Welcome Dang-Van-Nham Website
www.dangvannham.com Ï¿ ޤ󤫡  
Đặng Văn Nhâm
Web Translator
View web pages in other languages:
Video ngẫu nhiên
Bài yêu thích hôm nay

Hôm nay chưa có nhận xét.

Góc nhìn
Bài ngẫu nhiên
Gửi người quen
Võ thuật
Chuyện đề: Danh mục chủ đề
Bí mật hậu trường chính trị miền nam : Kỳ 20 - PHÁI ĐOÀN LIÊN HIỆP QUỐC BỊ VÔ HIỆU HOÁ CÁCH NÀO?
Đăng bởi HiepLi đăng ngày 27.06.2008 05:50 (1131 lần xem)

PHÁI ĐOÀN LIÊN HIỆP QUỐC BỊ VÔ HIỆU HOÁ CÁCH NÀO?
Open in new window(Ảnh:(từ trái sang phải) tác giả ĐẶNG VĂN NHÂM, cựu trung tá TRẦN VĂN DUỆ thuộc Trung Ương Tình Báo, đã dùng mỹ nhân kế gài bẫy thành công phái đoàn LHQ) [/i]

- Bây giờ tôi xin kể những nguyên nhân thầm kín nào khiến cho các chương trình tự thiêu của Phật giáo miền Trung, do các thượng toạ nằm vùng Trí Quang, Thiện Minh đã sắp xếp, dàn dựng vô cùng tỉ mỉ, tốn rất nhiều công phu, ở chùa Từ Đàm, chùa Diệu Đế, và chợ Đông Ba v.v... đã bị vô hiệu hoá cách đau đớn, nghẹn ngào.

Đây là những cuộc tự thiêu then chốt, là một đòn chí tử của các TT Trí Quang, Thiện Minh, nhằm hạ "Nốc-Ao" hai ông Diệm-Nhu, trước con mắt của trọng tài quốc tế là phái đoàn điều tra LHQ. Nhưng cú "Nốc -Ao" ấy đã bị đại uý Trần Văn Duệ và mấy cái "LÁ ĐA" của anh hoá giải, như một chuyện trong phim trinh thám, gián điệp "MISSION IMPOSSIBLE" của Mỹ. Chuyện ấy diễn ra như sau:

Ngay khi phái đoàn điều tra LHQ vừa đặt chân đến Sài Gòn, TT Trí Quang đã gửi một điện văn cho chính ông trưởng phái đoàn là đại sứ Tích Lan, khẩn thiết yêu cầu ông này phải đích thân ra Huế theo một lịch trình đã qui định sẵn, để điều tra tại chỗ về các cuộc đàn áp Phật Giáo. Trong điện văn ấy, dĩ nhiên TT Trí Quang không nói gì đến chuyện chứng kiến tận mắt các cuộc tự thiêu, nhưng đồng bào PT miền Trung ai cũng biết “ôquíthầy“ đã sắp sẵn một danh sách “cúng dường“ nướng thịt người và chương trình tự thiêu tại các nơi như Chùa Từ Đàm, Diệu Đế, Thiên Mụ, chợ Đông Ba v.v... để cho phái đoàn LHQ coi chơi, đồng thời phát động một chiến dịch xách động qui mô,tạo nên một biến cố vĩ đại, dùng thế lực nhân dân ồ ạt cướp chánh quyền không cần võ khí theo đúng kế sách của CSBV.
Ngồi trong dinh Độc Lập hai ông Diệm, Nhu đã nhìn thấy rõ nước cờ "chiếu bí" đó của TT Trí Quang và Thiện Minh, nên không khỏi lo ngại. Làm thế nào để hoá giải cho được nước cờ độc địa đó?
Câu trả lời, trên lý thuyết: "dễ lắm!".
Chỉ cần làm ngược lại những điểm then chốt mà TT Trí Quang đã bày ra là xong! Nhưng các điểm then chốt ấy là gì?
Gồm 2 điểm sau đây:
1.- Sự hiện diện của đại sứ Tích Lan ở Huế.
2.- Ngày giờ và địa điểm đã định sẵn.

Về điểm số 1, phần ông đại sứ Tích Lan, trưởng phái đoàn, là người rất nặng lòng với Phật Pháp, không thể nào bỏ qua lời mời khẩn thiết của đồng đạo Trí Quang cho được, nên ông ta nhất định phải cầm đầu phái đoàn ra Huế điều tra cho kỳ được. Quyết tâm của một nhà tu hành đạo đức như ông phải là một thứ quyết tâm sắt đá. Người ta có thể di sơn đảo hải, nhưng đừng hòng lay chuyển quyết tâm ấy của ông.

Trần Văn Duệ đã thấy rõ nguy cơ trước mắt: Nếu để cho ông đại sứ Tích Lan cầm đầu ra Trung chuyến này chẳng khác nào chở thêm mấy bồn xăng ra đó, tưới lên trận bão lửa đang bốc cháy ngùn ngụt. Muốn phá vỡ điểm này, Trần Văn Duệ đã rỉ tai với Armor, phó trưởng đoàn và That Pathay, tổng thơ ký, nhờ hai ông này liệu dùng lời nói ngon nói ngọt với ông đại sứ Tích Lan, yêu cầu ông ta ở lại Sài Gòn, để cho ông phó trưởng đoàn thay thế, đi ra Huế điều tra. Nhưng, sau bao nhiêu lần thuyết phục, dỗ dành, đều vô hiệu quả, ông đại sứ Tích Lan già nua vẫn khăng khăng đòi phải đích thân cầm đầu phái đoàn điều tra ra Huế cho kỳ được. Ông ta không chịu cho ai đi thay ông hết thảy.

