[1/2 ]- ĐI ĐỨT!
ĐẶNG VĂN NHÂM chuyển ngữ
SƠ LƯỢC TIỂU SỬ TÁC GIẢ:
Frederik Forsyth là một nhà văn Anh, chuyên viết truyện trinh thám, nổi danh nhất thế giới hiện nay. Frederik Forsyth sanh năm 1938, xuất thân ký giả và viết văn. Tác phẩm đầu tay của ông đã xuất bản vào năm 1969, nhan đề THE BIAFRA STORY. Sau đó ông nổi danh lừng lẫy với các tác phẩm trinh thám đặc sắc khác, nhan đề: Sjakalen (x.b. 1971, ḍịch sang Đan ngữ 1972, quay thành phim 1973), Odessakartoteket (x.b. 1972, quay thành phim 1974, ḍịch sang Đan ngữ cùng năm), Dodens drabanter (x.b. 1976, ḍịch sang Đan ngữ cùng năm).
Ngoài ra ông còn viết một tuyển tập truyện ngắn trinh thám đã được độc giả khắp năm châu đón nhận nồng nhiệt là quyển: NO COME BACKS (x.b. 1982, ḍịch sang Đan ngữ với tựa đề Faerdigt arbejde). Truyện ngắn NO COME BACKS này, tôi xin tạm ḍịch sang Việt ngữ là “ĐI ĐỨT” như nêu trên.
***
[1/2]- ĐI ĐỨT!
Đào Hoa là một tay kinh doanh giàu có lớn, nổi tiếng nhất trong giới công thương kỹ nghệ gia ở thủ đô Luân Đôn, Anh quốc. Giống hệt như mấy anh nhà giàu mới khác, Đào Hoa cũng có tới 3 đời sống khác nhau: Đời sống nghề nghiệp công cộng, đời sống cá nhân và đặc biệt nhất là đời sống bí mật.
Mới 39 tuổi đầu, cái tuổi mà cổ nhân gọi là” “nhi lập và bất hoặc”, Đào Hoa thành đạt lớn lao và nhanh chóng hơn tất cả mọi người. Bởi thế nên hắn thường kiêu căng tự phụ, tuyên bố huênh hoang: “Tất cả những gì Đào Hoa muốn, Đào Hoa đều đạt được!”. Câu này trở thành một đề tài châm biếm cho báo giới. Dù vậy tên tuổi của hắn vẫn thường được báo chí đề cập đến luôn. Có báo còn đăng tải cả đến giòng dõi cha ông của hắn với cuộc đời hàn vi của hắn lúc thiếu thời.
Hắn là đứa con trai duy nhất của ông Đào Mỏ, cháu đích tôn của ông Đào Đường. Nhưng hắn vẫn cố biện minh ông thủy tổ của giòng họ nhà hắn là đại danh nhân đời Đường bên Tàu, tên là Đào Tiềm, và ông Đào Duy Từ trong lịch sử Việt Nam là cố tổ của giòng họ hắn. Còn những bậc học giả thông thái cận đại như Đào Duy Anh, Đào Văn Tập v.v... cũng là chỗ bà con cô bác chi đó...
Bất kỳ cuộc tiếp tân nào của giới thượng lưu, quí phái, hay những buổi đại dạ hội linh đình nhằm mục đích quyên tiền giúp những công tác từ thiện, hắn đều có mặt. Vì hắn biết rằng trong cái xã hội Tây phương đông đảo này, chỉ những cơ hội đó mới giúp hắn dễ dàng làm quen được với những người đàn bà, con gái xinh đẹp trong giới giàu sang. Hắn có một cái thú thưởng thức nhan sắc của đàn bà khác hẳn mọi gã đàn ông khác. Bởi thế, dù chung quanh lúc nào cũng đông đầy đàn bà, con gái sẵn sàng hiến dâng thân xác cho hắn dày vò, nhưng hắn vẫn âm thầm theo dõi, tìm bắt một bóng giai nhân trong mộng tưởng.
