TƯỚNG DƯƠNG VĂN MINH, TÊN TỘI ĐỒ CỦA NHÂN DÂN MIỀN NAM, ĐÃ TỰ TAY DÂNG HIẾN TRỌN MIẾN NAM VÀ SỐ PHẬN TRÊN 25 TRIỆU ĐỒNG BÀO RUỘT THỊT CHO QUẢN CSBV!
ĐẶNG VĂN NHÂM
MƯỜI NĂM SAU BÍ MẬT KẾT THÚC CHIẾN TRANH VIET NAM MỚI ĐƯỢC TIẾT LỘ!
Ngày 23.3. 1985, tại khách sạn La Fayette, quận 6 Paris, thủ đô Pháp quốc, ông Mérillon , nguyên đại sứ Pháp tại VNCH đã hiện diện ở Sài Gòn cho tới những ngày cuối cùng của cuộc chiến VIỆT NAM, đã ra mắt quyển hồi ký “SAIGON ET MOI” ( Sai gon và tôi) trước một số đông cử toạ thượng thặng, chọn lọc trong chính giới Pháp. Trong số có nhiều nhân vật quan trọng, danh tiếng đáng kể như : Giscard d’Estaing, cựu thủ tướng rồi tổng thống, Jacques Chirac, cựu thủ tướng rồi tổng thống, cựu thủ tướng Pierre Mesmer, Jacques Hunzinger , uỷ viên Ngoại Vụ đảng Xã Hội Pháp (PS), Louis Mermas (chủ tịch Hạ Viện) v.v…
Nên biết buổi ra mắt sách ngày hôm nay vô cùng đặc biệt vì tác giả Merillon vốn là vị đại sứ độc nhất của Tây Phương, một người đã có rất nhiều gắn bó thân thiết với dân tộc VN và dồi dào kinh nghiệm với cuộc chiến nồi da sáo thịt trên mảnh đất này.
Quan trọng hơn thế nữa, ông Mérillon còn là vị đại sứ đã từng tiếp cận chặt chẽ với các nhà lãnh đạo cao cấp nhất thuộc đủ 4 thành phần tham chiến, gồm : Hoa Kỳ, Hà Nội, VNCH và MTDTGPMNVN. Ông đã trực tiếp giúp các phe tham chiến ở VIỆT NAM tìm ra những giải pháp hoà bình. Vì thế, trong những ngày cuối cùng của miền Nam, ông đã có dịp đàm đạo trực tiếp với các ông Martin, đại sứ Mỹ tại VN, Lê Đức Thọ, tổng tư lệnh chiến dịch Hồ Chí Minh đánh chiếm Sài Gòn, tướng Trần Văn Trà và bà Nguyễn Thị Bình của MTDTGPMNVN, tổng thống VNCH Trần Văn Hương và cả tướng Dương Văn Minh mới nhảy vào xin việc trong giây phút cuối cùng. Vì thế, ta có thể nói đại sứ Merillon là người độc nhất đã chứng kiến từng giây phút cáo chung của chế độ miền Nam do một tay tên phản tướng, ngu đần ham danh vọng Dương Văn Minh tạo nên.
Bấy giờ 10 năm sau khi cuộc chiến VIỆT NAM đã chấm dứt, số phận đất nước và dân tộc VIỆT NAM đã được an bài dưới gông cùm nghiệt ngã của đám lãnh tụ CSBV già nua, gian ác, kiêu căng, ông Merillon mới nhận thấy đã đến lúc phải nói hết sự thật ra cho nhân dân thế giới, đặc biệt là dân tộc VN đáng thương, được biết rõ thêm về số phận cay nghiệt của mình. Số phận đau thương bi thảm, đẫm máu và tràn đầy nước mắt uất hận của trên 25 triệu sinh linh miền Nam đã do DV Minh tự ý quyết định vào phút chót, ngầm đem dâng cho bọn sài lang CSBV.