Theo lịch trình đã qui định, và công điện đã được gửi ra Huế, thông báo trước cho ngoài đó biết: ”Ngày mai phái đoàn LHQ, do ông đại sứ Tích Lan cầm đầu, sẽ ra Huế, đến tận các chùa Từ Đàm, Diệu Đế v.v..., để mở những cuộc điều tra tại chỗ”.
Ngay chiều hôm đó, ông trưởng phái đoàn, đại sứ Tích Lan, phải mở một cuộc "MẬT ĐÀM" với ông phó trưởng đoàn, đại sứ Maroc, để bàn bạc chương trình và kế hoạch làm việc trong ngày hôm sau, khi đã đến Huế, đi điều tra các nơi như thế nào v.v...

Cuộc "MẬT ĐÀM" này đã diễn ra giữa 2 nhân vật cao cấp của phái đoàn, trên sân thượng của khách sạn Majestic, là nơi đặc biệt dành riêng cho khách muốn ăn uống, chuyện trò trong không khí thoáng mát, đồng thời có thể phóng tầm mắt nhìn qua
bến đò Thủ Thiêm, và xa tắp đến tận cuối chân trời xanh bao la... Không một ai khác được biết những gì đã xảy ra trong cuộc mật đàm đó.

Nhưng chỉ giây lát sau, ngay đêm hôm ấy, ông đại sứ Tích Lan già nua, tu hành khổ hạnh, chuyên ăn chay trường, bỗng nhiên bị đau bụng tháo dạ kịch liệt. Ông ta đau đớn đến nỗi phải ôm bụng rên la quằn quại, và đi tiêu chảy không ngớt. Lập tức, với tư cách trưởng ban sĩ quan liên lạc, phục vụ cạnh phái đoàn, đại uý Trần Văn Duệ phải báo cáo lên cấp trên và xin chỉ thị cho bác sĩ đến tận phòng của ông đại sứ Tích Lan để chẩn mạch và cho thuốc cấp cứu. Theo lời bác sĩ chẩn bịnh cho biết, ông đại sứ Tích Lan đã bị chứng tháo tỏng (ỉa chảy), vì không quen thời tiết, khí hậu và thức ăn lạ... và yêu cầu bệnh nhân cần phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng trong vòng 24 tiếng đồng hồ.

Sáng hôm sau, phái đoàn thức dậy, làm việc sớm hơn mọi khi, để chuẩn bị ra phi trường đi Huế. Ông That Pathay, tổng thơ ký của phái đoàn, lo lắng hỏi thăm bịnh tình của ông trưởng phái đoàn. Tuy bị những cơn đau bụng hành hạ suốt đêm và bị đi tiêu chảy nhiều lần đến kiệt sức, lúc đó ông đại sứ Tích Lan vẫn còn cố gắng muốn đi ra Huế. Kim đồng hồ của khách sạn đã chỉ 7 giờ 45 phút, đại uý Trần Văn Duệ sốt ruột hỏi ông That Pathay, tổng thơ ký của phái đoàn, xem có gì thay đổi vào giờ chót để anh còn liệu thu xếp xe cộ và nhân sự. Ông That Pathay đáp:
- Tuy ông trưởng phái đoàn đang trong tình trạng yếu mệt dữ lắm, nhưng ông vẫn chưa chịu dứt khoát gì cả. Vậy hãy cứ chờ đến đúng 8 giờ, nếu ông trưởng phái đoàn không khoẻ hơn, thì phái đoàn sẽ cử ông phó đi thay!
Thế là đoàn tuỳ tùng vẫn túc trực sẵn sàng chờ lệnh lên đường, và cuộc điều tra tại chỗ ở Huế vẫn không bị huỷ bỏ.
Đến phút chót, trước khuyến cáo của bác sĩ, và lời dỗ dành của các nhân viên trong phái đoàn, ông đại sứ Tích Lan liệu sức không sao kham nổi một cuộc hành trình lâu dài vất vả, đầy mệt nhọc, đành phó thác công cuộc ra Huế điều tra cho ông đại sứ Maroc, phó đoàn trưởng đảm trách, cùng với sự tham gia của ông That Pathay và một vị đại sứ thành viên khác. Đoàn tuỳ tùng thì gồm có đại uý Trần Văn Duệ và một vài sĩ quan khác nữa.

Theo lịch trình do các TT Trí Quang, và Thiện Minh đã ấn định là cuộc điều tra sẽ khởi sự vào khoảng 3-4 giờ chiều. Đây là điểm then chốt thứ nhì trong kế hoạch của phe PG miền Trung. Nếu phái đoàn điều tra LHQ đến địa điểm đúng vào thời khắc đã định sẵn theo lời mời của TT Trí Quang, chẳng khác nào đặt chân vào bãi mìn. Khi ấy phe PG đã chuẩn bị sẵn sàng nghinh đón phái đoàn và các cuộc tự thiêu sẽ bùng nổ trước mắt phái đoàn, tạo nên những khủng hoảng trầm trọng ngay tức khắc. Muốn vô hiệu hoá kế hoạch đó, cách giản dị nhất là phái đoàn đến địa điểm điều tra sớm hơn thời giờ ấn định. Dĩ nhiên, khi ấy phe PG miền Trung chưa kịp chuẩn bị gì cả! Đúng thế! Hôm ấy phái đoàn điều tra LHQ đã đến Huế trước mấy tiếng đồng hồ. Lúc bấy giờ các thầy còn đang nghênh ngang đi tới đi lui, với vẻ hiu hiu tự đắc, rất tự tin, và chưa chuẩn bị gì hết.