Trong buổi dạ tiệc từ thiện đêm nay, tình cờ Đào Hoa được giới thiệu với nàng Thiên Kim, một thiếu phụ mà về phần thể chất lẫn dung nhan đáp ứng đúng mọi khát vọng thầm kín sâu xa nhất trong tâm hồn hắn. Nàng lại còn có đôi mắt ướt, chứa chan tình ái và lối nói chuyện rất duyên dáng, hấp dẫn. Nàng thuộc loại đàn bà mà... “cỏ cây cũng muốn nổi t́nh mây mưa!”.
Trong bộ áo dạ hội mỏng, bó sát thân hình nẩy nở đều đặn, bộ ngực căng phồng đầy sức sống, lúc nào cũng như sẵn sàng mời mọc. Cặp mông nở rộng, nḥịp nhàng theo mỗi bước chân đi rất khêu gợi dục tình. Nhất là mái tóc đen màu hạt dẻ, với những lộn tóc mai, tóc gáy dài rậm, nhuyễn ṃịn như tơ rủ lòa xòa xuống đôi má ửng hồng và trên cái gáy cao trắng ngần như một thỏi ngà voi, khiến bất kỳ một gã đàn ông nào trông thấy cũng phải động lòng thèm khát dục vọng ái ân.
Mặc dầu được biết nàng là gái có chồng, nhưng đối với Đào Hoa điều đó chẳng nghĩa lý gì. Vì hắn thừa biết bọn đàn bà có chồng cũng dễ chinh phục chẳng khác nào bọn gái tơ, nhất là trong buổi tiếp tân hôm nay lại không có chồng nàng hiện diện. Để dễ dàng tán tỉnh, Đào Hoa rủ nàng tách ra khỏi đám đông, đến một nơi khuất vắng chuyện trò. Nhờ thế, Đào Hoa được biết hai vợ chồng nàng đang sống cuộc đời êm đềm và rất thanh đạm trong một ngôi nhà nhỏ xinh xắn nằm bên bờ biển tại một làng nhỏ ở Tây Ban Nha.
Chồng nàng là một cựu sĩ quan, hiện đang sống bằng nghề nghiên cứu, sưu tầm các loại chim. Còn nàng thì đi kèm trẻ tại một tư gia phú quí với đồng lương thật khiêm tốn. Hiện nay nàng qua Luân Đôn để thăm cha mẹ và một người bạn gái đồng song từ thuở ấu thời. Nàng dự định sẽ ở lại Luân Đôn trong vòng một tuần lễ. Trong cuộc đàm thoại, Đào Hoa nhận thấy Thiên Kim rất cởi mở, thành thực và hoàn toàn tự nhiên.
Một lát sau, người bạn gái của Thiên Kim đến tìm nàng và hối sửa soạn để cùng về trong vòng vài phút nữa. Đào Hoa sánh vai đưa nàng ra ngoài khách sảnh, vừa đi vừa thì thầm ngỏ lời mời nàng đi ăn tối mai. Nàng ngần ngại suy nghĩ thật lâu, nhưng cuối cùng vẫn chấp thuận với điều kiện Đào Hoa phải đưa nàng đến một nhà hàng nào thật khuất vắng, không có bọn phóng viên nhà báo, khi ngồi chung với Đào Hoa.
Suột đêm hôm ấy, bị hình ảnh của Thiên Kim ám ảnh, Đào Hoa cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được. Nằm trên chiếc giường rộng thênh thang, nhìn trần nhà, Đào Hoa mơ tưởng đến giây phút ái ân khoái lạc với người đẹp trên chiếc giường sang trọng, êm ái nhưng lại trống trải thênh thang này. Trong cuộc tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, Đào Hoa còn nhận thấy Thiên Kim là một thiếu phụ tinh tế, nói cười duyên dáng một cách thông minh, lịch lãm, chứ không giống như các cô, các bà nhà giàu đần độn, kiêu căng khác mà hắn từng thưởng thức qua.
Một tuần lễ có thể chẳng phải là một thời gian lâu dài cho một ḍịch vụ, nhưng nó có thể làm thay đổi cuộc sống của một con người, hay cuộc đời của hai, ba người...
Chiều hôm sau Đào Hoa điện thoại cho Thiên Kim biết trước, rồi đích thân lái chiếc Rolls-Royce lộng lẫy đến đón nàng đi ăn tối tại một tửu lầu sang trọng nhất, nhưng hoàn toàn kín đáo và ấm cúng ở Luân Đôn. Hai người tìm một bàn khuất trong góc tửu lầu, ngồi ăn uống và chuyện vãn êm đềm, âu yếm.