Căn cứ trên các sự kiện mà ông Merillon đã vạch trần trong quyển hồi ký “ Saigon et Moi”, đích thị tên phản tướng Dương Văn Minh và bọn tay sai “ chính trị gia nửa mùa người miền Nam” (sic!) thuộc thành phần thứ 3, đã lén lút vội vàng đem số phận trên 25 triệu quân dân miền Nam vào rừng dâng cho Lê Đức Thọ, phá tan giải pháp hoà bình lâu dài với chế độ trung lập do các nước Pháp, Trung Cộng, Nhật Bản…chủ trương, cùng các nước đồng minh Tây phương và các nước Á châu Thái Bình Dương yểm trợ.
Để chứng minh những gì chúng tôi đã viết trước đây về tên đại tội đồ dân tộc Dương Văn Minh là chính xác , có đầy đủ cơ sở , chứng liệu khả tín hẳn hoi, dưới đây là phần trích dẫn nguyên văn bản tóm lược quyển hồi ký của ông Mérillon, cựu đại sứ Pháp tại VN.
TÓM LƯỢC NHỮNG ĐIỂM CHÍNH YẾU TRONG HỒI KÝ CỦA MÉRILLON
Từ đây, lời ông Mérillon viết, xin mời bạn đọc chăm chú theo dõi và suy nghĩ thật rốt ráo: - Tối 18 .4.75, qua điện thoại, lần thứ nhất ông Martin mới nói rõ ý định của HK. Đối với chính trường nước Mỹ, chiến tranh VIỆT NAM đã chấm dứt sau sau hiệp định Paris từ năm 1973. Vấn đề còn lại chỉ là giải thể quân đội HK tại Đông Dương. Ông Martin muốn nhờ tôi làm trung gian chuyển đạt ý muốn của Mỹ cho phía VC. Tôi đã trả lời:
- Điều mà ông vừa yêu cầu, tôi sẽ thoả mãn ông khoảng 5 tiếng đồng hồ, nếu không có gì trở ngại trong việc liên lạc. Tuy nhiên, tôi cũng phải phúc trình lên chính phủ của tôi. Vậy, xin ông đại sứ gửi cho tôi một công hàm uỷ thác tôi làm việc này.
- Không thể được.Người ta không muốn lưu lại bằng chứng!
- Như thế từ giờ phút này, nước Pháp sẽ đảm nhận vai trò tái lập hoà bình cho VIỆT NAM theo đường lối của Pháp.
- Chúng tôi cảm ơn nước Pháp. Với tư cách cá nhân, tôi hoàn toàn chống lại chủ trương HK dành trọn quyền thắng trận cho VC…
Sau đó chúng tôi sang phần tâm sự, gia đình, hỏi thăm sức khoẻ bà đại sứ v.v… Đại sứ Martin cho biết nước Mỹ đã quá chán ngấy những cuộc đảo chánh trước kia của giới tướng lãnh, nên đã để cho Ng. V. Thiệu từ chức rồi ra đi êm thắm hơn là đảo chánh. Vai trò của Ng. Cao Kỳ không còn cần thiết , sau khi HK đã dành hết phần thắng trận cho VC.
Ngày 20.4.75, trước 3 tiếng đồng hồ hạ cờ HK sau hơn 20 năm bay trên bầu trời VN, đại sứ Martin gọi điện thoại vấn an, chúc tôi ở lại xứ sở này, tiếp tục sứ mạng hoà bình, đồng thời khuyến khích tôi “còn nước còn tát”!
Công việc đầu tiên của tôi là liên lạc với Phan Hiền trong trại Davis (TSN) cho biết chính phủ lâm thời miền Nam VIET NAM của Huỳnh Tấn Phát muốn ấn định rõ thời hạn Mỹ rút khỏi VIET NAM . Phan Hiền hỏi lại tôi là nên ấn định vào ngày nào? Sự dàn xếp cho người Mỹ ra đi cũng làm tôi phiền toái không ít. Ông trưởng phòng CIA (Polga) xúi ông chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao Công VN (Trần Quốc Bửu) kiếm khoảng 20.000 người, mặc quần áo nông dân, biểu tình trước tòa đại sứ Mỹ, đòi Mỹ phải ở lại giúp VN. Ông Trần Quốc Bửu hứa sẽ làm được, nhưng rồi chẳng thấy biểu tình chi cả !