Rời khỏi phi trường Phủ Bài, phái đoàn dùng xe chạy thẳng đến chùa Từ Đàm trước nhất. Lúc bấy giờ cảnh chùa Từ Đàm hãy còn vắng hoe. Trước chùa vài tấm biểu ngữ cũ chưa kịp thay thế. Phó trưởng đoàn, đại sứ Maroc, và That Pathay, tổng thơ ký phái đoàn, cùng vài thành viên khác của phái đoàn bước vào chùa, hỏi mấy phật tử đang lảng vảng phất phơ nơi đó:
- Phái đoàn điều tra LHQ được mời đến đây điều tra tự thiêu, sao bây giờ chẳng thấy có ai vậy?
Mấy người phật tử đó trả lời tỉnh bơ:
- Dạ, chúng tôi không biết chi cả. Chúng tôi chỉ là những người được các thầy kêu đến, nhờ treo biểu ngữ giùm vậy thôi!
Phái đoàn tiến sâu vào chùa, thấy có mấy vị tăng ni, liền hỏi:
- Mấy vị là ai? Đang làm gì ở đây?
Các vị tăng, ni ấy đáp:
- Dạ, chúng tôi là những người tu hành, hiện đang trụ trì tại đây. Chúng tôi không can dự vào việc đấu tranh. Việc ấy do những người khác đến đây tổ chức!
Với tư cách tổng thơ ký của phái đoàn, ông That Pathay đã ghi chép đầy đủ những câu vấn đáp kể trên, để về tường trình trước phiên họp của toàn thể phái đoàn.
Ghi nhận hết các sự kiện tại chùa Từ Đàm, phái đoàn đến chùa Diệu Đế. Quang cảnh nơi đây cũng chẳng khác gì chùa Bà Đanh. Vắng ngắt! Chẳng thấy bóng dáng một phật tử nào.

Cuối cùng, thấy không còn việc gì phải làm nữa, phái đoàn đã đến Toà Đại Biểu Chánh Phủ, để nghe trung tướng Đỗ Cao Trí thuyết trình về tình hình Phật Giáo ở miền Trung. Khi ban tham mưu của phe PG đấu tranh ở miền Trung được báo cáo chuyện phái đoàn điều tra LHQ đã đến trước giờ ấn định, thì họ rất phẫn nộ. Nhưng quí thầy vẫn chưa chịu thua. Còn nước quí thầy còn tát, may ra vớt vát được chút nào hay chút nấy. Quí thầy liền cấp bách ra lịnh phải tự thiêu ngay chiều hôm đó, tại Chợ Đông Ba, để cho phái đoàn được thấy tận mắt, trước khi trở về Sài Gòn. Khi được phe PG chánh thức thông báo tin này, phái đoàn LHQ cũng đã lật đật đến tận chợ Đông Ba, để điều tra. Nhưng, khi đến chợ, phái đoàn thấy quang cảnh buôn bán nơi đây vẫn diễn ra bình thường, tuyệt nhiên không có dấu hiệu của một cuộc tự thiêu nào. Phái đoàn đã chia nhau đi phỏng vấn các bà bán hàng trong chợ, ai cũng trả lời: -"Chúng tôi là những người buôn bán sinh nhai, không biết gì về chánh trị. Còn chuyện tự thiêu là của nhà chùa...".
Tôi hỏi đại uý Duệ:
- Vậy, cuộc tự thiêu ở chợ Đông Ba chỉ là tin vịt, hay thế nào?
Trần Văn Duệ đáp:
- Không phải tin vịt đâu. Đó là lời thông báo chánh thức của Uỷ Ban Đấu Tranh mà. Nhưng, nghe đâu người tự thiêu đã đến... trễ! Khi đến nơi, thấy phái đoàn điều tra LHQ đã đi rồi, nên cũng thôi luôn, không tự thiêu nữa!

Sau khi phỏng vấn bạn hàng ở chợ Đông Ba, phái đoàn đến tạm trú tại khách sạn Hương Giang, để nghỉ ngơi qua đêm, chờ sáng hôm sau sẽ lên phi cơ trở về Sài Gòn. Mới tảng sáng Phe PG đấu tranh đã vận động một số đồng bào, kéo đến khách sạn Hương Giang, yêu cầu phái đoàn LHQ hãy nán lại một ngày nữa, cho PG có đủ thì giờ chuẩn bị chu đáo hơn, để tỏ bày thỉnh nguyện. Nhưng ông phó đoàn trưởng, đại sứ Maroc dứt khoát khước từ, vì còn nhiều việc cần kíp quan trọng đang chờ đợi phải giải quyết ở Sài Gòn.

Tuy nhiên phe PG vẫn chưa tuyệt vọng, lập tức đánh điện vào Đà Nẵng, kêu gọi các thầy ở Đà Nẵng, phải vận động một số đồng bào phật tử ra tận phi trường Đà Nẵng, tìm mọi cách, kể cả bạo động, để cản trở phái đoàn LHQ, không cho họ về Sài Gòn.
Hình như đã tiên liệu được chuyện rắc rối, khó khăn ấy, chuyến phi cơ chở phái đoàn điều tra LHQ đã không ghé phi trường Đà Nẵng như dự liệu, mà bay thẳng về Sài Gòn luôn. Trong khi đó, chẳng may một chuyến bay của hàng không "AIR VIỆT NAM" từ Sài Gòn ra Huế, đã đáp xuống phi trường Đà Nẵng, để lấy thêm hành khách, bị quí thầy ngộ nhận là chuyến bay chở phái đoàn điều tra LHQ, liền ra lịnh cho các đệ tử xung phong, đổ xô ào ào lên phi cơ, để ví bắt giữ phái đoàn LHQ, chẳng khác nào như bộ đội ta tiến chiếm mục tiêu trong trận Điện Biên Phủ năm nào!