Từ hôm ấy, Đào Hoa tưởng mình như một gã thanh niên mới lớn lên, mới biết yêu và mới gặp được ý trung nhân lần đầu tiên. Đào Hoa hỏi Thiên Kim xem nàng thích mùi nước hoa nào nhất. Nàng cho biết “Christian Dior” là loại nước hoa mà thỉnh thoảng nàng vẫn mua một chai nhỏ loại miễn thuế trên phi cơ. Lập tức Đào Hoa điện thoại cho một cửa hàng chuyên bán mỹ phẩm thượng hảo hạng ở Bond Street, yêu cầu ngay chiều hôm đó gửi đến biếu nàng một chai Dior lớn nhất, đắt giá nhất của thủ đô Luân Đôn. Thiên Kim vui sướng tiếp nhận món quà quí giá bất ngờ ấy, nhưng vẫn không khỏi phàn nàn về sự quá đáng, nàng nói: - Chai nước hoa vĩ đại quá anh ạ! - Anh muốn tặng em một cái gì thật đặc biệt. - Nhưng tṛị giá bằng cả một gia tài của thiên hạ! - Em biết rằng anh đủ sức để chi tiêu như thế mà... - Em đồng ý. Món quà rất quí giá. Nhưng em không muốn anh cho em những món quá lớn lao như thế nữa.
Sáng hôm sau Thiên Kim phải trở về Tây Ban Nha với chồng. Chiều nay là buổi chiều cuối cùng gặp gỡ giữa chàng và nàng. Hai người ngồi trong chiếc Rolls-Royce sang trọng, đậu bên lề đường, trong bóng tối, chuyện trò âu yếm. Họ ôm nhau hôn hít, nựng ṇịu nhau hàng giờ lâu, nhưng khi bàn tay thám hiểm của Đào Hoa dò dẫm lần xuống đùi và mò mẫm luồn vào trong lần vải mỏng, tìm đến chỗ kín đáo nhất trong cơ thể nàng thì Thiên Kim cương quyết gỡ tay hắn ra, đặt trả lại trên đùi của hắn. Đào Hoa đề ngḥị Thiên Kim bỏ chồng, ly ḍị xong rồi hai người sẽ lấy nhau. Hắn đề cập đến vấn đề này một cách nghiêm chỉnh, thiết tha, nhưng Thiên Kim lắc đầu đáp: - Em không thể nào làm như thế được! - Anh yêu em. Chẳng phải yêu qua đường mà yêu em thật sự. Anh có thể làm mọi thứ trên đời nầy để lấy cho được em.
Thiên Kim lộ vẻ suy tư, ngó qua làn kính xe, nhìn vào con đường trong bóng tối trước mặt và đáp: - Vâng. Em hiểu. Nhưng chúng ta không thể đi xa hơn nữa được. Em cần phải nói để anh biết trước: sẽ không bao giờ em còn gặp lại anh nữa đâu! - Em có yêu anh không, dù chỉ là một chút xíu thôi?! - Bây giờ còn quá sớm để em nói điều đó. Em không thể nào hấp tấp như thế được. - Nhưng em có yêu anh không? Bây giờ hay là bao giờ?
Một lần nữa Thiên Kim tỏ thái độ nghiêm chỉnh, trả lời: - Em nghĩ, em có thể yêu anh lắm. Hay nói thẳng ra là em đã yêu anh rồi... - Vậy em còn chờ gì nữa mà không ly ḍị hắn cho rồi. Chúng mình sẽ lấy nhau. - Em không thể làm như vậy được. Em lấy anh Minh Tâm rồi. Em không thể nào bỏ ảnh được.
Tự nhiên Đào Hoa cảm thấy ghen tức với gã đàn ông tốt số vắng mặt ở Tây Ban Nha, trở thành người “kỳ đà cản mũi” hắn. - Chồng em làm những gì cho em, mà anh không thể nào cung ứng hoặc làm hay hơn được? Thiên Kim cười đáp: - Ồ, chẳng có gì cả! Chồng em rất yếu đuối, bạc nhược. Về sinh lý không có hiệu lực lắm! - Vậy sao không bỏ hắn quách đi cho rồi?! - Chỉ vì ảnh rất cần em. Thiên Kim đáp gọn. - Nhưng anh cũng rất cần em. Thiên Kim lắc đầu đáp: - Không! Không đúng hoàn toàn như vậy. Anh muốn em. Nhưng anh vẫn có thể sống bình thường, nếu không có em. Ngược lại, chồng em thì không như thế. Ảnh không có đủ khả năng và ngḥị lực... - Chẳng phải chỉ vì thế mà anh muốn em. Anh yêu em hơn bất kỳ điều gì trên cõi đời này. Anh chiêm ngưỡng em và khao khát được yêu em... - Anh không hiểu. Chồng em cần em chẳng khác nào như cần không khí để thở, để sống... - Như vậy, em sẽ sống với hắn suốt đời... như lời nguyền trên Thánh Kinh ngày lễ hợp hôn: “...sống với nhau cho đến ngày tử thần chia rẽ đôi ta!...”
Thiên Kim gật đầu và nhìn thẳng vào mặt Đào Hoa đáp: - Đúng vậy, anh ạ!... “sống với nhau cho đến ngày chết!”... Em rất tiếc! Nhưng đó là lối sống của em. Nếu ở vào một lúc khác, nơi chốn khác, và nhất là lúc em chưa lấy anh Minh Tâm làm chồng thì em có thể hành động khác. Nhưng, nay em có chồng và tất cả mọi sự đều an bài hết rồi...
Hôm sau Thiên Kim phải ra đi. Đào Hoa cho tài xế lái xe đưa nàng ra tận phi trường để ḳịp đáp chuyến phi cơ về Valencia.
***
Kể từ ngày phải xa Thiên Kim, Đào Hoa trở nên tương tư, thương nhớ nàng đến mức lúc nào cũng ḅị vấn vương, dày vò, cộng thêm cảm giác cô đơn rất khó cḥu. Nhưng vốn là một tay kinh doanh giàu có lớn, nhiều thế lực, nhất là quen với lối sống quyết đ̣ịnh dứt khoát để chiếm đoạt cho kỳ được mục tiêu, phù hợp với khẩu hiệu: “Cái gì Đào Hoa muốn, Đào Hoa phải đạt được!”, hắn liền phác họa ngay trong trí một kế hoạch để chiếm đoạt cho bằng được thân xác người đẹp hiếm có trên đời.
Trước hết, hắn điện thoại cho một công ty đ̣ịa ốc, thuê ngắn hạn một căn phòng nhỏ trong một chung cư, chỉ cốt dùng đ̣ịa chỉ ấy làm trạm liên lạc bưu tín dưới một cái tên giả là “Mr. Lê Hữu Ích”. Sau đó nó liền điện thoại đến một văn phòng thám tử tư nổi tiếng ở Luân Đôn, trình bày đại khái ý muốn và mục tiêu của hắn. Hắn yêu cầu văn phòng thám tử tư ghi nhận hắn như một thân hữu vô danh. Sau khi thỏa thuận các điều kiện ḍịch vụ, hắn gửi 500 Bảng Anh để ứng trước phí khoản. Một tuần lễ sau Đào Hoa nhận được thơ thông báo ḍịch vụ hoàn tất của văn phòng thám tử tư và yêu cầu trả đứt 500 Bảng còn lại theo khẩu ước. Đào Hoa gửi tiền trả bằng bưu phiếu. Chỉ biết một hôm sau hắn nhận được một tập hồ sơ cung cấp đầy đủ những chi tiết thông báo mà hắn cần biết, gồm 1 quyển sách nghiên cứu về các loài chim của tác giả Minh Tâm, vài tấm hình chân dung chụp lén từ đàng xa bằng ống viễn kính, cho thấy một người đàn ông nhỏi thó, vai thuôn, đeo kính, và có hàng ria mép con kiến. Đó là chân dung của cựu thiếu tá Minh Tâm, đang sống ẩn dật trong một ngôi nhà nhỏ bên bờ biển, thuộc tỉnh Alicante miền duyên hải Tây Ban Nha. Hồ sơ còn ghi thêm vài chi tiết đặc biệt về nḥịp sống hàng ngày của cặp vợ chồng trong căn nhà đó. Mỗi sáng hai vợ chồng ăn điểm tâm, uống cà phê ngoài hàng hiên dưới mái nhà. Sau đó, người vợ đến Castillo để kèm trẻ. Mỗi chiều, khoảng từ 3 đến 4 giờ, người vợ thường đi tắm biển một mình. Trong khi đó, người chồng ở nhà làm việc, ghi chép tỉ mỉ về đặc tính các loài chim ở vùng Costa Blanca...
Tiếp theo, Đào Hoa khởi sự giai đoạn 2 của kế hoạch. Hắn thông báo cho nhân viên văn phòng của hắn biết: Kể từ hôm nay hắn sẽ ở nhà, không đến sở làm, cho đến bao giờ thì hắn không nói rõ, nhưng hằng ngày vẫn duy trì liên lạc bằng điện thoại. Sau đó hắn khởi sự cải trang, thay đổi hoàn toàn nhân diện và nhân dạng, để những người quen không còn nhận ra được hắn nữa. Tóc cắt ngắn theo kiểu bàn chải và nhuộm thành màu vàng nhạt. Mỗi ngày hắn vào thư viện sưu tầm những tài liệu báo chí, thời sự đề cập tới những tổ chức bắn thuê, giết mướn. Hắn còn tìm đọc cả cuộc đời sóng gió của những tay anh cḥị bự sống ngoài vòng pháp luật và cố nhớ lấy một vài tên nhân vật đáng chú ý cùng với vài đ̣ịa điểm thường có bọn côn đồ, du thủ, du thực lai vãng... Cuối cùng hắn cũng lần mò tìm ra được đầu mối để bắt liên lạc với một tay anh cḥị đời về chiều trong một khu đông đúc dân cư và nghèo nàn nhất thủ đô. Hắn tự giới thiệu bằng cái tên giả là “thương gia Hữu Ích”, và ngỏ ý muốn nhờ gã côn đồ già này giới thiệu cho một tay chuyên nghề “bắn thuê, giết mướn”. Lúc đầu lão già này nghi ngại không chịu nói năng gì. Nhưng sau khi nốc cạn hết 6, 7 ly Whisky bự do thương gia Hữu Ích mời, lão ngà ngà say và nhất là lại được thương gia Hữu Ích dúi cho một xấp giấy bạc dày cộm vào tay, hắn mới chậm rải tiết lộ: - Mỗi khi xuất hiện giang hồ, thằng chó chết ấy thường đến chỗ này. Vừa nói lão vừa dùng ngón tay chấm nước viết lên mặt bàn tên và địa chỉ một quán rượu ở Luân Đôn. Ngay chiều hôm đó Đào Hoa tìm ra được cái quán rượu nhỏ bé, yên tĩnh, nằm khuất sau khu Earl's Count. Nhưng mãi đến chiều hôm sau tay giết mướn mà Đào Hoa mong đợi mới xuất hiện. Tuy chưa từng gặp mặt và cũng chưa thấy hình ảnh của gã ấy lần nào, nhưng chỉ cần nhìn qua lối ăn mặc, cung cách và điệu bộ đi đứng của gã, Đào Hoa cũng đoán biết ngay đó cũng chẳng phải là một khách hàng tầm thường của một tửu quán! Dưới cằm gã nổi lên một vết sẹo dài, vai ngang và rộng. Nhìn vào tấm gương lớn sau quầy rượu, Đào Hoa bất chợt gặp đôi mắt gã đang nhìn mình một cách nghi ngờ, dò xét. Tuy nhiên, Đào Hoa vẫn không nói năng gì, chỉ lặng lẽ, kín đáo theo dõi gã đến tận nơi cư ngụ trong một chung cư đông đúc, cách tửu quán không xa lắm.
Đào Hoa bước đến bấm chuông cửa. Đèn trong nhà lập tức tắt phụt, và im lặng hoàn toàn. Chờ mãi đến 10 phút sau mới có tiếng hỏi vọng ra. Đào Hoa bèn lên tiếng ngay: - Tôi muốn gặp anh Bảy Búa. - Ai đó? - Tôi tên là Hữu Ích. - Cho coi thẻ hành sự. - Không có! Tôi chỉ là một thương gia... Xin cho tôi vào nói chuyện riêng. - Ai chỉ cho anh biết cách tìm đến đây? Đào Hoa kể tên người giới thiệu. Cánh cửa hé mở. Tay anh chị vẫn còn nép mình trong bóng tối. Đào Hoa lách mình bước vào, đi qua chỗ gã đứng và bước thẳng vào phòng khách. Căn phòng bày biện thật đơn sơ. Giữa nhà chỉ có một cái bàn. Bảy Búa bước theo sau Đào Hoa và ra hiệu cho Đào Hoa ngồi xuống chỗ bàn đó, trong khi hắn kéo một cái ghế khác ngồi đối diện. - Cần gì? - Tôi muốn thực hiện một dịch vụ, hay nói đúng hơn là một kết ước. Bảy Búa nhìn Đào Hoa trừng trừng, không biểu lộ một cảm xúc gì, và hỏi gạn cộc lốc: - Có thích nhạc không? Đào Hoa gật đầu. Bảy Búa nói bâng quơ: “Vậy nghe nhạc chút chơi!”. Vừa nói Bảy Búa vừa đứng lên mở máy thâu thanh, loại xách tay, đặt sẵn trên mặt bàn ngủ, kê sát đầu giường, ở góc phòng. Khi gã quay mặt lại, Đào Hoa giật mình chợt nhận ra khẩu “Colt 45” tự động nằm sẵn trong tay gã. Đào Hoa thở nặng nề, hồi hộp. Tiếng nhạc mở lớn, át hẳn mọi tiếng động trong phòng. Bảy Búa tiến đến gần Đào Hoa mắt vẫn trừng trừng quan sát. Họng súng đen ngòm lúc nào cũng chỉa thẳng vào ngực Đào Hoa. Bảy Búa rút ra một tờ giấy, hí hoát viết mấy chữ “cởi đồ ra!”, rồi ném trên mặt bàn trước mặt Đào Hoa như một mệnh lệnh.
Lúc ấy tim gan Đào Hoa như muốn lộn hết ra ngoài. Đào Hoa từng nghe bọn côn đồ này dám giết người vô cớ lắm. Bảy Búa vảy vảy mũi súng về phía Đào Hoa ra hiệu phải rời khỏi bàn, rồi lần lượt cởi bỏ áo vét, cà vạt, sơ mi, vất trên sàn nhà. Bỗng chốc Đào Hoa trần trụi. Nhưng mũi súng lại chĩa xuống phía dưới, ra lệnh phải cởi cả quần. Cuối cùng Đào Hoa trần truồng như nhộng, không còn mảnh vải nào dính trên cơ thể. Bảy Búa quan sát tỉ mỉ đống quần áo và thân thể của Đào Hoa với vẻ mặt dửng dưng, lạnh như tiền, rồi bỗng lại ra lịnh cộc lốc: - Được rồi. Mặc đồ vào!
Với khẩu súng lăm lăm trên tay, Bảy Búa bước đến vặn nhỏ máy thâu thanh, rồi trở lại bàn ra lịnh: - Đưa cái áo vét coi! Đào Hoa làm y lịnh. Bảy Búa nắn kỹ mọi chỗ trong chiếc áo, xong rồi ném trả lại cho Đào Hoa và nói cộc lốc: - Mặc vào! Xong, gã con đồ ngồi xuống. Đào Hoa cũng làm theo, ngồi đối diện như cũ, khẩu súng vẫn nằm trên bàn, kề bên tay phải của Bảy Búa. Bây giờ hoàn hồn Đào Hoa mới hỏi: - Anh sợ tôi có võ trang sao? Bảy Búa lắc đầu: - Tôi thừa biết anh không võ trang, nhưng có thể giấu máy ghi âm nhỏ trong người, để gởi tín hiệu hoặc thâu âm cuộc đối thoại về cho xếp của anh. - À, thì ra vậy! Đào Hoa nói. Tôi không có máy ghi âm điện tử và cũng chẳng có xếp nào cả! Tôi là xếp của tôi và có khi làm xếp người khác. Tôi hành động nghiêm chỉnh. Tôi cần thực hiện một dịch vụ và sẵn sàng trả thù lao hậu hĩ. Tôi rất cẩn mật... - Chưa đủ! Bảy Búa ngắt lời. Lời nói suông không nghĩa lý gì! - Nhưng tôi không xài anh. Đào Hoa nói toạc móng heo. Bảy Búa chưng hửng, nhăn mặt ngó Đào Hoa trân trối. Đào Hoa giải thích: - Tôi không xài bất kỳ ai cư ngụ ở Anh Quốc này, hoặc có liên hệ ít nhiều gì ở Anh Quốc. Ở đây chỉ một mình tôi là đủ rồi. Tôi cần một tay chơi ở ngoại quốc để thực hiện một dịch vụ ở nước ngoài. Tôi chỉ cần anh giới thiệu cho tôi một tay chơi bản lĩnh, khôn khéo, người nước ngoài có khả năng thực hiện tốt đẹp dịch vụ của tôi...
Đào Hoa móc trong túi ra một xấp giấy bạc mới tinh đặt trên bàn. Bảy Búa nhìn chăm chú đống tiền, nhưng vẫn không lộ một nét cảm xúc nào. Đào Hoa ngắt xấp bạc ra làm đôi, đẩy một nửa về phía Bảy Búa. Nửa còn lại Đào Hoa cẩn thận xé đôi ra, một phần cất vào túi, một phần đẩy về phía Bảy Búa và nói: - Mười ngàn ứng trước để chi phí dịch vụ. Mười ngàn còn lại, tôi xé đôi tờ giấy bạc, anh giữ một nửa, tôi giữ một nửa. Khi công việc giới thiệu hoàn tất tôi sẽ trao nốt cho anh nửa tờ giấy bạc tôi cất. Như vậy có nghĩa là: Anh chỉ cần tìm cho tôi một tay chơi ngoại quốc có khả năng thực hiện một dịch vụ ngoài lãnh thổ Anh Quốc. Đừng ngại. Chẳng có gì phức tạp. Mục tiêu thanh toán chỉ là một kẻ tầm thường, vô danh tiểu tốt! Bảy Búa nhìn xấp bạc chăm chú, nhưng vẫn với vẻ dửng dưng gã nói: - Tôi biết một tay chơi từng cộng tác với tôi từ nhiều năm về trước. Tôi không biết bây giờ nó còn hành nghề nữa hay không... Tôi thử tìm hắn coi... - Anh có thể điện thoại cho hắn. Đào Hoa nói. Bảy Búa lắc đầu đáp: - Tôi không thích điện thoại viễn liên. Đường giây thường bị nghe trộm. Nhất là tại Âu Châu... Tôi phải đích thân đi gặp nó. Như vậy phải tốn thêm 2 ngàn đồng nữa. - Đồng ý! Đào Hoa nói. Làm thế nào để thông báo? - Cách nào để biết chắc anh không lừa tôi? Bảy Búa hỏi. - Anh không thể biết được. Đào Hoa nói. Nhưng tôi lừa anh để làm gì? Vả lại, anh có thể theo dõi tôi mà. Tôi không muốn lôi thôi chỉ vì mấy ngàn đồng. - Làm cách nào anh biết tôi không bịp anh? - Cũng thế! Tôi không thể biết được. Đào Hoa đáp. Nhưng tôi có thể tìm một tay chơi khác... Tôi thừa tiền để trả chi phí cho 2 dịch vụ một lúc. Nhưng tôi không muốn rắc rối. Hai người nhìn nhau “bắt nhãn” trong giây lát. Đào Hoa nghĩ mình đi sâu vào vấn đề rồi. Bảy Búa mỉm cười. Lần này có vẻ thoải mái. Gã cầm xấp bạc nguyên và cả xấp bạc một nửa tờ nhét vào túi.
- Cho biết tên và định một cái hẹn. Khi anh gặp nó và hai bên thỏa thuận với nhau rồi, anh phải gởi một nửa xấp giấy bạc kia cho tôi bằng bưu điện, cộng thêm 2 ngàn chi phí di chuyển và ăn ở. Hộp thơ lưu trữ bưu điện Earl's Court, tên Lưu Văn Linh. Gửi thơ thường. Bì thơ dán kỹ. Đừng gửi bảo đảm. Một tuần sau cuộc hẹn, nếu không có, tụi tôi phải báo động... Ô Kê?
(còn tiếp 1 kỳ)
|