Dường như CIA chưa muốn đi vội. Họ muốn lưu lại để tổ chức phá rối CS như họ đã từng làm tại miền Bắc sau hiệp định Geneve 1954.
Trưởng phòng thương mãi Mỹ xin gia hạn đến tháng 6.75 để giúp các hãng thầu, ngân hàng, các nhà kinh doanh …di tản các dụng cụ, xí nghiệp, cơ xưởng máy móc và tài sản về Mỹ. Nhưng đại sứ Martin đã nhận được lệnh của tòa Bạch Ốc là người Mỹ và tất cả những gì liên hệ đến Mỹ đều phải rời khỏi VIET NAM chậm nhất là cuối tháng 4.1975. Đại tướng Vanuxem chạy chỗ nọ chỗ kia với thiện chí cố vấn cho ông Thiệu phản công, nhưng vô ích. Tôi được biết người Mỹ đã sắp xếp ngày đi cho ông Thiệu đâu vào đấy cả rồi. Tướng Vanuxem, người đã từng chỉ huy ông Thiệu than thở với tôi :” Thiệu, hắn không nghe lời tôi. Đánh giặc theo kiểu Mỹ sẽ thua không còn một mảnh đất để thương thuyết với VC!”
• Ghi chú riêng của ĐVN, ông tướng Pháp này đã từng tham chiến ở VIET NAM. Vào khoảng tháng 5,năm 1968, trước khi hòa đàm Paris khai diễn, trong thời gian ở Paris, tôi đã có dịp gặp ông đôi lần ở Hotel Claridge, trên đại lộ Champ Élysée. Ông đã tỏ ra rất quan tâm đến sinh mệnh của miền Nam VIET NAM.
VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP MỘT CHÍNH PHỦ MIỀN NAM TRUNG LẬP
Ngày 18.4.75, chúng tôi xác nhận ngày ra đi của Mỹ với Phan Hiền.
Trước khi cho ra đời giải pháp trung lập giả định, tôi xét phản ứng của Nga Sô, Trung Cộng. Nước nhiệt thành đầu tiên là Trung Cộng. Thủ tướng Chu Ân Lai điện cho Bộ Ngoại Giao Pháp, cho biết sẵn sàng hợp tác với Pháp để xây dựng một chế độ trung lập tại miền Nam, nếu có thành phần MTDTGP MN tham dự.
Tại Hà Nội công cuộc vận động với đại sứ Nga được xem như là mấu chốt vấn đề. Nhưng đại sứ Nga Malichev từ chối, nói rằng :” Chủ quyền xây dựng chánh thể VN do đảng CS Bắc Việt quyết định. Ngoài tình hữu nghị cũng như các liên hệ giúp đỡ VIET NAM, Nga chẳng có quyền hạn gì cả!”
Lời tuyên bố đó giống như một kẻ ăn trộm nho bị bắt quả tang rành rành song vẫn cứ từ chối bai bải là mình chỉ đi dạo mát trong vườn nho thôi! Bởi vì chúng tôi đã có đủ tin tức tình báo nói rõ đã có 5 vị tướng Nga hiện đang có mặt trong bộ chỉ huy Chiến DSi5ch HCM, tại chiến trường Long Khánh. Chẳng lẽ 5 ông tướng ấy chỉ ngồi uống nước trà và nói chuyện chơi với Văn Tiến Dũng hay sao?!
Tóm lại hầu như các nước Đông Nam Á đều e ngại một nước VIET NAM độc lập dù dưới một thể chế nào trong tương lai. Đối với họ, VIET NAM mãi mãi có chiến tranh vẫn có lợi hơn một VIET NAM hòa bình, thống nhất. Với quan niệm đó, khối Đông Nam Á tán thành VN được được đình chiến trong trung lập hơn là thống nhất trong độc lập. Quan niệm này lan rộng cả châu Á , đặc biệt Nhật Bản, nước Nhật hết mình đóng góp cho một Đông Dương trung lập. Duy có Nam Dương cực lực phản đối. Nam Dương chưa nguôi mối thù Trung Cộng đạo diễn cuộc đảo chính hụt năm 1965, nên bác bỏ giải pháp đình chiến tại VIET NAM có Trung Cộng tham dự. ( Năm 1978, tướng Suharto có gửi cho tôi một bức thư lấy làm hối tiếc là lúc đó chính phủ nước ông đã có nhận xét sai lầm về tình hình chính trị Đông Dương).