Sự kiện này đã chứng tỏ rõ ràng, trong biến cố PG miền Trung, cửa chùa chỉ là diễn trường của một cuộc đấu tranh chánh trị Quốc-Cộng, và Phật Giáo chỉ là một cái mặt nạ nguỵ trang. Những người cầm đầu đấu tranh đã vận dụng lực lượng nhân sự từ bên ngoài Thiền Môn. Họ chỉ là những kẻ "mượn danh đạo, tạo danh đời". Đến khi người dân chất phát khám phá ra được cái mặt nạ tu hành gỉa mạo ấy thì nước đã mất, nhà đã tan, và thân mình đã vướng vòng tù cải tạo đến mút mùa Giao Chỉ rồi. Hỡi ôi! Hận ấy kêu trời đâu có thấu!

Vậy mà ngày nay, ở hải ngoại, vẫn còn nhiều người mù quáng tin tưởng vào những "sư sãi" miền Trung mà đa số là hạng người lười biếng ”trốn việc quan đi ở chùa”, và "mượn danh đạo, tạo danh đời”, núp dưới bộ áo nâu sòng, quanh năm suốt tháng ra rả kêu gọi Phật tử ”cúng dường” để làm giàu và sống nhàn hạ bằng tiền mồ hôi, nước mắt của bá tánh!

Khi phái đoàn điều tra ở Huế về đến Sài Gòn, thấy quang cảnh trong khách sạn vắng hoe. Mấy vị đại sứ khác ở nhà, đã lợi dụng thời gian nhàn rỗi, rủ người đẹp của họ đi du hí ở Vũng Tàu, Đà Lạt... Phái đoàn phải chờ, khi họ về đủ mặt, mới tổ chức một cuộc họp mật, để thuyết trình thành quả công tác điều tra ở Huế.

Sau cuộc họp mật quan trọng bậc nhất có tính cách then chốt ấy, ông That Pathay đã thông báo riêng cho đại uý Trần Văn Duệ biết kết quả, và trao cho Duệ bản sao phúc trình đúc kết chánh thức của phái đoàn điều tra LHQ, để Duệ đem trình lên thượng cấp.
Tôi hỏi Duệ:
- Bản phúc trình ấy đã nhận định như thế nào?
Trần Văn Duệ đáp:
- Mình nhớ đại khái, bản tường trình của phái đoàn điều tra LHQ đã đi đến một kết luận vắn tắt là: chánh phủ Ngô Đình Diệm đã không có hành động đàn áp Phật giáo, không vi phạm nhân quyền. Đây chỉ là một cuộc đấu tranh chống đối của một nhóm Thượng Toạ, Đại Đức, có âm mưu lật đổ chế độ...
- Thế là coi như cuộc điều tra của phái đoàn LHQ chấm dứt luôn? Tôi nói.
Duệ vui vẻ đáp: - Đúng!

MỖI ĐẠI SỨ MỘT NÀNG CHIÊU ĐÃI VIÊN TRẺ ĐẸP!

Sau mỗi ngày làm việc theo chương trình đã hoạch định sẵn, đến chiều các vị đại sứ trong phái đoàn có một thời gian rảnh rỗi khá rộng rãi, để nghỉ ngơi, đi ăn uống, rồi sau đó đi giải trí, nhảy nhót, chơi bời trong các khiêu vũ trường hay hộp đêm ở Sài Gòn, Chợ Lớn, gọi là thưởng thức các thú vui "Saigon By Night"!

Muốn cho các vị đại sứ thêm vui thích trong các buổi chiều nhàn rỗi như thế, Trần Văn Duệ còn tuyển chọn sẵn một số chiêu đãi viên trẻ, đẹp, duyên dáng, có thân hình hấp dẫn, biết ít nhiều ngoại ngữ, biết cách giao tế và biết cách gợi tình gợi cảm để túc trực phục vụ các vị đại sứ. Khi nào các vị đại sứ trong phái đoàn có nhu cầu sinh lý, gọi đến là phải sẵn sàng ngay. Các chiêu đãi viên này đều là những đoá hoa xinh đẹp nhất, tuyển chọn trong các phòng trà hay khiêu vũ trường nổi tiếng của thủ đô. Nhưng các cô phải giả trang, đóng vai trò của những nàng con gái nhà lành, để cho các ông đại sứ ngoại quốc mê mệt. Trần Văn Duệ cũng dò la tìm hiểu sở thích ái ân của từng vị đại sứ trong phái đoàn, để tìm mẫu con gái cho thích hợp với "khẩu vị" của từng người. Tóm lại, Trận Văn Duệ nhận thấy có người thích gái thuần tuý VN, có người thích gái Tàu, có người thích gái VN hay Tàu lai Pháp, lai Mỹ v.v... Trần Văn Duệ cố tìm đủ loại gái cho từng đối tượng. Riêng ông đại sứ Maroc, tỏ ý thích gái Việt lai Pháp, Trần Văn Duệ liền kiếm cô An Nhật Liễu, gái Tàu lai Pháp dâng cho ông ta, khiến ông ta mê tít thò lò, cần sai bảo điều gì là ông ta làm ngay, không bao giờ từ nan. Về phần That Pathay, đại sứ Lào, vì đã đóng góp công lao rất lớn trong kế hoạch, nên được biệt đãi hơn hết. Trần Văn Duệ kiếm cho That Pathay một lúc 2 cô gái VN thuần tuý thật trẻ đẹp và duyên dáng. Một cô gái trí thức, nữ sinh viên, con nhà lành thực sự, để cho That Pathay dắt đi chơi đây đó, hay dạo phố lúc ban ngày. Một cô khác xuất thân vũ nữ, dành để That Pathay dắt đi chơi vào lúc ban đêm, kể cả việc ái ân, môi kề má ấp, tha hồ vày vọc, làm tình làm tội thâu đêm suốt sáng.

Riêng ông trưởng phái đoàn Tích Lan, vì là một nhà tu hành, đạo cao đức trọng, sống rất khắc khổ, chuyên ăn chay trường và suốt ngày chỉ niệm kinh Phật, nên Trần Văn Duệ không thể công khai đem gái non đến làm mồi nhử được. Nhưng anh ta vẫn để dành cho ông ta một nàng kiều nữ thuần tuý VN, có sức quyến rũ mê hồn, thuộc loại "chìm đáy nước, cá lừ đừ lặn, lửng ngang trời nhạn ngẩn ngơ sa...!". Cô gái VN này tên Lan có làn suối tóc óng mượt, dài xoã xuống tận lưng. Cô Lan sẽ đóng vai chủ chốt trong chương trình "MỸ NHÂN KẾ", được đặc biệt huấn luyện để đem ra làm con mồi ngon nhử ông già tu hành đại sứ Tích Lan trong đêm ăn chơi cuối cùng, trước khi rời Sài Gòn trở lại văn phòng LHQ. Chuyện nàng kiều nữ tóc dài tên Lan đã dụ được ông đại sứ Tích Lan già nua, đầu cạo trọc tếu, đôi mắt cận thị rất nặng, tưởng gần như mù, nét mặt cằn cỗi, suốt đời sống tu hành khổ hạnh, vào con đường hành dâm khoái lạc ra sao? Màn ái ân cụp lạc ấy đã diễn ra trước ống kính của các máy quay phim và chụp hình của toán nhân viên tình báo dưới quyền điều khiển của đại uý Duệ như thế nào? Tôi sẽ tường thuật tỉ mỉ trong một đoạn sắp tới.

BẪY MỸ NHÂN KẾ!

Với bản phúc trình đúc kết nêu trên, phái đoàn LHQ coi như đã hoàn tất nhiệm vụ điều tra tại VN, và sẽ lên đường trở lại Nữu Ước ngay hôm sau. Trước khi phái đoàn rời Sài Gòn, bộ Ngoại Giao VNCH đã có nhã ý mở một bữa dạ tiệc thịnh soạn, để khoản đãi các vị quốc khách, tại phòng tiếp tân sang trọng của khách sạn Caravelle, kế bên hông của Quốc Hội, nằm trên đường Tự Do.

Bữa dạ tiệc lịch sử ấy đã diễn ra vào đêm 29 tháng 10, năm 1963, nghĩa là chỉ còn một thời gian ngắn nữa tiếng súng đảo chánh sẽ vang vọng khắp Sài Gòn, chấm dứt nền đệ nhất cộng hoà, mở màn cái gọi là "thời kỳ cách mạng" (sic!!!) đưa miền Nam VN đi từ cái tệ hại này đến những tệ hại trầm trọng, thối nát khác, ghê tởm muôn phần, để rồi cuối cùng miền Nam chẳng khác nào như một quả mít chín rụng, dễ dàng rơi tõm vào tay mấy anh chàng đồ tể CS miền Bắc!

Trên danh nghĩa, bữa dạ tiệc này do bộ Ngoại Giao khoản đãi các vị đại sứ trong phái đoàn điều tra LHQ, theo nghi thức giao tế thông thường. Nhưng, trong hoàn cảnh đặc biệt của VNCH lúc bấy giờ, bữa dạ tiệc ấy đã không còn ý nghĩa thanh cao của nó nữa. Bộ Ngoại Giao đã tiếp tay với các cơ quan tình báo VN, để gài bẫy ông trưởng phái đoàn điều tra LHQ, một nhà trí thức, già nua, tu hành, khờ khạo, không có một chút kinh nghiệm ma mãnh nào của trường đời.

Vì bộ Ngoại Giao đóng vai chủ nhân đãi khách quí trước khi chia tay, nên sự hiện diện của các vị đại sứ VN, thay mặt cho bộ Ngoại Giao, như: Bửu Hội, Trần Văn Dĩnh... Chắc chắn không thể thiếu ông Dĩnh. Các vị đại sứ VN ấy đã thoả hiệp với đại uý Trần Văn Duệ những công tác phải làm, để giúp cho cái bẫy "mỹ nhân kế" được thành công tốt đẹp. Trong bàn tiệc, ngoài việc ăn uống chuyện trò xã giao thông thường, các đại sứ VN còn có bổn phận phải tìm mọi cách khêu gợi tánh tò mò, khoái làm tình với đàn bà con gái xứ lạ của bất cứ người đàn ông nào. Đặc biệt là cái bẫy “mỹ nhân kế“ này chỉ nhắm vào ông trưởng phái đoàn, người Tích Lan. Cổ nhân ta đã diễn tả trúng phóc và rất trắng trợn cái tâm lý đàn ông ấy bằng một câu châm ngôn như sau: "Đàn ông thấy của lạ như quạ thấy gà con!". Thực không còn một sự ví von, so sánh nào hay hơn nữa được!

Đồng thời các đại sứ VN còn có bổn phận phải làm thế nào để phục rượu cho ông đại sứ Tích Lan đến mức dễ bị kích thích trước sự cám dỗ của mùi thịt da thơm mát của nữ giới, và đến thời điểm cần thiết sẽ ngầm cho ông ta uống vào một chất kích thích dâm dục, để cho "con heo lòng" của ông ta bỗng nhiên nổi loạn, lồng lộn lên, đòi thoả mãn xác thịt...

Như thế, sau khi dạ tiệc tan sẽ tiếp đến chương trình du hí đặc biệt, như đi nhảy nhót chơi bời v.v... tuỳ theo ý thích của các vị đại sứ trong phái đoàn LHQ.
Tôi hỏi Trần Văn Duệ:
- Trong lúc phái đoàn ăn uống, cậu ở đâu và làm gì?
Duệ đáp:
- Như mệ biết, vì mình đóng vai trò chủ động, nên từ đầu kế hoạch mình chỉ giao thiệp rất kín đáo với ông đại sứ Maroc, và ông That Pathay thôi. Ngoài ra, mình không cho một ai trong phái đoàn biết mình. Mình tránh tuyệt đối việc gặp mặt ông đại sứ Tích Lan, trưởng phái đoàn, vì chính ông ta là con mồi của mình. Mình không để cho ông ta nhận diện được mình. Nhưng dù vậy, lúc nào mình cũng vẫn phải bám sát bên ông ta như hình với bóng. Tất cả chương trình, kế hoạch mình bày ra đều chỉ nhắm một mục đích duy nhất là đưa ông ta vào bẫy "Mỹ Nhân Kế", với những bằng chứng quả tang, bằng phim ảnh hẳn hoi, để nếu cần sẽ dùng những bằng chứng đó mà bịt miệng ông ta trước diễn đàn LHQ.

Huống chi đêm nay lại là đêm cuối cùng của phái đoàn ở VN, một đêm quyết định thành công hay thất bại của "Mỹ Nhân Kế". Nếu đêm nay không thi hành được kế hoạch ấy, thì kể như chương trình của chánh phủ mời phái đoàn LHQ qua VN đã thất bại hoàn toàn. Vì thế, mình phải luôn luôn có mặt, nhưng lẩn quẩn đâu đó, lẫn lộn trong đám nhân viên phục dịch của nhà hàng.

Mình đã thoả hiệp trước với một vị đại sứ VN, đại diện cho Bộ Ngoại Giao, về cách thức thông tin bằng ám hiệu cho biết trước kết quả từng đợt công tác, để mình kịp thời chuẩn bị, ra lịnh cho guồng máy gài bẫy vận động ăn khớp và nhịp nhàng với nhau. Thí dụ như:
- Sau bữa ăn, phái đoàn sẽ đi nhảy đầm, thì ông đại sứ ra dấu bằng cách đưa điếu thuốc lên môi.
- Ông trưởng phái đoàn, đại sứ Tích Lan chịu đi chơi, nhảy nhót, du hí, thì đưa tay lên đầu. Ngược lại, ông ta không chịu đi, thì cầm điếu thuốc dụi xuống cái khay gạt tàn v.v...
Tôi hỏi tiếp:
- Guồng máy cài bẫy của cậu có đông người không? Có mấy cô tất cả?
Trần Văn Duệ đáp:
- Vì là một chương trình vô cùng tinh vi và tế nhị, nên cần phải vận dụng đông người lắm. Tất cả có 3 bộ phận chính yếu:
- Toán 1, gồm bồi bàn trong khiêu vũ trường, tài xế tắc xi, toàn là nhân viên tình báo, cộng thêm cả ban an ninh chìm để bảo vệ cơ sở, bảo vệ chiêu đãi viên, bảo vệ toán chuyên viên chụp hình, quay phim.
- Toán 2, chuyên viên chụp hình và quay phim, toàn là nhân viên của cơ quan tình báo, đã được huy động làm việc dưới sự chỉ huy của mình.
- Toán 3, gồm tất cả 7 cô chiêu đãi viện thượng thặng, đã được tuyển chọn kỹ càng trong số các vũ nữ ăn khách nhất của các khiêu vũ trường nổi tiếng ở Sài Gòn. Đặc biệt hơn hết là 3 cô đóng vai chủ chốt: Cô Lan Tóc Dài, cô Hoa, và cô An Nhật Liễu. Cả 3 cô ấy đều đã được huấn luyện tinh tường về vai trò của từng người trong đêm hôm đó."
Tôi hỏi:
- Về đêm, Sài Gòn, Chợ Lớn có hàng chục khiêu vũ trường, làm sao cậu biết phái đoàn thích đi chơi ở đâu, để mà huy động cho kịp nhân viên đến đó?
Trần Văn Duệ nhìn tôi cười vui và đáp với vẻ tự phụ của người biết làm việc, và làm việc rất chu đáo, tỉ mỉ. Đó là đặc tính cần có của một con người tình báo:
- Mình đã trù liệu chuyện đó rồi! Mình đã chọn sẵn 2 địa điểm: Một, ở Sài Gòn, là Mỹ Phụng. Hai là Đại Kim Đô, trong Chợ Lớn. Nếu phái đoàn thích chơi ở Sài Gòn thì đến Mỹ Phụng, nếu thích chơi trong Chợ Lớn, thì vào Đại Kim Đô. Tối hôm đó, phái đoàn thích vô Chợ Lớn chơi. Có thể họ e ngại, đi chơi ở Sài Gòn sẽ không tránh khỏi con mắt dòm ngó của nhiều người VN tai mắt, hoặc báo chí v.v...
Ngừng một giây lát, Duệ nói thêm:
- Mặt khác, từ 6 giờ chiều mình đã ra lịnh tập trung tất cả ba cô: Lan, Hoa, An Nhật Liễu vào một chỗ, ở trong căn phòng sẽ dùng làm nơi hành lạc của ông đại sứ Tích Lan. Căn phòng này nằm trên lầu 1 của nhà hàng Brodard, toạ lạc ngay góc đường Tư Do và Nguyễn Thiệp (tên cũ Carabelli). Trên căn phòng này còn có một cái gác lửng, đã được trang bị đầy đủ máy chụp hình và quay phim, dùng làm nơi cho các chuyên viên quay phim, chụp hình làm việc, khi ông đại sứ Tích Lan bắt đầu cuộc giao hoan với cô Lan. Toán chuyên viên ấy cũng đã được lịnh phải túc trực tại chỗ từ chiều, như các chiêu đãi viên.
Bấy giờ tất cả đều trong tình trạng sẵn sàng đợi lịnh, chỉ cần mình hô lên một tiếng là guồng máy khởi sự hoạt động ngay!
Đến đây, tôi cảm thấy tò mò, cần phải hỏi thêm Trần Văn Duệ cho tường tận:
- Hồi nãy cậu có nói đến chuyện huấn luyện ba cô chiêu đãi viên: Lan, Hoa, An Nhật Liễu. Huấn luyện những gì? Như thế nào? Các cô này có phải là nhân viên của cơ quan tình báo không?
Trần Văn Duệ đáp:
- Trước hết mình phải nói rõ: cả ba cô ấy chẳng ai là nhân viên tình báo hết. Các cô là những người con gái thông minh, nhan sắc, hành nghề vũ nữ thuần tuý. Trong khi cần tuyển người, mình đã tiếp xúc với nhiều cô khác nữa, nhưng mấy cô kia đã từ chối ngay. Cuối cùng, chỉ có ba cô này sẵn lòng cộng tác với mình, để giúp chánh phủ trong mục tiêu kế hoạch đã đề ra. Riêng cô Lan phải đóng một vai trò cực kỳ khó khăn và vô cùng tế nhị, trái ngược hẳn với sở thích của cô, nên mình đã phải trình lên cấp trên, sau khi công tác hoàn tất sẽ đền ơn cho cô thật trọng hậu. Chẳng hạn như giúp cho cô một số vốn lớn để mở tiệm rượu, làm ăn, đồng thời cũng sẽ dùng nơi đó để khởi sự màng lưới nữ điệp báo viên v.v...

Trở lại công cuộc chuẩn bị gài bẫy ông đại sứ Tích Lan, đại uý Trần Văn Duệ đã được chánh phủ đài thọ một ngân khoản rộng rãi dùng để trang bị lại căn phòng "garconnière" trên lầu nhà hàng Brodard thành nơi cư ngụ của một phụ nữ độc thân, hạng khá gỉa, có óc tiến bộ, chịu chơi, theo kiểu gái Tây phương. Trong phòng khách có một quầy rượu nhỏ với vài loại rượu thông dụng. Khuất bên trong một chút là cái giường ngủ, mền, nệm thơm tho, trắng trẻo, lúc nào cũng như sẵn sàng mời gọi ông khách phương xa, già nua, đến ngả lưng, hưởng thú nhục dục với giai nhân trong giây lát hiếm có của cuộc đời. Ngay đầu giường là một bàn phấn, nơi trang điểm của nữ chủ nhân. Bên kia tường, dọc theo cạnh giường, kê một cái tủ đứng, mỗi cánh cửa tủ là một tấm gương soi toàn thân ghép lại thành một tấm gương khổng lồ có thể nhìn thấy không sót một chi tiết kín đáo nào, từ kẽ tóc chân lông, trên cơ thể của những người nằm trên chiếc giường đối diện. Khi giao hoan trên chiếc giường ấy, người ta có thể nhìn thấy đủ mọi chi tiết trên cơ thể trần truồng cùng với những động tác dâm dục của mình, khiến cho người trong cuộc mau chóng đạt đến mức độ cực dâm, cực lạc! Kề bên phòng ngủ có một buồng tắm nhỏ, đầy đủ các tiện nghi thông dụng.

Khi đã trang bị xong căn phòng ấy, đại uý Duệ đã đích thân đưa cô Lan đến đó, để hướng dẫn cho cô làm quen với không khí và đồ đạc bày biện trong phòng. Cô Lan phải tỏ ra thông thạo mọi thứ trong căn phòng mà cô sẽ đóng vai làm chủ với đầy đủ thẩm quyền thực sự trong giây lát khi cô tiếp khách. Đại uý Duệ còn phải chỉ cho cô Lan cách mở cửa vào phòng, cách khoá trái cánh cửa phòng, cách mở đèn và tắt đèn. Đối với đại uý Duệ, chuyện đèn đóm trong căn phòng ấy cũng là cả một vấn đề phải suy tính và sắp đặt công phu. Bởi nó liên quan mật thiết đến kỹ thuật quay phim và chụp hình lén đã xếp đặt trên cái gác lửng, ngay trên chiếc giường hành lạc của ông đại sứ Tích Lan. Trong căn phòng này chỉ có một nguồn ánh sáng duy nhất là bóng đèn ống "Néon", vừa đủ để cho các chuyên viên chụp hình và quay phim làm việc. Nếu tắt ngọn đèn ấy đi, tự nhiên các máy quay phim và chụp hình đều trở thành vô dụng!

Bởi lo xa, có thể ông đại sứ Tích Lan không chịu để đèn khi hành dâm, đòi phải tắt đèn ông mới chịu chơi, nên đại uý Duệ đã ra lịnh cho người thợ điện phải làm một cái công tắc duy nhất, chỉ có thể bật đèn sáng lên, chớ không thể tắt được. Đến lúc ấy, dù ông đại sứ Tích Lan có mắc cỡ trước cái thân hình đen điu, lông lá xù xì của mình đòi cô Lan phải tắt đèn, thì lúc ấy cái đèn cứng đầu, cứng cổ kia cũng đã lên cơn sốt, giở chứng không chịu tắt!

Mặt khác, máy móc quay phim vào thời 1963 còn rất thô sơ. Mỗi khi máy chạy phát ra một âm thanh xè xè đều đặn, rất dễ bị phát giác. Bởi thế, đại uý Duệ đã phải trang bị cho cô Lan một dàn âm thanh khá tốt, với nhiều bản nhạc thời trang ồn ào, điệu Tây phương. Khi vào phòng, cô Lan phải lo vặn nhạc lên, để lấn át tiếng máy quay phim chạy xè xè trên gác lửng.
Nhưng các vấn đề rắc rối lỉnh kỉnh nào đã hết. Trên trần nhà, ngay giữa chiếc giường hành lạc của ông đại sứ Tích Lan còn bày ra mấy cái lỗ thủng to tướng, đen ngòm, ai nằm ngửa trên giường, nhìn lên cũng phải trông thấy. Đó là những cái lỗ của các ống kính máy quay phim và máy hình!

