương đảng, phó tham mưu trưởng quân đội nhân dân, uỷ viên quân ủy cục R, đệ nhất phó tư lệnh lực lượng quân đội MTDTGPMN... và năm 1975, làm phó tư lệnh tác chiến chiến dịch Hồ Chí Minh. Đến tháng 5.1975, sau khi CSVN đã chiếm được miền Nam, tướng Trần Văn Trà được đề cử làm chủ tịch Uỷ Ban Quân Quản thành phố Saì Gòn -Gia Định...

Nhưng phe cánh CS Hà Nội, gồm Lê Đức Thọ, Văn Tiến Dũng (lúc đó đang giữ chức tổng trưởng quốc phòng) muốn chiếm hết công trạng trong chiến dịch Hồ Chí Minh, liền tung ra thị trường quyển hồi ký "ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN" của tướng Văn Tiến Dũng. Trong quyển sách này Văn Tiến Dũng không đả động gì đến công trạng của Trần Văn Trà. Hành động này đã khiến Trần Văn Trà cho xuất bản quyễn "KẾT THÚC CUỘC CHIẾN 30 NĂM", để kể lể công trạng của mình cùng với công trạng của những người miền Nam theo CS từ năm 1945. Sự kiện này đã khiến cho Lê Duẫn, Lê Đức Thọ nổi giận, lập tức ra lịnh thu hồi và cấm lưu hành quyển hồi ký của tướng Trà, đồng thời đẩy Trần Văn Trà ra làm tư lệnh quân khu 5 (vùng Cao Nguyên) là một nơi chó ăn đá, gà ăn sỏi, không béo bở, màu mỡ như quân khu 7, và loại luôn TV Trà ra khỏi chức vụ ủy viên trung ương đảng, nhân kỳ đại hội đảng năm 1987...

Nghe tin, tướng Trần Văn Trà vừa qua đời vì bịnh tim, tại một bệnh viện ở Tân Gia Ba, vào ngày 20.4.1996.

Sau khi bộ trường thiên tiểu thuyết "VÁN BÀI LẬT NGỬA" ra đời được ít lâu, cơ quan tuyên huấn của đảng CSBV còn cho phép quay thành phim truyện và đem trình chiếu khắp nơi trong nước. Nhưng từ tiểu thuyết đến truyện phim, nội dung chứa đầy rẫy những sai lầm, những bịa đặt không tưởng, những thổi phồng lố bịch, những tuyên truyền kệch cỡm... mà những ai đã từng sống ở miền Nam dưới các thời đệ nhất và đệ nhị cộng hòa đều có thể dễ dàng nhận ra ngay. Những chi tiết ấy chứng tỏ rõ ràng: Suốt thời kỳ ĐT Phạm Ngọc Thảo hoạt động trong hàng ngũ quân đội Việt Nam CH và chánh quyền quốc gia miền Nam, người CSBV chẳng hay biết chút gì. Ngay cả đến ngoại hình và nhân dạng của ĐT Thảo cũng đã được đem lên màn ảnh cách sai lầm trắng trợn, ngoài sức tưởng tượng của mọi người.

Những ai đã quen biết ĐT Phạm Ngọc Thảo đều còn nhớ, dáng người ông to cao, nước da hơi ngăm đen, tóc luôn luôn hớt ngắn kiểu bàn chải, với một con mắt hơi lé chếch qua một bên. Do đó, mỗi khi ra ngoài, Thảo thường đeo kính đen. Một điểm đặc biệt khác là ĐT Phạm Ngọc Thảo không bao giờ để râu, và chẳng mấy khi diện com -lê, thắt cà vạt. Cả chục năm trời gần gũi PN Thảo, chưa lần nào tôi thấy PN Thảo diện kiểu đó. Thế mà trong phim "Ván Bài Lật Ngửa" của CS, nhân vật anh hùng tuyệt tác Nguyễn Thành Luân, do diễn viên Nguyễn Chánh Tín thủ vai Phạm Ngọc Thảo, đã chưng diện láng coóng, đầu đội nón nỉ Fléchet, khoác áo manteau, bên trong là bộ com -lê màu xanh đậm, áo sơ mi trắng tinh, với chiếc cà vạt sặc sỡ nhiều màu, rủ tòng teng trên ngực.

Chưa hết, ĐT Phạm Ngọc Thảo trong phim của CS còn để tóc dài chấm ót, và phủ xuống tới mang tai. Mắt của ĐT Phạm Ngọc Thảo trong phim đã được cơ quan tuyên huấn đảng CS Hà Nội "sửa sắc đẹp"cho hết lé, và lại còn tô điểm thêm cho anh bộ ria con kiến trên mép, trông rất lẳng lơ, đĩ thõa, trông chẳng khác nào một tên điếm chảy đang lơn gái trên đường phố Catinat thuở nào.