Trung Cộng đã tán thành và đặt điều kiện như thế nào với chúng tôi?
Mao ghét cay ghét đắng Lê Duẫn thân Nga . Thành thử những điều kiện Bắc Kinh đặt ra là hạ bệ đảng viên thân Nga, cầm chân quân BV để dành cho MTGPMN tiến vào Sài Gòn.
Thực ra, nền trung lập đối với chúng tôi chỉ coi như tạm thời để ngăn cản dòng nước lũ, cho VNCH có đất tạm dung thân.
Lồi giao ước chính trị khác hẳn với sự giao ước ngoại giao. Bắc Kinh chỉ giao ước bằng miệng là sẽ tìm cách cản trở BV chậm nuốt miền Nam. Biện pháp quân sự được xem như yếu tố cần phải có. Nhưng rất tiếc là mãi đến năm 1978, TC mới dung biện pháp này để dằn mặt CSBV.
Phần chúng tôi phải đáp lời hứa là thành lập “ CHÍNH PHỦ LIÊN HIỆP” gồm 3 thành phần: Quốc Gia, đối lập, và MTGPMN. Chu Ân Lai vđưa ra một danh sách gồm: Trương Như Tảng, Nguyễn Thị Bình, Đinh Bá Thi, thiếu tướng Lê Quang Ba, trung tướng Trần Văn Trà…Đây là lực lượng nòng cốt thân Tàu trong chính phủ hòa giải hòa hợp dân tộc VN.
Điều kiện TC đưa ra thoạt nhìn không có gì trở ngại, nhưng lại vô cùng khó khăn trong việc thực hiện. Vì những người nêu trên đều không có chút thực lực hay thực quyền gì cả! Toàn thể quyền hành, hòa hay chiến , đều do một mình Lê Duẫn và phe cánh nắm hết. Trên Lê Duẫn một bực là Mạc Tư Khoa!
Dường như từ lâu lắm rồi phe quốc gia lẫn phe CSVN đều đã mất quyền quyết định về số phận đất nước của họ.
Móc nối với TC , thỏa thuận đâu vào đó xong xuôi rồi. Sáng ngày 22.4.75, tôi mời phái đoàn Dương Văn Minh vào tòa đại sứ tiếp xúc với chúng tôi. Phái đoàn này có nhiều nhân vật đang tập sự làm chính trị, những kẻ chuyên sống nhờ xác chết đồng bào của họ, như: Huỳnh Tấn Mẫm, Hoàng Phủ Ngọc Tường, bà Ngô Bá Thành, ni sư Huỳnh Liên, Lý Quí Chung, Hồ Ngọc Cứ, Vũ Văn Mẫu…Tôi thấy ông DV Minh đã liên lạc quá vội với một thành phần vô tích sự. Những khuôn mặt này, CSBV chưa biết họ, còn công lao giúp CSBV thì cũng chỉ có việc chống báng chửi bới bậy bạ chế độ VNCH mà thôi!
Tôi đi ngay vào vấn đề, hỏi chung trước mặt mọi người là: -” Chúng tôi hết sức ủng hộ người VN thành lập một chính phủ hòa hợp hòa giải dân tộc, vậy trong những ngày sắp tới, quí vị giải quyết chiến tranh dựa trên chủ thuyết nào? Bắc Việt có đồng ý nhận qúi vị là đại biểu các khuynh hướng ở miền Nam không? Chiến tranh đang tới hồi dứt khoát, phải có kẻ thắng người bại. Vậy hãy cho chúng tôi biết, chính phủ sắp tới đây của quí vị sẽ thua? Hay VNCH thua? Hoặc MTGPMN thua?
Cướp lời DV Minh người cầm đầu phái đoàn, Huỳnh Tấn Mẫm nói trước: -” Thưa ông đại sứ Pháp, cuộc chiến này Mỹ đã thua. Tất cả người VN chúng tôi đã thắng trận!”
Căn cứ theo lời của Huỳnh Tấn Mẫm, tôi đoán ngay hắn là một thứ bung xung trước thời cuộc, một kẻ háo danh, sẵn sàng làm tôi mọi cho bất cứ một chế độ nào chịu cấp phát chức quyền cho hắn. Nếu biết khôn và khách quan nhận định, hắn nên nói như thế này: -“ Bọn phản chiến Mỹ thua trận và tất cả người VIET NAM thắng trận trong một nền hòa bình rơi nước mắt!”
Bà ni sư Huỳnh Liên nói nhiều lắm.Bà ta kể lể tín độ PG bị kềm kẹp từ 20 năm qua . Nếu CS thắng thì đó là lời cầu nguyện của hàng triệu Phật Tự VN (sic!!!).
Trong đám , ai cũng thao thao bất tuyệt ca ngợi hòa bình CS, vuốt ve CSBV, vuốt ve Hà Nội một cách trắng trợn, vì họ đã đánh hơi đuôc ai là kẻ thắng trận rồi!
Luật sư kiêm chính trị gia Vũ Văn Mẫu có vẻ già dặn hơn. Ông đặt tiếng “ NẾU” ở mỗi mệnh đề để thảo luận- NẾU chính phủ tương lai mà có ông làm thủ tướng thì viễn ảnh hòa bình sẽ nằm trong tầm tay dân tộc Việt… Ông cũng ngỏ lời cám ơn tôi đã dàn xếp thời cuộc để lập ván bài trung lập tại VIET NAM.
Đây là buổi thăm dò quan điểm, nhưng những con cờ mà quốc tế đã gửi cho tôi từ trước, tôi không hề thấy có những tên: Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Liên, Vũ Văn Mẫu, Ngô Bá Thành, Lý Quí Chung và Hồ Ngọc Cứ…. Tôi đã lễ phép mời họ ra về, chỉ còn giữ lại một mình DV Minh, để thu xếp nhiều việc cấp bách khác.
Tôi đã tiễn đám người này ra tận thềm sứ quán và đã có nói với họ mấy câu, để họ khỏi bị thất vọng sau này: -“ Thưa qúi vị, thiện chí cố gắng thành lập tân chính phủ không ai chối cãi công lao của qúi vị. Tuy nhiên thẩm quyền tối hậu tới giờ phút này vẫn nằm trong tay Hà Nội. Nước Pháp chỉ làm một việc có tính cách trung gian hơn là chủ động!”
Nghe tôi nói vậy, mọi người đều trợn ngược tròng mắt nhìn tôi hết sức ngạc nhiên. Riêng ông Vũ Văn Mẫu nói nhỏ với tôi một câu bằng tiếng La Tinh. Ông nói muốn đi Pháp, nếu tân chính phủ không được Hà Nội nhìn nhận!
Khi trở vào ông DV Minh vẫn ngồi đó chờ tôi với nét mặt sung mãn, vẻ tự hào đã nắm vững thời cuộc. Vừa thấy chuộng điện thoại reo, tùy viên giao tế của chúng tôi giới thiệu người bên kia đầu giây là Võ Đông Giang, trưởng phái đoàn CS trong Tân Sơn Nhứt xin tôi dùng điện thoại viễn lien kêu qua tòa đại sứ Pháp ở Tân Gia Ba (Singapore) , rồi nhờ đường giây này chuyển về bộ Ngoại Giao Hà Nội. Tại Hà Nội, họ sẽ móc đường giây tiếp vận vô Nam để tiếp xúc với vị tư lệnh chiến dịch HCM. Vì ông này muốn gọi tôi có chuyện gấp. Tôi đồng ý và phải chờ 2 tiếng đồng hồ nữa mới bắt xong đường giây vòng vo như vậy.
MÉRILLON ĐÃ ĐƯA CHO MINH 3 KẾ HOẠCH CỨU NGUY MIỀN NAM
Trong thời gian chờ đợi, tôi mời tướng DV Minh dùng cơm trưa, luôn dịp cũng muốn cho ông nghe tin tức vị tư lệnh sẽ nói gì với tôi. Vào bàn ăn chỉ là cái cớ để bàn luận. Chúng tôi đặt thẳng vấn đề với ông Minh: -“Đại tướng phải tận lực hoàn thành cho được 3 kế hoạch trong giải pháp trung lập như sau:
1.- KẾ HOẠCH THỨ NHẤT
Thành phần chính phủ hòa hợp hòa giải dân tộc sẽ có 2 đồng chủ tịch: Dương Văn Minh và Trần Văn Trà. -Phó chủ tịch, có 3 người: Vũ Văn Mẫu, Trịnh Đình Thảo, Cao Văn Bổn. - Tổng trưởng quốc phòng: Phạm Văn Phú - Tổng trưởng ngoại giao: Bà Nguyễn Thị Bình - TT Tư Pháp: Trương Như Tảng - TT Nội vụ: Vũ Quốc Thúc - TT Kinh tế: Nguyễn Văn Hảo - TT Thương mãi: Lê Quang Uyển - TT Tài Chánh: Trần Ngọc Liễng
Sự bổ nhiệm theo nguyên tắc xen kẽ nhau. Nếu tổng trưởng thuộc phe quốc gia thì đổng lý văn phòng phải là người của MTGP hoặc ngược lại. Về Hội Đồng Cố Vấn chính phủ sẽ gồm có: Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Thích Trí Quang, Lương Trọng Tường, Bảo Đạo Hồ Tấn Khoa, LM Chân Tín, cựu thủ tướng Trần Văn Hữu.
( Chú ý: kế hoạch này tôi đã công bố trong một bài viết trước đây, và cả trong bộ sách : BÍ MẬT HẬU TRƯỜNG CHÍNH TRỊ MIỀN NAM. Xin xem lại).
Ngay 24 giờ sau khi công bố thành phần chính phủ, nước Pháp sẽ vận động các nước Âu Châu, Á Châu và các nười phi liên kết công nhận tân chính phủ hòa giải dân tộc của VIET NAM để làm chậm lại bước tiến của xe thiết giáp Liên Sô đang mưu toan đè bẹp Sài Gòn. Với kế hoạch này, tướng Dương Văn Minh đã lớn tiếng hứa với tôi là sẽ làm được. Tôi tưởng là ông ta sẽ giữ vững kế hoạch nhân sự, không vì một áp lực nào mà thay đổi lập trường…
2.- KẾ HOẠCH THỨ NHÌ.
Tiếp theo, tôi hỏi thêm: -“ Thưa đại tướng, ông Ng. Văn Thiệu để lại quận đội này còn bao nhiêu người? Người Mỹ để lại vũ khí, nếu dùng ở mức độ phòng thủ thì được bao lâu? Ông Minh trả lồi, ông chưa nắm vững quân số , vì hơn 9 năm qua, ông không có dịp biết các bí mật quốc phòng VNCH.
Tôi hỏi nũa: -“ Thưa đại tướng, đại tá tùy viên quân sự của chúng tôi sẽ phúc trình cho đại tướng biết sau. Theo chúng tôi, quân lực VNCH còn đủ khả năng chiến đấu thêm 10 tháng nữa, nếu các nhà quân sự chịu thay đổi chiến thuật từ qui ước chiến sang du kích chiến.
Ngay từ bây giờ đại tướng còn lại 2 quân đoàn . Phải dùng 2 quân đoàn này để mặc cả thế đứng cho phe quốc gia. Khi đó tôi tung liền giải pháp trung lập, đồng thời tạo áp lực ngoại giao đòi ngưng bắn trong 7 tiếng đồng hồ, để đại tướng có đủ thời gian kịp chỉnh đốn quân đội và chọn các tướng lãnh có khả năng trường kỳ phản công.Tôi tin tưởng VNCH chưa thể thua. Trong khi đó, thực sự quân CSBV cũng còn đang lúng túng chưa biết họ sẽ phải làm cách nào đây để chiến thắng toàn bộ miền Nam. ( còn tiếp)
|