Làm thế nào để bịt mắt ông đại sứ Tích Lan trước những cái lỗ thảm hại đó? Đại uý Duệ đã chỉ thị cho cô Lan phải thi hành ngay 2 điều cần yếu, khi ông ta đòi lên giường nằm với cô: Việc thứ nhất, cô Lan phải lột ngay cái kiếng cận thị dày cui của ông ta, bỏ qua bên bàn phấn, để cho ông ta không còn trông thấy rõ những gì ở xa. Việc thứ nhì là cô phải canh chừng, không để cho ông ta nhìn thẳng lên chỗ có những cái lỗ ống kính trên trần nhà.

Khi lên giường, cô Lan phải lột trần truồng ông già này ra ngay, để các chuyên viên trên gác lửng có thể lấy được những tấm hình ông đại sứ khoả thân, với cái dương vật đang dựng thẳng đứng như cây cột cờ Thủ Ngữ! Về phần cô Lan, dĩ nhiên sau khi đã tỏ vẻ e lệ, thẹn thuồng, và chống đối chiếu lệ, cô cũng phải trần truồng, để kích thích sự thèm khát xác thịt đến cực độ của ông ta.
Khi giao hợp, cô Lan phải nằm lên trên bụng ông ta, và chủ động từ đầu đến cuối cuộc giao hoan, tuyệt đối không được để cho ông ta leo lên bụng cô. Vì như thế máy chụp hình và quay phim trên gác sẽ chỉ thâu được cái lưng của ông ta, to như tấm phản, phủ lấp hết cả thân hình cô Lan, nhìn vào người ta sẽ chẳng nhận ra lúc ấy ai đang làm gì?!

Đến đây, tôi tưởng cũng cần nên vẽ lại tấm chân dung và hình hài của ông đại sứ Tích Lan, để bạn đọc hình dung được cuộc hành dâm này đã ngoạn mục tới cỡ nào. Ông đại sứ Tích Lan xuất thân là một nhà tu hành, lớn tuổi, đầu cạo trọc, cận thị nặng, nước da ngăm đen, cái đen điu của giống người Ấn Độ, thân xác cao lớn dềnh dàng trông như tượng mấy ông Hộ Pháp đứng trước cửa chùa. Trong khi đó, cô Lan lại là một mẫu con gái thuần tuý Việt Nam, nét mặt xinh đẹp, dễ thương, mái tóc dài bỏ xoã xuống ngang lưng, làn da trắng mịn, thân hình cân đối, và rất hấp dẫn. Có thể nói, đứng trước tấm thân nõn nà ấy của cô Lan, "cỏ cây cũng muốn nổi tình mây mưa", chứ đừng nói gì đến những con tim biết rung động!

Cô Lan đã tỏ ra miễn cưỡng rất nhiều khi nhận lời đại uý Duệ đóng vai ân ái với ông đại sứ Tích Lan. Cô xin đại uý Duệ một điều kiện duy nhất là không được chụp hình và quay phim rõ mặt cô, chỉ được lấy hình nửa mặt, với thân hình của cô mà thôi. Trước đòi hỏi không có gì là quá đáng ấy, dĩ nhiên đại uý Duệ đã vui vẻ nhận lời ngay.
(Còn tiếp)



Bài khác
05.09.2010 21:30 - ̣người Việt NAM Ở ANH QUỐC THỐNG LÃNH DỊCH VỤ trồng cần sa VÀ BUÔN BÁN CẦN SA
02.09.2010 15:00 - BÀI 6.- GIÁO CHỦ HÙYNH PHÚ SỔ ĐÃ BỊ VMCS GIẾT CHẾT MẤT XÁC, KHÔNG TÒAN THÂY TỪ 1947, HAY CÒN ĐANG…“VẮNG MẶT”?
01.09.2010 09:10 - BÀI 2.- PHẢN ÁNH ”TÂM TƯ T.T. THIỆU” CỦA NG.TIẾN HƯNG: ĐÂY, THẬP ĐẠI ÁC TỘI CỦA NGUYỄN VĂN THIỆU
15.08.2010 22:00 - BÀI 5.- JESUS CHRIST VÀ HÙYNH PHÚ SỔ ĐÃ LÂM CẢNH “LƯỠNG ĐẦU THỌ ĐỊCH”, NHƯNG Ý NGHĨA 2 CÁI CHẾT HÒAN TÒAN KHÁC NHAU!
11.08.2010 13:40 - ĐẠI HỘI NHÀ VĂN BỊT MỒM TRẤN MẠNH HẢO!

Chỉ Thành viên mới được gửi bài và nhận xét.
Người gửi hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết của mình!
Đăng Nhập
Tên thành viên:

Mật mã:

Nhớ Đăng-Nhập



Quên mật khẩu?

ĐĂNG KÝ thành viên!
DVN - Giờ
Ai đang Online
19 người đang xem (16 người đang xem chủ đề: Chuyên đề)

Thành viên: 0
Khách: 19

xem tiếp...
Counter
Hôm nay: 1365136513651365
Hôm qua: 2302230223022302
Total: 1048129104812910481291048129104812910481291048129
Việt Nam TV Online
Tìm kiếm
BBC
RFA Radio
RFI Radio
copyright (c) 2007-2008 Đặng Văn Nhâm All right reserved