Những sai lầm ấu trĩ ấy chẳng phải do đạo diễn hay kỹ thuật, mà chính bởi những người viết sách, làm phim về Phạm Ngọc Thảo đã chẳng biết tí gì về nhân dạng của Phạm Ngọc Thảo, khiến cho cả bộ tiểu thuyết lẫn bộ phim đã trở thành một câu chuyện khôi hài, lố bịch, mang lại một kết quả phản tuyên truyền rất mạnh. Vì thế chẳng bao lâu sau cơ quan tuyên huấn của đảng CSBV đã phải ra lịnh đình chỉ lưu hành và cấm chiếu phim về Phạm Ngọc Thảo.

Như vậy, ai dám bảo cơ quan tình báo chiến lược của CS Hà Nội đã trực tiếp chỉ huy và điều động Phạm Ngọc Thảo suốt thời gian từ khi Thảo rời khu chiến về thành, gia nhập hàng ngũ quốc gia?

Một chi tiết đáng nói thêm là, khi chiến dịch đề cao Phạm Ngọc Thảo đang diễn ra ở VN, một người anh ruột của ĐT Thảo là ông Phạm Ngọc Thuần còn kẹt ở Sài Gòn, đã phải tìm đường trốn qua Pháp rồi qua Mỹ, để khỏi bị CSVN lôi ra cho chường mặt trong cuộc lễ truy điệu bịp bợm anh hùng liệt sĩ Phạm Ngọc Thảo, vị quốc vong thân.

Sau đó, năm 1989, người Việt Nam tị nạn tại Mỹ lại thấy trên thị trường sách vở xuất hiện một bộ sách nhan đề "NGÔ ĐÌNH NHU" của tác giả FW.09. , do nhà xuất bản Nguyễn Thị Muôn ấn hành. Sách này mới in ra đến quyển thứ hai, nhưng tôi liếc qua đã thấy ngay đó chỉ là một vụ đạo văn trắng trợn. Tác giả FW.09 hiển nhiên chỉ là một cái tên kiểu "cha Căn, chú Kiết" nhì nhằng nào đó, đã có thì giờ nhàn rỗi, ngồi đọc quyển "VÁN BÀI LẬT NGỬA", đổi tên Nguyễn Thành Luân trở lại là Phạm Ngọc Thảo, sửa chữa vài chữ nhăng nhít cho có chuyện, rồi đem in thành sách, bán kiếm tiền.

Quyển sách ấy mang tựa đề Ngô Đình Nhu, khiến một vài người đọc thiển cận có thể hiểu lầm, bỏ tiền ra mua. Nhưng khi mở sách ra mới bật ngửa thấy mình đã bị bịp, từ đầu đến cuối, vì chẳng thấy viết gì về Ngô Đình Nhu, mà chỉ toàn là chuyện đạo văn về vụ Phạm Ngọc Thảo, qua quyển "VÁN BÀI LẬT NGỬA". Tất cả những sách viết về Phạm Ngọc Thảo mà tôi đã đọc như kể trên toàn là những chuyện bịa đặt, gỉa tưởng hoang đường. Tính chất hư cấu trong tiểu thuyết đã chiếm đến 95 phần trăm. Chỉ còn lại có khoảng 5 phần trăm sự thực!

Bây giờ, ngồi viết quyển sách này, tôi chỉ mong thực hiện được phần nào sở nguyện, phơi trải những điều mắt thấy tai nghe, có kiểm chứng hẳn hoi, của một người làm báo nhà nghề đã lăn lóc khắp nơi, từng trải nhiều biến cố trọng đại, trong suốt chiều dài cuộc chiến Quốc-Cộng ở miền Nam.

Khi kể chuyện về ĐT Phạm Ngọc Thảo, hay bất cứ một nhân vật nào khác trong các chương sau này, tôi cố gắng nêu lên tối đa sự kiện mà tôi đã thấy biết, để bạn đọc và lịch sử phán xét.
(Còn tiếp)



Bài khác
05.09.2010 21:30 - ̣người Việt NAM Ở ANH QUỐC THỐNG LÃNH DỊCH VỤ trồng cần sa VÀ BUÔN BÁN CẦN SA
02.09.2010 15:00 - BÀI 6.- GIÁO CHỦ HÙYNH PHÚ SỔ ĐÃ BỊ VMCS GIẾT CHẾT MẤT XÁC, KHÔNG TÒAN THÂY TỪ 1947, HAY CÒN ĐANG…“VẮNG MẶT”?
01.09.2010 09:10 - BÀI 2.- PHẢN ÁNH ”TÂM TƯ T.T. THIỆU” CỦA NG.TIẾN HƯNG: ĐÂY, THẬP ĐẠI ÁC TỘI CỦA NGUYỄN VĂN THIỆU
15.08.2010 22:00 - BÀI 5.- JESUS CHRIST VÀ HÙYNH PHÚ SỔ ĐÃ LÂM CẢNH “LƯỠNG ĐẦU THỌ ĐỊCH”, NHƯNG Ý NGHĨA 2 CÁI CHẾT HÒAN TÒAN KHÁC NHAU!
11.08.2010 13:40 - ĐẠI HỘI NHÀ VĂN BỊT MỒM TRẤN MẠNH HẢO!

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
19 người đang xem (13 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 19

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 1360136013601360
Hôm qua: 2305230523052305
Total: 1052746105274610527461052746105274610527461052746
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved